Không Có Trải Nghiệm, Tuổi Trẻ Không Đáng Một Xu Reviewed by Momizat on . Không Có Trải Nghiệm,  Tuổi Trẻ Không Đáng Một Xu Tác giả: Phi Tuyết – Triết Học Đường Phố - 3 Jan 2014 Tuổi trẻ không chỉ có nghĩa là trẻ tuổi, mà còn có nghĩa Không Có Trải Nghiệm,  Tuổi Trẻ Không Đáng Một Xu Tác giả: Phi Tuyết – Triết Học Đường Phố - 3 Jan 2014 Tuổi trẻ không chỉ có nghĩa là trẻ tuổi, mà còn có nghĩa Rating: 0
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Không Có Trải Nghiệm, Tuổi Trẻ Không Đáng Một Xu

Không Có Trải Nghiệm, Tuổi Trẻ Không Đáng Một Xu

Không Có Trải Nghiệm,  Tuổi Trẻ Không Đáng Một Xu

Tác giả: Phi Tuyết – Triết Học Đường Phố – 3 Jan 2014

picture1

Tuổi trẻ không chỉ có nghĩa là trẻ tuổi, mà còn có nghĩa là năm tháng tươi đẹp nhất cuộc đời. Ở cái tuổi ấy, trong ba thứ: sức khỏe, thời gian và tiền bạc, chúng ta chỉ thiếu tiền thôi, còn thời gian và sức khỏe thì luôn đong đầy. Năm tháng qua đi khi về già ta sẽ nhận thấy tiền bạc hóa ra là thứ ít quan trọng nhất trong ba thứ trên. Nghĩa là tuổi trẻ là giai đoạn quý giá nhất đời người vì sỡ hữu trọn vẹn hai món quà lớn nhất của cuộc sống là sức khỏe và thời gian. Ta vốn được nghe nhiều người nói đến điều này rồi, nhưng hỡi ôi, sao chúng ta vẫn đang để cho tuổi trẻ của mình trôi qua một cách hời hợt và vô nghĩa đến thế? Với trí óc hạn hẹp được định hướng, phần lớn tuổi trẻ hiện tại của chúng ta vẫn cho rằng tiền bạc, hơn hết, mới là thứ quan trọng nhất, cần thiết nhất là đáng lưu tâm nhất. Và rồi ta vô tình lãng quên hai món quà quý giá nhất đời, thời gian và sức khỏe. Thật ngu ngốc, thật đáng trách nhưng cũng thật đáng thương làm sao.

Tại sao lại như thế? Tuổi trẻ của chúng ta dường như đang ngủ quá say và quá lâu không chịu thức dậy để tận dụng hai món quà quý giá nhất? Đó là lãng phí, là ngu ngốc, hay cả hai? Trong bài viết trước tôi có gợi một nguyên nhân nho nhỏ, chính xác hơn là một sự đổ lỗi, cho các bậc phụ huynh, rằng chính họ là nguyên nhân góp phần tạo nên sự thụ động, ù lì nơi thế hệ trẻ, làm mất đi khả năng tự lập của chúng ta bằng thứ tình yêu bao la vô bờ bến. Thật ra, thoạt nghe thì những điều đó có vẻ hợp lý, nhưng dù hợp lý đến thế nào cũng vẫn không đủ, không đủ vì đó là chỉ cách để đổ lỗi, để biện minh mà thôi. Tuổi trẻ của chúng ta chỉ nên nhìn nhận nguyên do đó cho biết để mà tương lai bớt bao bọc con cái mình như thế. Còn thứ chúng ta thật sự cần, không phải là đổ lỗi, tất nhiên, cũng không phải là ngậm ngùi bực tức rồi để đó. Thứ mà thế hệ trẻ thật sự cần, là hành động, hành động để đập tan những gì ta chưa hài lòng, hành động để xây dựng nên một thế giới tốt đẹp hơn, cho mọi người hay đơn giản là cho chính mình. Điều này thật sự không khó, nhưng sao mọi người cứ tránh né và nêu hoài những lý do cũ rích mốc meo? Phải chăng lại tại vì ta đã ngủ quá lâu để có thể sẵn sàng thức dậy? Một giảng viên của tôi từng nói “Thật ngạc nhiên khi quá nhiều người sống như thể họ có một cuộc đời khác đang cất trong ngăn tủ vậy”. Câu này nếu viết cho tuổi trẻ có thể thành “Thật ngạc nhiên khi quá nhiều bạn trẻ sống như thể họ còn có một tuổi trẻ khác cất trong ngăn bàn.” Bạn biết đấy, đồ ăn để lâu không ăn sẽ bị hư, quần áo để lâu không xài sẽ bị lỗi mốt, đồ điện lâu không xài có thể bị chập điện. Riêng tuổi trẻ, nếu bạn cứ để đó mà không xài, không tận dụng, tôi e là nó sẽ không hư, không lỗi mốt, không chập điện nhưng nó sẽ biến mất mãi mãi, không một dấu vết và rồi cả phần đời còn lại bạn sẽ phải sống trong nuối tiếc ngập tràn mà thôi. Viễn cảnh đó, thật tôi không dám tưởng tượng thêm nữa.

“Hai mươi năm sau lúc này, bạn sẽ thấy thất vọng vì những điều mình không làm hơn vì những điều mình đã làm. Vậy nên hãy tháo nút dây. Hãy cho thuyền rời khỏi bến cảng an toàn. Hãy căng buồm đón gió. Tìm tòi. Ước mơ. Khám phá.”

— Mark Twain

 

Tạm thôi không so sánh về tuổi trẻ Việt Nam và thế giới. Bỏ qua luôn không nhắc đến khả năng tự lập, tư duy, chính kiến, sáng tạo, mối quan tâm và thành tựu của tuổi trẻ Việt Nam và thế giới. Tự bản thân mỗi người trẻ đều có thể hiểu và đánh giá.

Vậy thì, chắc chắn sẽ có người hỏi, câu hỏi muôn đời: thế thì phải làm sao? Tuổi trẻ phải làm gì để thay đổi, để khác biệt, để mang lại ý nghĩa đúng với trọng trách nó được giao phó?

Câu trả lời đơn giản làm sao, hãy tận dụng tốt nhất hai món quà lớn mà cuộc sống dành riêng cho tuổi trẻ chúng ta: Thời gian và sức khỏe. Hãy dùng nó để nhào vào đời, để quyện vào cuộc sống, để trải nghiệm mọi thứ khi còn có thể.

Vâng, là trải nghiệm. Đó chính là điều quan trọng nhất tôi muốn nói đến ngày hôm nay. Đó là điều tối cần thiết tạo nên một thế hệ trẻ khác biệt. Đó cũng là điều tuyệt vời nhất mà mọi người đều có thể làm dù đang ở vạch xuất phát nào trong cuộc sống. Dù bạn giàu hay nghèo, công việc tốt hay không tốt, bạn đẹp hay xấu, bạn cá tính hay mực tính… bất kể bạn thế nào, bạn đều có thể bắt đầu trải nghiệm cuộc sống này, biến nó trở nên ý nghĩa, và chính nó sẽ khiến bạn trở nên khác biệt hơn bao giờ hết.

Bởi vì, bạn có thể không tin, nhưng tuổi trẻ mà không có trải nghiệm, là tuổi trẻ vứt đi. Giống như một cuốn sách không có nội dung, một bài hát không có giai điệu, một khu rừng không có chim thú cỏ cây, một đời người không có tuổi trẻ… Tất cả đều rất vô nghĩa.

Chính trải nghiệm, chứ không phải thứ gì khác, là thứ làm nên con người bạn. Tôi đang nói con người thật sự bên trong bạn ấy, không phải gia cảnh, xuất thân, đồ trang trí trên người, bằng cấp học vị hay gì cả. Con người thật sự của bạn, muốn biết nó như thế nào, muốn tìm kiếm nó, thật không cách gì ngoài việc bạn  phải bước vào đời, trải nghiệm, trộn bản thân mình vào cuộc sống, rồi cảm nhận, rồi đúc kết và rồi cuối cùng là phát huy hết sức những gì mình đã học được trong quá trình đó.

Giá trị của những trải nghiệm chính là giá trị con người bạn

Tôi hay nhắc đi nhắc lại câu nói này trong các bài viết của mình như một sự tâm niệm, hi vọng các bạn cũng có thể học được gì đó từ chúng. Câu nói về giá trị bản thân trong sách 7 thói quen “Nếu như tôi có những thứ giúp chứng minh tôi là ai, thì khi những thứ đó mất đi, tôi là ai?” Chúng ta thường hay tìm kiếm những thứ bên ngoài để chứng minh bản thân mình, quần áo, điện thoại, hàng hiệu, xe cộ, nhà cửa, công việc, gia thế… Tất cả những thứ này là những vật chứng hoàn hảo nói về một con người ở thì hiện tại này. Nhưng tất cả chúng, lại là những thứ có thể mất đi. Bạn dùng chúng để chứng tỏ mình, bạn có dám đảm bảo chúng sẽ tồn tại mãi mãi không? Một công việc tốt, một tình yêu đẹp, một gia đình hạnh phúc, một căn nhà tiện nghi… Tất cả chúng đều có thể biến mất. Và khi đó, bạn là ai? Đấy là vấn đề của vật chất. Còn riêng với trải nghiệm ư, hãy yên tâm rằng chúng là của bạn, luôn là của bạn,  mãi mãi là của bạn, bên trong bạn, chúng sẽ không bao giờ mất đi. Hãy dùng những trải nghiệm để chứng tỏ giá trị bản thân và rồi bạn sẽ nhận ra bản thân mình thật đặc biệt và quý giá, hơn hết mọi những vật phẩm trang trí bên ngoài.

Hãy luôn tâm niệm rằng, cuộc sống, thực chất là một cuộc trải nghiệm lớn, mà trong đó bạn phải đi tìm những mảnh ghép là những trải nghiệm nhỏ để từ đó ghép nên cuộc đời mình. Khi tâm niệm cuộc đời chỉ là cuộc trải nghiệm, bạn sẽ không quá áp lực nên mọi sự lựa chọn của mình trong cuộc đời. Đó là cuộc chơi, không ai thắng và cũng không ai thua cả, vì suy cho cùng, ai rồi cũng đến lúc phải giã từ cuộc sống, nhưng người may mắn hơn, là người sống được nhiều hơn những người khác, sống nhiều hơn, không có nghĩa là sống lâu hơn nhưng là sống được nhiều khoảnh khắc hơn trong đời, như Jean Jacques Rousseau nói:

“Người sống nhiều nhất không phải người sống lâu năm nhất mà là người có nhiều trải nghiệm phong phú nhất.”

Mục tiêu của thế hệ trẻ, có lẽ nên thay đổi ngay việc sống sung sướng hơn, sống tốt hơn, sống lâu hơn, thành “sống nhiều hơn”, thế là đủ.

Nhưng làm thế nào để sống nhiều hơn? Cách duy nhất là hãy biến từng phút giây có thể đều trở nên ý nghĩa và giải pháp là hãy không ngừng đặt bản thân vào tâm thế sẵn sàng trải nghiệm mọi thứ xảy ra xung quanh mình, đừng ngại ngùng, đừng lười biếng, đừng sợ hãi.

Còn làm thế nào để trải nghiệm cuộc sống ư? Hãy thay suy nghĩ bằng hành động, thay lời nói bằng hành động, thay kế hoạch bằng hành động, hành động ngay đi thôi. Hãy ngưng nói mà làm, ngưng suy tính quá kĩ càng, ngưng nghi ngờ và sợ hãi. Như Steve Job nói câu nổi tiếng nhất “Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ”. Henry David Thoreau nói: “Những người trẻ tuổi học sống thế nào nếu không phải là ngay lập tức thử trải nghiệm cuộc sống?” Tôi thì sẽ nói lại “Khi ta muốn ta sẽ tìm cách, khi không muốn, ta tìm lý do.”

Nếu bạn không phải là một cái cây, lý gì bạn phải ở yên một chỗ?

Nếu muốn trải nghiệm, việc bạn cần làm là phải không ngừng hành động, không ngừng đặt bản thân vào thế chủ động và thế sẵn sàng, đi những vùng đất mới, thử những cái mới, làm những điều mới, học những thứ mới, quen những người bạn mới. Phải thoát ra khỏi vùng an toàn của mình càng sớm càng tốt. Đừng nói bạn không thể vì chắc chắn bạn có thể, lý do là vì tôi biết bạn không phải một cái cây. Cái cây đứng một chỗ nhận tất cả những gì nó cần: ánh sáng, nước, chất dinh dưỡng nhưng bản thân nó vẫn luôn khao khát được vươn ra xa hơn. Thế nên rễ nó mới dài tủa đi khắp nơi, thế nên tán nó mới vươn rộng và cành không ngừng vươn cao để nhìn được những vùng đất xa lạ. Bạn may mắn hơn cái cây, bạn có thể tự dịch chuyển mình đi khắp chốn, thế thì tại sao lại không? Thoát khỏi vùng an toàn của mình là bước đầu tiên trong quá trình trải nghiệm. Mọi hành trình đều bắt đầu từ một bước chân. Ngay ngày mai, hãy thử làm những việc bạn chưa từng làm, dù nhỏ bé và đơn giản nhất thôi: hãy cười với một người lạ cùng tòa nhà, hãy đi một con đường khác tới công ty, hãy gọi một món ăn nghe tên thật lạ, hãy nghĩ một cách giải quyết khác cho công việc quen thuộc hàng ngày… Những thứ nhỏ bé này có thể đem đến cho bạn nhiều nguồn cảm hứng để bắt đầu những trải nghiệm khác to lớn hơn, bắt đầu hành trình lắp ghép cuộc đời mình bằng những điều mới mẻ và thú vị.

 

Cái giá của trải nghiệm là gì?

Cái gì trên đời cũng có giá cả, chỉ cần bạn trả đúng giá, bạn có thể mua được mọi thứ. Và tiền là cái giá rẻ nhất nếu muốn có gì đó. Còn trải nghiệm ư. Nếu bạn muốn có nó, tất nhiên không ngoại lệ, bạn cũng phải trả giá. Cái giá của trải nghiệm là ban đầu bạn sẽ cảm thấy sợ hãi, lo lắng, bất an, hoài nghi và rất nhiều cảm xúc tiêu cực khác nữa. Nhưng tin vui đó chỉ là những cảm xúc ban đầu thoáng qua mà thôi. Khi đã quen với nó thì mọi cảm xúc đó đều tan biến hẳn, thay vào đó sẽ là sự hào hứng, thích thú, tò mò, vui sướng lẫn hài lòng.

Một cái giá khác nữa của trải nghiệm, đó là bạn có thể mất đi một số thứ cũ kĩ quen thuộc, nhưng đừng lo, chắc chắn bạn sẽ lại nhận thêm rất nhiều thứ khác tuyệt vời hơn. Như câu “Đừng e ngại sự thay đổi, bạn có thể mất đi một số thứ, nhưng bạn sẽ lại nhận lại những thứ khác tuyệt vời hơn!

Cái giá của trải nghiệm, là bạn sẽ phải đưa bản thân vào tâm thế sống cho chính mình, chứ không vì dư luận, vì xã hội, hay vì gia đình… không vì một cái gì hết. Chính vì thế bạn sẽ có thể bị người ta dèm pha, chê cười hay thậm chí là bị chửi mắng là ngu ngôc nữa. Và đôi khi, bạn cũng nghĩ là mình… ngu thật.

Nhưng này, đây chính là phần thưởng lớn dành cho bạn.

Yêu đời, yêu cuộc sống

Người trải nghiệm nhiều sẽ có cái nhìn về đời, về cuộc sống toàn diện và thông thoáng hơn. Họ thường nhìn ra được những thứ thật sự quan trọng với bản thân để rồi tập trung vào đó, hơn là việc phí công sức vào những thứ vô bổ phù phiếm hàng ngày. Đi đi, trải nghiệm đi, để thấy những mảnh đời bất hạnh, để nhận ra bản thân mình dù gặp nhiều rắc rối nhưng vẫn còn hạnh phúc và may mắn bao nhiêu. Những người đi nhiều trải nhiều gặp nhiều việc sẽ có cái nhìn tổng quát và bao dung hơn. Họ có xu hướng trân quý cuộc sống hơn và dễ dàng hòa nhập hơn vào mọi hoàn cảnh trên đời. Đó chính là phần thưởng. Cứ mỗi khi trải qua một chuyện ta lại thấy mình lớn hơn, già hơn, thấy cuộc đời đáng sống hơn rất nhiều.

Trải nghiệm giúp ta tìm ra kẻ mang tên “chính mình”

Hàng ngày chúng ta cứ nghe ra rả bên tai và đọc được hàng ngàn thông điệp kiểu “hãy là chính mình, hãy tìm chính mình” nhưng khoan, hãy là chính mình bằng cách nào khi ta còn đang phải mải mê tìm kiếm chính mình là gì? Thật ra chỉ có một cách thôi, một câu trả lời cho tất cả, đó là hãy trải nghiệm đi, trải nghiệm mọi điều trong cuộc sống. Chỉ có trong trải nghiệm, trong những hoàn cảnh cụ thể bạn mới biết mình là người như thế nào. Chỉ có trong trải nghiệm bạn mới tìm ra được chính mình. Trải nghiệm sẽ cho bạn biết bạn là người can đảm hay sợ sệt. Trải nghiệm sẽ cho bạn biết bạn là người giữ lời hay là kẻ thất hứa, là người trọng tình cảm hay luôn bị lý trí lấn át. Chỉ trong trải nghiệm bạn mới biết được khả năng sinh tồn, khả năng xoay chuyển tình huống và khả năng đối phó với những khó khăn. Chính những nét tính cách đó là con người bạn. Làm sao bạn có thể tìm ra nó, tìm ra chính mình khi không trải qua những hoàn cảnh cụ thể trong cuộc sống?

Người thầy vĩ đại

Trải nghiệm sẽ là thầy dạy tốt nhất cho bạn trong cuộc đời mà không bất cứ người thầy nào khác có thể dạy tốt hơn. Kinh nghiệm từ đâu ra nếu không từ trải nghiệm? Chúng ta đương nhiên có thể học hỏi từ những kinh nghiệm của người khác, nhưng thôi nào, chẳng mấy ai chịu học từ bài học của người khác cả. Tôi có rất nhiều ví dụ thực tế chứng minh nhận định này, một trong số chúng là khi các bạn tôi đến hỏi kinh nghiệm mở shop thời trang hoặc quán cafe. Đương nhiên tôi luôn chỉ họ mọi điều, kể cả những kinh nghiệm đau thương của mình, nhưng rồi sao? Họ ờ à và rồi sau đó họ lờ nó đi và mắc những lỗi i chang tôi đã cảnh báo. Nhiều đến mức tôi chẳng thấy lạ hay buồn lòng gì nữa cả. Người ta thực sự chỉ học được từ chính trải nghiệm của bản thân.

Một người mới bắt đầu kinh doanh sẽ không thể biết tại sao vốn dự phòng lại quan trọng. Một người không bao giờ đọc sách sẽ chẳng hiểu nổi tại sao người ta phải đọc sách. Một người chưa đi du lịch bụi bao giờ sẽ không biết tại sao người ta phải mang theo mình thứ này thứ nọ như vài viên thuốc tây, chai nước lọc hay ít đồ ăn khô… Thật sự là như thế, bạn chỉ có thể học hỏi được nhiểu khi và chỉ khi chính bạn phải trải nghiệm cuộc sống trong từng hoàn cảnh xảy đến mà thôi.

Trải nghiệm đơn giản là hãy nhào ra ngoài đời, nhào vào cuộc sống, không sợ thử những điều mới lạ, những thử thách và cơ hội với tâm thế của người học hỏi mọi thứ, nhưng cũng đừng quên ước chừng trước những gì bạn có thể mất, hay cái giá bạn phải trả để có những trải nghiệm đó.

Tham gia một tổ chức đa cấp, đó là trải nghiệm. Làm thêm gia sư, phục vụ, lễ tân… đó là trải nghiệm. Tham gia một câu lạc bộ, những hoạt động xã hội, thử sức kinh doanh bất kì lĩnh vực nào, đó là trải nghiệm. Thử học những điều mới, làm quen bạn bè mới… đó là trải nghiệm. Đi đây đi đó, đi phượt, đi du lịch bụi… đi chính là kiểu trải nghiệm mạnh mẽ nhất.

Làm những việc mình chưa làm bao giờ, đó là trải nghiệm

Trên thế giới đã từng có một cuộc khảo sát về những điều người ta thường nuối tiếc trước khi chết. Và một trong số những điều người ta nuối tiếc nhất, đó là mọi người tiếc rằng mình đã sống quá an toàn, đã không trải nghiệm nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn nữa.

Còn tiếc hơn khi chúng ta, những người còn sống, biết được điều đó nhưng lại cứ thế cho qua, cứ thế tiếp tục sống một cuộc sống an toàn, bình lặng, cứ thế sống hết kiếp người rồi sau cùng nhìn lại lại ước gì, lại giá như lại hối tiếc.

Ta không thể đánh mất những gì ta từng tận hưởng. Tất cả những gì ta yêu sâu sắc trở thành một phần trong ta.

– Helen Keller

Món quà vô giá

Tiền là có giá, con người hiện tại luôn dùng tiền để định giá mọi thứ. Thời gian, xét về mặt nào đó, cũng có giá, người ta có thể bỏ tiền ra mua thời gian của bạn. Chúng ta hay nói sức khỏe là vô giá, nhưng rõ ràng người nhiều tiền có điều kiện vẫn có thể mua được những dịch vụ chăm sóc sức khỏe tốt hơn, kéo dài hơn thời gian sống trên đời. Còn trải nghiệm ư? Không một ai có thể trả bất cứ gì để mua trải nghiệm của bạn cả. Trải nghiệm của bạn là của bạn, của riêng bạn, nó vĩnh viễn không bao giờ thuộc về ai nữa cả. Nó không thể bị mất đi, không thể bị cướp, không thể mua bán được, nó là vĩnh viễn và thuộc về duy nhất người trải qua nó. Đó chính là điểm đặc biệt của việc trải nghiệm. Chỉ qua trải nghiệm, người ta mới trân trọng những đau thương và nhắc về nó với lòng tự hào tha thiết. Chỉ qua những trải nghiệm, con người ta mới lớn dần lên, tâm trí rộng mở đón chào mọi điều xảy đến trong đời.

Chỉ qua những trải nghiệm ta mới định nghĩa được bản thân một cách chính xác, sâu sắc và rõ nét.

Chỉ qua những trải nghiệm, ta mới sống được nhiều hơn, ta sẽ hơn được nhiều người vì chính điều đó, ta trải nghiệm nhiều hơn, ta yêu cuộc sống hơn, hiểu về nó và rất nhiều khi sẽ khiến những người khác ghen tỵ.

Ngập tràn cơ hội

Mỗi khi trải qua một điều gì mới mẻ, đến một nơi ở mới, làm quen những người bạn mới… chắc chắn bạn sẽ nảy ra vô vàn ý tưởng hay ho cho cuộc đời sau này. Những ý tưởng kinh doanh thành công đôi khi cũng chỉ bắt đầu từ những trải nghiệm thực tế. Một người đi làm thêm chẳng mấy chốc học đủ nghề và ra mở cửa hàng riêng. Một người đi du lịch vì quá nghiền món này món nọ mà cho ra đời những quán ăn địa phương trên những vùng đất khác. Một lần trải nghiệm làm người lãnh đạo một nhóm thuyết trình có thể khiến ai đó nhận ra tài năng lãnh đạo của mình. Việc gặp gỡ những người bạn trên đường trải nghiệm giúp ta hình thành một mạng lưới những người bạn ít gặp nhưng rất thân… Càng trải nghiệm nhiều bao nhiêu bạn lại càng thu lượm được nhiều ý tưởng và cơ hội bấy nhiêu để phát triển cuộc đời riêng của mình.

Trải nghiệm làm nên con người, trải nghiệm làm nên cuộc đời

Trên thế giới đã từng có một cuộc khảo sát về những điều người ta thường nuối tiếc trước khi chết. Và một trong số những điều người ta nuối tiếc nhất, đó là mọi người tiếc rằng mình đã sống quá an toàn, đã không trải nghiệm nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn nữa.

Còn tiếc hơn khi chúng ta, những người còn sống, biết được điều đó nhưng lại cứ thế cho qua, cứ thế tiếp tục sống một cuộc sống an toàn, bình lặng, cứ thế sống hết kiếp người rồi sau cùng nhìn lại lại ước gì, lại giá như lại hối tiếc.

Chúng ta thường được nghe những lời kêu gọi như “hãy khác biệt, hãy sống hết mình, sống là không chờ đợi, hãy cứ dại khờ…” nhưng áp dụng cụ thể những lời khuyên đó như thế nào thì dường như lại chẳng mấy ai biết và cũng thật khó khăn vô cùng.

Tôi là một kẻ lắm điều và lắm lời, nhìn độ dài các bài viết của tôi thì biết, tôi khuyên mọi người đủ thứ, đủ việc, tôi làm mọi cách, dùng mọi lời để khiến mọi người làm những gì tôi đã làm: viết sổ tay, đặt mục tiêu, lên kế hoạch, kiểm soát cảm xúc, tạo thói quen tích cực, quan tâm mọi người, đọc sách, tập thể dục thể thao, bớt mua sắm và thậm chí là tặng quà miễn phí, viết thư tay cho nhau nữa. Cũng chẳng hiểu tại sao tôi lại bao đồng thế, nhiều người sẽ cho rằng sao phải đi khuyên mọi người làm vậy làm gì, sống tốt thì cứ sống tốt đi, ai cũng có cuộc đời riêng cần phải lo, đâu ai giống ai đâu mà phải khuyên, khuyên rồi cũng chẳng mấy ai làm theo thì khuyên làm gì… Ờ, nghĩ cũng đúng, tôi cũng không chắc có ai làm theo những điều tôi nói không, có ai vì đọc những lời viết đó mà muốn thay đổi, mà tự giác thay đổi, mà hành động không. Tôi không biết, nhưng có một điều tôi biết chắc chắn, những lời khuyên của tôi là không vô nghĩa, không giáo điều. Tôi không viết suông, viết láo, tôi chỉ viết những gì mình trải nghiệm, những gì mình đã làm, đã thực hành và thấy hiệu quả, thấy tác dụng tích cực thì mới khuyên. Và nhất là, đó là những việc hết sức bình thường, hết sức nhỏ bé mà ai cũng có thể làm được cả. Những việc nhỏ nhưng giá trị thì rất to.

Nếu như có một điều khiến tôi tự hào vào cuộc sống của mình, đó nhất định là tôi không sợ chết. Tôi không thích chết, nhưng tôi cũng không sợ nó. Tôi không muốn chết vì tôi còn quá nhiều dự định và kế hoạch muốn thực hiện. Vì tôi nhận ra cuộc đời thật quá đẹp tươi, quá thú vị và lôi cuốn. Vì còn quá nhiều thứ tôi chưa được trải qua, chưa được khám phá nên nếu vì lý do gì đó mà chết đi, hẳn tôi sẽ tiếc lắm. Nhưng mà tôi lại không sợ chết chút nào? Tại sao? Tại vì tôi hài lòng với cuộc sống hiện tại, với những gì mình đã làm và đang làm. Dù nhiều chuyện không như ý muốn, dù đôi khi cuộc sống này làm tôi phát điên, nhưng tôi vẫn không hối hận những tháng ngày đã sống trên đời.

Nên hôm nay, tôi lại mạo muội xin được đưa ra một lời khuyên nữa, một lời khuyên mà tôi đã dùng những năm tháng qua để thực hành và chứng minh. Một lời khuyên có thể giúp bạn cũng như tôi, sẽ không hối hận, sẽ không tiếc nuối và nhất là sẽ không sợ chết nữa, không sợ lúc về nhà lại nằm một chỗ ao ước giá như. Một lời khuyên ngắn gọn thôi: Sống, hãy trải nghiệm, trải nghiệm nhiều hơn, nhiều hơn nữa…

Bạn đã đọc bài “Thế giới khác rất tuyệt thời sinh viên” rồi chứ. Trong đó tôi có nói rõ rằng mình không phải một sinh viên giỏi, càng không thích môi trường đại học chút nào, nhưng để đánh đổi bất cứ gì để lấy khoảng thời gian làm sinh viên, tôi sẽ không đổi. Đơn giản vì đó là một khoảng thời gian tuyệt vời, tôi được trải nghiệm rất nhiều điều mới lạ, chính vì thế khoảng thời gian sinh viên trở thành khoảng thời gian tươi đẹp, ý nghĩa và đáng giá.

 

Cuộc sống hiện tại của tôi cũng vậy, khi đặt bản thân vào tâm thế trải nghiệm cuộc đời, mỗi ngày xảy đến với tôi đều thật tươi vui và mới mẻ. Ngày xưa tôi đi được mấy nơi và tưởng rằng mình đi được nhiều lắm. Ngày nay tôi đi được nhiều hơn xưa rất nhiều nhưng lại cảm thấy mình đi quá ít so với những người bạn tôi quen. Những người bạn tôi, bất cứ ai mà trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn tôi, thú vị hơn tôi, tôi đều rất ghen tỵ với họ. Tôi thèm cái cảm giác được homestay trong nhà một người thiểu số của họ, tôi thèm được xách mũ bảo hiểm vừa đi vừa quá giang mọi người, tôi thèm được tự đi phượt khắp trời Âu, tôi thèm đủ thứ, bất cứ thứ gì người ta được trải qua còn tôi thì không, tôi thèm lắm, thế nên tôi vẫn sẽ và vẫn mãi không muốn dừng lại hành trình trải nghiệm của mình.

Trong công việc kinh doanh tôi thường hay bị một cậu bạn thân đang khá thành công lĩnh vực thời trang lắc đầu khó hiểu. Cậu ấy hỏi tôi sao lại phân tán đủ thứ như thế làm gì? Làm ít thôi, tập trung dô, làm cho một cửa hàng thật hiệu quả còn hơn mở đủ thứ mà không quản lý được. Tất nhiên tôi hiểu cậu, hiểu sự quan tâm của cậu và những gì cậu ấy nói hoàn toàn có lý. Nhưng tôi chỉ đơn giản là không thể nghe theo, vì hiện tại tôi không muốn chỉ làm việc vì tiền. Và nhất là, khác biệt ở chỗ tôi làm mọi thứ với tâm thế của người trải nghiệm. Tôi thử sức mình ở mọi lĩnh vực tôi yêu thích, ban đầu là thời trang, sau đó là lưu niệm, quán cafe, viết lách, sắp tới sẽ là về trà, nông nghiệp, sản xuất kinh doanh, dịch vụ homestay và rồi bất động sản… Bất cứ thứ gì tôi đủ quan tâm tôi sẽ làm thử, không chắc là mình làm tốt và thành công nhưng chắc chắn sau mỗi thất bại đi chăng nữa tôi đều học hỏi được rất rất nhiều.

Tôi 24, cái tuổi không lớn, nhưng tôi dám cá là mình hơn rất nhiều người lớn tuổi khác về khoản những trải nghiệm. Đó là điều khiến tôi tự hào. Vậy nên, nếu bạn cũng muốn có gì đó để bản thân thấy tự hào, mà những thứ đó không thể là gia cảnh, công việc tốt, ngoại hình đẹp…. thì hãy chọn con đường làm giàu trải nghiệm để bản thân có thể tự hào về chính mình. Bạn có làm được không?

Tự  nhiên tôi tưởng tượng về một thế giới, mà không, một Việt Nam hoàn toàn khác. Một Việt Nam mà tuổi trẻ thực sự là một món quà lớn lao, nơi đó người ta xông pha trải nghiệm mọi thứ. Mọi sinh viên đều chủ động đi làm thêm, đều có những mục đích, định hướng cho riêng mình. Một nơi mà đi khắp nơi đều gặp tuổi trẻ đi trải nghiệm đông vui trên mọi nẻo đường. Nơi mà tuổi trẻ không ù lì, không thụ động, không ca thán, không đổ lỗi… Nơi mà tuổi trẻ mặc sức sáng tạo và được quyền làm mọi điều mình muốn. Khi đó, sức sống của dân tộc Việt Nam sẽ lại hồi sinh, mãnh liệt và đáng tự hào. Còn hiện tại thì sao? Việt Nam có thật là một quốc gia trẻ trung không? Hay chỉ đơn thuần là một quốc gia nhiều người trẻ tuổi nhưng khả năng vận động lại yếu ớt như những cụ già? Bạn có yêu nước không? Có muốn thay đổi điều đó không? Thế thì hãy bắt tay hành động đi, đừng nói câu “tương lai đất nước nằm trên vai các con, các cháu” nữa. Biết bao thế hệ người Việt Nam ta nói câu đó mỗi ngày rồi? Tại sao không chính chúng ta chịu một phần trọng trách đó mà toàn trốn tránh và đùn đẩy cho các thế hệ sau? Tuyệt đối đừng nói câu đó nữa mà hãy tự mình hành động đi thôi. Với các bạn trẻ, hãy nhào vào đời, hãy trải nghiệm đi, mà mở mang tầm mắt, mà học hỏi, mà lớn lên… Bởi vì, không có trải nghiệm, tuổi trẻ không đáng một xu đâu!

Tuyệt đối không một ai trên đời phải hối hận vì trải nghiệm quá nhiều. Bởi lẽ với trải nghiệm thì bao nhiêu cũng không đủ. Ấy thế mà bạn vẫn  muốn để tuổi trẻ trôi qua mà không có trải nghiệm gì sao? Đừng tìm kiếm xa xôi, kho báu tuổi trẻ là thời gian và sức khỏe đang ngay trong bạn đấy. Hãy tận dụng nó đi! Ngay đi!

 

Bình luận (59)

  • Hồng Quang

    Năm mới trải nghiệm… LẠ

    Năm mới tôi thường nhắn khoảng 70-100 tin chúc mừng cho bạn hữu. Tỷ lệ phản hồi (dù là “thank”) … chỉ dưới 10% !!! :((

    Năm nào tôi cũng nhắn, cũng nhiều khuôn mặt quen cũ… dù vẫn tỷ lệ “vô cảm” cũ. Cũng tự vui: “hãy khác biệt, hãy sống hết mình, sống là không chờ đợi, hãy cứ dại khờ…”

    P/S: Năm nay có` chuyện… LẠ. Một cậu bạn phổ thông rất thành đạt sau bao năm ko biết “thank” là gì bỗng phản hồi… “THANK BẠN. HAPPY NEW YEAR” (U60 rồi có khác!?)

    Reply
    • Anh Tuấn

      Cũng có thể tại môi trường bạn bè của chú cũng có thể tại chú…bình thường mà chú!

      Reply
      • Hồng Quang

        Cảm ơn cháu phản hồi!
        Nhưng… chú vẫn ko thấy “bình thường” khi phải “bủn xỉn” đến cả lời nói đêp hay besh wishes cho những người thân quen. Chú vẫn nghĩ, Con-NGƯỜI đã chết 1/2 khi nhình xung quanh chỉ toàn là… VÔ CẢM (rừng người đã trở thành rừng cây hay CON mất rồi)

        Reply
    • Mme. Loan

      Chỉ vì ông ấy đã bắt đầu nhận được một vài cú .. LƠ, một hiện tượng của người sắp về hưu và vô dụng (không ai xài nữa) mà thôi. Không chắc bản chất hoặc tư duy ông ấy đã thay đổi ! Mặc kệ lão !

      Reply
    • hien thao

      chú thật là kiên trì. hức hức. và sống tình cảm nữa ạ. hoan nghênh chú :)

      Reply
  • Trai hay Gái v1.7

    [Phi Tuyết là tên nữ, ảnh avatar khá xinh bên triethocduongpho.]

    Tuổi con nít khi có chuyện gì khó hiểu, không hiểu, mình hay tìm người lớn hỏi chuyện, các câu hỏi khoảng 30% nhận được phản hồi giận dữ từ người lớn, 30% phản hồi “con còn nhỏ lắm, không biết gì đâu, lớn lên con sẽ hiểu” hay “tuổi con có giải thích con cũng không biết, đừng tìm câu trả lời, vô ích thôi”, 30% phản hồi “bị khùng à” hay “con nít đừng nhiều chuyện, đừng xen vào”.

    Lúc ấy, ghi nhớ câu “con còn nhỏ lắm, không biết gì đầu, lớn lên con sẽ hiểu”, mình nhẫn nại chờ đến lớn, mà sao chờ lớn lâu quá, ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, mình cũng chưa lớn. Đến một ngày mình cũng bước vào tuổi trưởng thành pháp lý, độ chừng 20 tuổi, mình cũng chẳng có các câu trả lời cho lúc nhỏ, người lớn hứa “lớn lên con sẽ hiểu”, mình lớn rồi, mà có hiểu gì đâu.

    Đi học, đi làm, đi hội thảo, xem các cuộc phỏng vấn, làm khách vô danh tham dự nhiều chương trình PR, quảng cáo do người khác tổ chức, mình cũng hay hỏi, để làm rõ các vấn đề mà người lớn đưa ra, nhưng cũng không có câu trả lời.

    Người ta kêu – Hãy yêu nước và nên cống hiến, vì đó là yêu nước
    Mình hỏi – Thế nào gọi là cống hiến?
    Trả lời – Làm việc là cống hiến
    Hỏi – Loại việc nào được coi là cống hiến, loại việc nào không?
    Trả lời, với giọng phật lòng, giận dữ – Làm đi, đừng hỏi nhiều.
    Mình ngơ ngác nghĩ ngợi – (Nhưng mà phải làm gì cơ chứ, công việc là gì?)

    Thời điểm đấy, có không ít người gán nhãn mình là ngu ngốc, ngờ nghệch, khờ khạo, thì cứ làm đi, đầu óc ngu nên cứ hỏi hoài.

    Sau này, mình đổi câu hỏi, không hỏi là phải làm gì được gọi là cống hiến, yêu nước, mà hỏi là
    Hỏi – Trong nước, ai là người yêu nước?
    Đáp – Tiến sĩ X, giáo sư Y, đại gia Z.
    Hỏi – Sao họ được gọi là yêu nước?
    Đáp – Vì họ cống hiến, đóng góp rất nhiều cho đất nước.
    Hỏi – Còn những vụ buôn lậu hàng xuyên biên giới của đại gia Z, tham nhũng doanh nghiệp chung thành riêng, tạo ra bất công vì được bao che, nên xem xét thế nào về lòng yêu nước?
    Đáp – Ông đó là người yêu nước, đừng hỏi nhiều, có tiền bằng 1/10 người ta không mà so sánh, có cống hiến được 1/10 như người ta không mà hỏi quài.
    Mình – ???

    Sau này thì mình không còn hỏi nữa, có thắc mắc gì, cứ tự tìm câu trả lời, vấn đề quá rộng thì nhờ ông google trợ giúp, phức tạp quá thì hỏi phụ nữ, tốt nhất là phụ nữ đẹp (*_*).

    ___

    Một số comment mình thường theo lối giải thích, hay bị chê là dài dòng, là vì ký ức từ lúc nhỏ, mình hay hỏi mà không ai giải thích cả, tuổi trưởng thành cũng thế, người khác hay bảo cứ làm đi đừng hỏi, comment giải thích là để tự bản thân hiểu, tự hỏi tự trả lời, thứ nữa là người muốn hiểu có đọc kỹ sẽ hiểu. Có thời gian vào nhiều năm trước, đi dạy kèm, mình cũng soạn giáo trình riêng, vì không thích lối kiến thức áp đặt định hướng của giáo dục xã hội theo lối mòn đã quá cũ nát.

    Não mình thuộc tư duy não trái, khuynh hướng theo lối trật tự, logic, tổng hợp, đi sâu, trái ngược và không phù hợp, khó chấp nhận lối kiến thức gia trưởng, cực đoan, hơi hám truyền thống phong kiến tôn thờ hình tượng để xã hội bám vào, phó thác, phụ thuộc tri thức và vận mệnh vào đó, nếu những người định hướng đi sai hướng, thường là như thế ở xã hội nghi kỵ kiến thức đa chiều, sẽ kéo theo đám đông cùng nhau đi xuống hố.

    Reply
    • thanh tung

      Tôi đoán chắc rằng bạn đang trong số những người đang chờ đợi đủ tiền mua nhà bình dân ở thành phố nếu như bạn đang chỉ trông chờ đồng lương và sự chịu khó của bạn. Nhưng tôi rất quí cách sống của bạn.

      Reply
      • Trai hay Gái v1.7

        Nếu làm công, mình sẽ tiếp tục trông chờ vào đồng lương và chịu khó hết cuộc đời, chịu khó là tự nguyện gánh lấy và mình không buông bỏ, trừ khi, rất có thể mình trở thành người ham mê uống rượu hay mắc bệnh nên y, mình sẽ lười biếng hơn vì không đủ sức khỏe để chịu khó, rượu giết chết các tế bào não nhanh hơn, nan y làm các bộ phận cơ thể suy kiệt, khó có thể tỉnh táo và khỏe mạnh để hoàn thành công việc. Nếu không làm công, chịu khó và trông chờ lương đã lỗi thời và kém hiệu quả trong hiện tại.

        Mình không trông chờ ngôi nhà bình dân, mình trông chờ điều khác hơn ngôi nhà bình dân và ý nghĩa hơn cho cuộc sống.

        Reply
        • arttrung

          Mình từng đọc nhiều sách về các danh nhân thế giới. Có một điểm chung của các vị ấy, đó là đều rất rất rất tò mò. Họ hỏi đủ thứ trên đời, và hầu hết những câu hỏi của họ cũng ko được trả lời thỏa đáng. Thậm chí có những người khi hỏi thầy một câu hỏi, cả lớp đã phá lên cười vì họ cho rằng câu hỏi đó ngu ngốc.
          Bạn rất giống họ ở điểm đó. Bạn cũng tò mò. Mình cho đó là tố chất.
          Tuy nhiên, bạn khác họ vì bạn bị ám ảnh vì những câu trả lời hay sự nhạo báng của người khác, còn họ thì không, họ lờ nó đi, và tự kiếm câu trả lời, hoặc lấy sự nhạo báng làm động lực. Họ đã trở thành những người kiệt xuất, còn bạn thì sao?
          Tôi cho rằng thế hệ chúng ta là thế hệ bỏ đi, vì chúng ta, đã sinh nhầm nơi. Đó không phải là đổ lỗi, Tôi vẫn đang cố gắng, nhưng có những điều đã khiến tôi hiểu điều đó. Tôi cũng mong bạn hiểu điều đó.

          Reply
    • Trẻ thơ.

      Chào Anh hay Chị v1.7. Xin được chúc mừng trước, Anh hay Chị nâng cấp lên Trai hay Gái v1.8 đi. Viết thật nhiều điều hay cho chúng em học hỏi nhé, cám ơn nhiều. Thân chào.

      Reply
    • Lê Tiến Thành

      Thật sự có thấy một người giống với tính cách và sự suy nghĩ của bản thân! :)

      Reply
    • DungDajHjep

      mình rất thích tính cách của bạn :D

      Reply
  • htv

    Bai viet rat hay, rat can cho tuoi tre, cam on tac gia.

    Reply
  • allan nguyen

    Cam on tac gia bai viet.Toi muon lam ban voi tac gia bai viet neu dong y hay viet cho toi vao dia chi:thanhlich18@gmail.com

    Reply
  • Trai hay Gái v1.7

    $Trên thế giới đã từng có một cuộc khảo sát về những điều người ta thường nuối tiếc trước khi chết. Và một trong số những điều người ta nuối tiếc nhất, đó là mọi người tiếc rằng mình đã sống quá an toàn, đã không trải nghiệm nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn nữa$

    *****************

    Mỗi mùa đông đến, cầm những tờ báo ngày, xem những bản tin mạng, điều khiến tôi buồn nhất là tin thông cáo chết, chỉ những người nổi tiếng mới đăng tin chết lên báo, mỗi một người nổi danh mất đi, tôi cảm nhận như một ngôi sao trên bầu trời nhỏ rơi xuống, trở về cát bụi. Bình thường tôi có thể thích người này không thích người kia, nhưng mỗi sự ra đi đều để lại xót thương.

    Ngày còn trẻ khi đến mùa cuối năm, khu phố bỗng nhiều tiếng kèn trống lạ, tôi đã cảm giác đều gì đó bất thường, trong những đám đưa tiễn, người vui kẻ buồn khổ đau, người nhảy kẻ uống rượu kẻ dùng trà. Có người nói đám tang là phải khóc mới hợp văn hóa, đúng truyền thống, vậy là để thỏa mãn miệng đời, khóc mướn được sinh ra, nước mắt được đưa sang người làm công, chủ thuê mặt trơ cười trong bụng “Ừ, gã đó đi rồi, mình ăn mừng còn không kịp, sao phải khóc cho truyền thống văn hóa?”.

    Một lần thăm một cô bé trẻ tuổi xinh sắp mất, trước khi đi, bé không giữ được đôi mắt, đôi mắt rơi ra ngoài, tôi nghĩ cơ thể bé đã đình công toàn diện, các tế bào tự tiêu diệt lẫn nhau. Một lần, tôi cạnh một người già, gần trăm tuổi, trước 90 cụ rất sung sức, chịu khó làm lụm đầy năng lượng, khỏe mạnh, chỉ vài năm sau, mùa đông đến, cụ vật vờ lúc tỉnh lúc mê, lúc đau lúc bệnh, thường xuyên rên rĩ, cụ ao ước “quỷ môn quan, đến nhanh lên, đau đớn vật vờ thế này sống còn khổ hơn chết”. Đông là mùa sát thủ của người yếu bệnh, lạnh làm kiệt sức các tế bào, phân rã cơ thể, phá hủy sự sống.

    Tôi không thích sống dai, theo tuổi thọ trung bình dai là trên 75 tuổi, bệnh vật vờ một ngày, hai ba ngày, tôi vẫn giữ được tinh thần, đến bảy ngày thì buồn chán, đau khổ “tại sao lại có căn bệnh quái quỷ này, có hết bệnh nhanh không thì bảo”, tôi không sợ chết, tôi sợ đau đớn kéo dài, cách sợ rất phàm tục. Người già, sự suy kiệt của xương, thịt, gân, gan, phổi, tim, ký ức, não… bắt đầu đến, trong tầm quan sát nhỏ của mình, cứ 10 người có 2-3 người đi vui vẻ, đi đột ngột trong ngày, trong tuần, phần còn lại, thiếu ăn ý với nhau, các cơ phận của cơ thể không nhắm mắt đồng bộ, chỗ thì ngắt ngoải chỗ còn muốn sống, vậy là những bộ phận sống phải gánh chịu sự đau đớn và hành hạ của các bộ phận sắp ngủm, chịu đựng đau đớn chờ ngày đi nhậu với Diêm Vương.

    Tuổi trẻ là tuổi may mắn, đầy sức sống, cơ thể khỏe mạnh, ít bệnh tật, ăn ngon miệng, dễ ngủ, chịu được thức đêm, ai đã đến tuổi sắp xuống lỗ, càng trân trọng và tiếc nuối cho đời thanh xuân đã bỏ lại.

    Reply
    • Đan - Phượng PN

      Các cmt của bạn Trai hay Gái v1.7 cứ như tấm vải dệt có sợi dọc của sự kiện được quan sát , sợi ngang của tư duy , và nhịp điệu nhịp nhàng , rất là đáng quý . Bạn miêu tả trình bày các sinh hoạt ở VN , giúp mọi người hải ngoại hiểu rõ thêm . Tôi sẽ thu xếp thì giờ để thâu tóm các cmt của bạn để đọc dần .Về chuyện nói con còn bé , nên bố chưa nói cho con nghe , thì có những trường hợp , cô bé vẫn để ý câu trả lời của bố , và tự tìm ra câu trả lời .
      Một tỉ dụ có thật là — trong thời gian nước Úc thi hành chính sách bắt trẻ con của các gia đình có bố là dân da trắng , mẹ là thổ dân / dân bản địa đem giao cho các gia đình khác làm con nuôi , hoặc giao cho các trung tâm nuôi trẻ của các tổ chức tôn giáo . Một thư độc giả trên báo Sydney Morning Herald, sau ghi lại trong sách nói về Stolen Generation/ Thế hệ trẻ em bị bứng ra khỏi nhà cha mẹ — ghi như sau . Năm tôi là một bé gái 8 tuổi , nhà tôi ở vùng sâu vùng xa nước Úc ( Outback) . Bố tôi làm cảnh sát. Một hôm bố tôi ngồi uống bia ở cái chái phía sau nhà , và khóc . Bố tôi nói với tôi , con còn bé , nên bố chưa nói với con được . Sau này , năm sáu năm sau , tôi mới biết hôm đó bố tôi phải đi theo các nhân viên xã hội để trợ giúp họ trong việc bắt các trẻ con lai ( bố da trắng , mẹ thổ dân) ra khỏi nhà cha mẹ và giao cho các gia đình khác nuôi , hoặc các tổ chức tôn giáo nuôi . Quyển sách về Stolen Generation ghi đầy đủ về sự kiện này , trong có cả các diễn văn của Thủ Tướng Úc , các dân biểu Quốc Hội , quan điểm báo chí … là một quyển sách cho lớp 12 ban chuyên khoa Anh ngữ ( Unit 3 trong 4 Unit English).
      Khi vấn đề duyệt xét về Stolen Generation được thảo luận cách đây hơn 10 năm và sau đó Thủ Tướng Úc , cách đây khoảng 5 năm đã chính thức thay mặt chính phủ xin lỗi dân chúng và Stolen Generation về sự kiện này trong một buổi lễ long trọng .

      Reply
  • Quang Thắng

    Cảm ơn tác giả rất nhiều. Bài viết quả là sâu sắc. Đọc xong, mới nhận ra rằng lâu nay mình đang bị cuốn theo dòng chảy của công việc, tiền nong… mà quên đi rằng cuộc đời còn rất nhiều điều còn đang đón chờ mình Trải Nghiệm. Hãy dành thời gian để trải nghiệm, làm những việc mình chưa làm, chơi những thứ mình chưa bao giờ được chơi. Sống là trải nghiệm…

    Reply
  • Minh Trí

    Cháu đọc khá nhiều bài viết của bác nhưng đây là lần đầu tiên cháu comment lại. Bài viết đúng là một lời khuyên vô giá mà ở tuổi 27 này cháu đang cần.
    Cháu cũng từng trải qua nhiều việc khác nhau từ khi còn là sinh viên, chí ít cũng 13 công việc rồi, tuy nhiên sự trải nghiệm của cháu thật ít ỏi, trong cháu vẫn cảm thấy có sự ù ì, suy nghĩ nhiều hơn là hành động.
    Thời gian vừa qua cháu có nhiều dự định làm ăn khác nhau, nhưng chỉ dừng lại ở ý tưởng, hoặc công việc hoạt động trong thời gian không dài là đã nản chí.
    Sắp tới cháu lại dự định dấn thân vào chăn nuôi heo. Tuy nhiên tâm trí có vẻ chưa được vững vàng lắm và kế hoạch vạch ra cũng khá chi tiết nhưng không thấy hài lòng (cầu toàn quá) nên còn e dè chưa dám bắt tay vào thực thi.
    Đọc bài viết này của bác cháu cảm thấy mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn trong quyết định của mình.
    Cảm ơn bác!
    Chúc bác mạnh khỏe và có nhiều lời khuyên từ gocnhinalan để mọi người Việt mình học hỏi!

    Reply
  • Thế Anh

    Lâu rùi, tôi mới đủ kiên nhẫn đọc một bài viết dài như vậy. Rất hay. Tôi cũng cố gắng trải nghiệm cuộc sống khi chuyển từ công việc xây dựng khô khan sang lĩnh vực kinh doanh đầy sáng tạo. Bạn nói rất đúng, tuy mức thu nhập có thể thấp hơn, làm việc cần nhiều sức lực hơn nhưng tôi thấy hứng khởi vào mỗi buổi sáng và hài lòng với những việc hoàn thành vào cuối ngày. Trải nghiệm “dám nghĩ khác, dám làm khác ” đó thật tuyệt vời và chắc chắn nó sẽ giúp tôi tìm được công việc tôi yêu, con người tôi muốn trở thành. Cám ơn tác giả vì bài viết…

    Reply
    • phạm tường

      Hi a.e hiện tại cũng là kỹ sư xây dựng nhưng e thấy công việc hiện tại thật nhàm chán và không hứng thú.e rất mong có dc nhiều lời chia sẻ của a.hãy contact e qua email phamtuongce@gmail.com
      Rất mong nhận dc hồi âm của a.
      Thân,

      Reply
  • Dinh Ngo

    Chú đọc gần hết bài viết thì mới biết cháu 24 tuổi, bằng tuổi con trai lớn của chú. Vừa đọc, chú vừa miên man nghĩ đến những ngày trai trẻ của mình. Với cái tuổi ngoài 50 của chú, thời gian không còn quay trở lại, sức khỏe cùng ngày một kém đi. Những trải nghiệm của cuộc đời chú, 19 nằm ở VN và 34 ở Mỹ cho chú một cuộc sống thật ý nghĩa. Cháu nói rất đúng, phải trải nghiệm mới biết mình là ai. Người Mỹ thường hay dùng câu này: “No pains, no gains” trong cuộc sống của họ…vì vậy họ rất hồn nhiên trong đời sống của họ, và chính vì vậy họ lúc nào cũng là người tiên phong, có những suy nghỉ đột phá, và làm theo sự đam mê, yêu thích. Chú về thăm VN rất nhiều, tuy nhiên không sinh sống ở VN nên không biết thế hệ trẻ như cháu ngày nay nghĩ gì trong cuộc sống của họ. Nhưng chú thấy cũng rất nhiều bạn trẻ thường hay dùng “MACKENO” hoặc “sao cũng được”, hoặc “chuyện đó có người khác lo”. Chú nghĩ rằng: chẳng lẽ tất cả thế hệ trẻ của VN như vậy hết sao. Cảm ơn cháu, đã cho chú biết rằng có những người trẻ như cháu vẫn còn suy nghĩ giá trị của con người qua những trái nghiệm của cuộc sống.

    Reply
    • Phi Tuyết

      con chào chú
      cảm ơn chú vì đã đọc hết bài viết dài dằng dặc của con
      thật ra con hay nói tuổi trẻ Vn thế này thế khác
      nhưng sâu thẳm chúng ta đều biết nói vậy k có nghĩa là tất cả tuổi trẻ đều như vậy đúng k ạ?
      dạo này con có điều kiện tiếp xúc với nhiều các bạn trẻ khác
      con rất vui vì VN mình vẫn còn những bạn trẻ thật sự rất giỏi, cả về suy nghĩ và hành động
      nói chung là dân tộc VN vẫn còn cứu được chú ạ hihi

      Reply
      • viet anh

        Chú có vài ý gửi đến cháu ,
        Trong vũ trụ này thì Lí thì ít mà Sự thì nhiều, làm đúng thì phải bắt đầu từ lí , đến tâm rồi đến hành động , thấp trước , cao sau . Bắt đầu từ Sự thì dễ phiến diện và biết không đủ. HIểu biết đúng ngay từ đầu thì đến khi trải nghiệm sẽ gặp nhiều điều tuyệt vời . Chưa biết mà cứ lao vô làm thì đúng là hên xui , nhiều khi có những trải nghiệm thật đắng lòng .
        Tuổi trẻ các cháu đầu tiên phải tìm hiểu , học hỏi để biết rõ những điều căn bản sau :
        - Mục đích cuộc sống của mình là gì ( cho bản thân , gia đình và cộng đồng ?) . HIểu đơn giản là nhu cầu , khá hơn là mục đích sống , cao hơn là lí tưởng , là thiên hướng .
        - Các giá trị nào trong cuộc sống mà mình tôn trọng bảo vệ (biết ơn , trung thực , trách nhiệm , tôn trọng , hợp tác , hòa bình , khiêm tốn , tự do ) ? nguyên tắc sống của mình là gì ? Các thứ tự ưu tiên của bản thân ?
        - Trách nhiệm, mức độ cam kết và chí khí trong hành động của bản thân đến đâu ?
        Khi các cháu đã có ý thức cơ bản này rồi thì tùy lứa tuổi , tâm tính , điều kiện mà chọn các mục tiêu , hành động và trải nghiệm hết mình qua 05 cặp khía cạnh cơ bản :
        - sức khỏe & vẻ đẹp
        - học hỏi & làm việc
        - tình yêu & gia đình
        - bạn bè & xã hội
        - thú vui, tâm linh & tự do
        Và nên nhớ điều quan trọng sau :làm đúng thứ tự , toàn diện , từ mức thấp đến mức cao , sống hết mình , làm toàn tâm toàn ý .
        Chúc vui .

        Reply
        • Kim Anh

          Cháu đồng ý với ý kiến của chú. Không phải cứ đọc một bài viết, nghe một buổi diễn thuyết là đâm đầu vào trải nghiệm.
          Có những thứ, có khi là phải bắt nguồn từ bản thân mình

          Reply
        • Cam Vu

          Cháu cảm ơn chú vì góc nhìn mới về trải nghiệm, về khám phá bản thân qua lời khuyên ở trên. Mong chú sẽ đưa ra nhiều lời khyên hữu ích cho tuổi trẻ chúng cháu ^^

          Reply
      • Thường dân

        Rất vui vì có các bạn trẻ lạc quan, hành động và có niềm tin như bạn. Có nhiều cách cứu dân tộc, cứu từ trên xuống khó thì cứu từ dưới lên.

        Reply
      • quynh

        Tuyết có biết chùm khế muốn trải nghiệm cần mấy chữ “ệ” không?
        qua rồi thời kỳ tay không bắt giặc hay dùng ná bắn rơi trực thăng Mỹ

        Reply
    • Lê Xuyên

      Cảm ơn Chú,
      Những lời chỉ dạy thật sâu sắc.

      Reply
  • Đặng Trường

    Đúng là bài viết cuả người từng trải/ va chạm và “hiểu” được nhiều. Một lời khuyên rất chân tình. Nếu là bạn trai không có lý do gì mà không áp dụng theo. Nếu không biết áp dụng thật sự là: “hối hận”.
    Tuy nhiên tôi thấy nếu mà không có kiến thức sống thì trải nghiệm lại là “sự trả giá” nhất là (Con gái).

    Reply
  • Lâm Xung

    Bài viết dài thật, có thể nói tác giả đã rút hết tâm gan ra mà viết để khích lệ cho thanh niên, nếu bài này được cả triệu người đọc thì hay lắm nhĩ, có thể nhờ đọc ý định của tác giả mà mình nhớ lại một câu nói của nhân vật Pavel trong tiểu thuyết Thép đã tôi thế đấy: Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí,….,
    Nhưng ở trong môi trường xã hội Việt Nam hiện nay mà cứ muốn đòi trải nghiệm cho thỏa mãn sở thích thì cũng rắc rối về sau đấy.

    Reply
  • Phi Long

    Bài có ý hay, nhưng dài nản đọc quá.
    Trải nghiệm làm nên cuộc đời, hay quá. Những ai không mạnh dạn trải nghiệm về già có lẽ sẽ hối tiếc.

    Reply
  • long thieu gia

    12 nam bi lua 12 lnam di lam cai thu …. muon qua du roi gio …da lon va tao se lam gi ma …muon tha cho … dc ko

    Reply
  • vipmax

    Đọc bài này cảm thấy phí phạm tuổi trẻ thât. 26 tuổi nhưng chưa có 1 trải nghiệm nào đáng giá.

    Reply
  • DONAUTO

    Con rất thích những bài viết như thế này. Lắng đọng sự từng trải, gian nan, thêm niền tin cho cái đói khát của tuổi trẻ. Con cảm ơn và chúc chú Alan sức khỏe!

    Reply
  • ngô nam kỷ

    Bài viết rất hay ạ .gõ lão rồi.Chúc bạn trải nghiệm nhiều hơn nữa ạ

    Reply
  • phuongdinh

    Tình cờ đọc bài viết của bạn, tuy không thể giải đáp mọi băn khoăn, trăn trở bấy lâu nay của mình nhưng chính nó lại chạm đến vấn đề cốt lõi trong cuộc sống của mình. Mình là người suy nghĩ nhiều hơn hành động, đã sống trong vùng an toàn quá lâu, quá áp lực với mọi quyết định của mình và cũng vì thế mà lãng phí nhiều tháng năm đã qua của đời sinh viên, bỏ phí nhiều cơ hội. Cảm ơn bạn rất nhiều vì bài viết này đã cho mình động lực để bước ra ngoài, dám sống và trải nghiệm, mạnh mẽ đón nhận mọi thách thức, đổi thay. Phải, có hề chi khi ta còn trẻ, nắm trong tay hai món quà quý nhất là thời gian và sức khỏe. Vậy tại sao không tận dụng hết hai món quà ấy để trải nghiệm tất cả những gì con tim mách bảo dù có nhiều rủi ro, thách thức.
    Mình đồng ý với bạn trải nghiệm thực sự rất cần với tuổi trẻ. Nhưng mặt khác, phải chăng những phút giây chiêm nghiệm, nhìn lại và ngẫm suy để những trải nghiệm đó không trôi qua vô ích cũng cần thiết không kém?

    Reply
  • Đức Quân

    Đọc bài viết này mình lại nhầm tưởng à bác Alan viết, thấy ý nghĩ và rất trải nhiệm. Cảm ơn tác giả, và mình cg cùng tâm niệm với bạn rằng: cuộc sống là không hối tiếc và luôn sống hết mình.

    Reply
  • Hoa Tuyết

    Mình cũng 24 tuổi, nhưng so với bạn mình trải nghiệm quá ít ỏi. Đọc bài viết của bạn mình thực sự có thêm động lực để bước ra khỏi cuộc sống hiện tại, đứng lên và đi tìm những trải nghiệm mới cho cuộc sống của mình, và tìm ra con người thật sự của mình. Cảm ơn bạn

    Reply
  • Hạnh Phan

    Bài viết rất dài nhưng khi đọc tôi có cảm giác như được đọc 1 quyển sách hay – vừa muốn đọc hết lại vừa sợ đọc hết. Cảm ơn em vì bài chia sẻ, tôi thật sự bất ngờ vì em chỉ mới 24 tuổi.

    Reply
  • Bảo An

    Cảm ơn bài viết của chị Phi Tuyết rất nhiều, đọc mà rưng rưng luôn! Phải trải nghiệm cuộc sống thui. Fighting!!!

    Reply
  • Ta Vu

    Bài chia sẻ rất hay. Cảm ơn tác giả!

    Reply
  • Khiếu Mạnh Thường Quân

    Cháu cảm ơn chú ! TS. Alan Phan.
    Nhờ có bài viết của chú cháu được tiếp thêm động lực để thực hiện kế hoạch triệu đô mà chú chia sẻ. Cháu đã từ bỏ những tháng ngày sống trong cái vỏ bọc an toàn để bước ra khỏi nó, trải nghiệm 1 cuộc sống hoàn toàn khác. Những tháng ngày này với cháu rất khó khăn, chật vật nhưng nó mang lại cho cháu rất nhiều thứ mới mẻ, những cái nhìn khác về con người, về cuộc sống. Cháu đang lay hoay và đắn đo với những bước đi sắp tới như thế nào cho kế hoạch của mình. Và hơn hết bây giờ đối với cháu, như lời của chú, phải hành động, trải nghiệm với tâm thế của người học hỏi. Cảm ơn chú ! TS. Alan Phan.

    Reply
  • le tiep

    Lan dau tien comment mot bai viet cung coi nhu mot trai nghiem moi vay.Da biet ve trang web tu lau, da doc rat nhieu bai viet hay nhung chua tung mot lan noi loi cam on nhung nguoi bo tam huyet tao ra.Bai viet nay cua ban da lam nen dieu khac biet.
    Cam on ban rat nhieu

    Reply
  • Nguyễn Hiền

    Đọc bài viết mình có cảm tưởng như tác giá trút hết toàn bộ nhưng trãi nghiệm những chia sẻ của tg cho mọi người. Một con người đầy nhiệt huyết trong người, sao mình không được một phần như vậy nhỷ, mình sống trong vùng an toàn quá lâu rồi. Cảm ơn tác giả, lần đầu tiên mình dọc được một bài viết hay như vậy.

    Reply
  • yosbasud

    Bai viet qua hay!, tiec la chua phai cua nguoi thuc su thanh cong.

    Reply
  • TUỔI TRẺ

    Chánh niệm là năng lượng của sự tập trung tâm ý (định lực), là khả năng có mặt một trăm phần trăm cho những gì đang xảy ra trong ta và chung quanh ta, là phép lạ giúp ta thực sự sống trọn vẹn từng giây phút và cũng là yếu tố căn bản để chữa lành, chuyển hóa và tạo an hòa trong gia đình, nơi làm việc và trong xã hội….
    Đọc tiếp tại đây: http://langmai.org/tang-kinh-cac/vien-sach/thien-tap/quyen-luc-dich-thuc/03-nghe-thuat-chanh-niem

    Reply
    • Hồng Quang

      Thanks.
      Nhân đây, xin gửi tặng các BCA quan tâm đến hơi thở của mình 16 câu thiền-niệm của Đức Phật (chia theo 4 nhóm để dễ quán chiếu nhịp thơ vô-ra bằng bụng trong thế ngồi kiết già, bán kiết già, nằm hay đi dạo…:

      16 ĐỀ TÀI TU TẬP CỦA ĐỨC PHẬT
      (hay 4 nhóm câu thiền định của Đức Phật)

      4 đề tài về thân

      Thở vô dài, vị ấy rõ biết tôi thở vô dài
      Thở ra dài, vị ấy rõ biết tôi thở ra dài

      Thở vô ngắn, vị ấy rõ biết tôi thở vô ngắn
      Thở ra ngắn, vị ấy rõ biết tôi thở ra ngắn

      Cảm giác toàn thân tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Cảm giác toàn thân tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      An tịnh thân hành tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      An tịnh thân hành tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      4 đề tài về thọ

      Cảm giác hỷ thọ tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Cảm giác hỷ thọ tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      Cảm giác lạc thọ tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Cảm giác lạc thọ tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      Cảm giác tâm hành tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Cảm giác tâm hành tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      An tịnh tâm hành tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      An tịnh tâm hành tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      4 đề tài về tâm

      Cảm giác về tâm tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Cảm giác về tâm tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      Với tâm hân hoan tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Với tâm hân hoan tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      Với tâm định tĩnh tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Với tâm định tĩnh tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      Với tâm giải thoát tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Với tâm giải thoát tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      4 đề tài về pháp

      Quán vô thường tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Quán vô thường tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      Quán ly tham tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Quán ly tham tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      Quán đoạn diệt tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Quán đoạn diệt tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      Quán từ bỏ tôi sẽ thở vô, vị ấy tập
      Quán từ bỏ tôi sẽ thở ra, vị ấy tập

      BEST

      Reply
  • Kim Anh

    Theo ý kiến cá nhân của mình, cần phải “trải nghiệm” trước khi khuyên người khác trải nghiệm.
    Có khi bạn sẽ chẳng thể bao giờ có cơ hội để trải nghiệm những điều mà người khác hoàn cảnh với bạn trải nghiệm.
    Chẳng có gì nghi ngờ về sự thiện chí trong tấm lòng của tác giả.
    Nhưng về giá trị gia tăng mà bài viết đem lại, theo mình, là không có là bao.
    Điều gì khiến cho bạn tin rằng, giới trẻ hiện nay không trải nghiệm ?

    Reply
  • Hienbg2050

    Tuyệt quá! Mình có rất nhiều trải nghiệm lúc còn trẻ. Phải nói là cay đắng nhiều hơn ngọt bùi. Có những lúc tưởng chừng ko gượng dậy đươc. Nhưng rồi khi vượt qua được mình trở thành một người vô cùng lạc quan và mạnh mẽ. Luôn lạc qua vui vẻ và suy nghĩ tích cực, đến nỗi nhiều người xung quanh cứ thắc mắc sao bạn lại có thể sống vô tư vui đến thế. ” vì đơn giản khi bạn đủ đau khổ va gian nan,bạn sẽ trở nên mạnh mẽ, bản lĩnh, và vui vẻ.

    Reply
  • Tram

    Rat cam on bai Viet hay cua ban. Nho vao blog cua chu Alan Phan ma minh dam tu ra kinh doanh va phat hien kha nang va the manh rieng minh. Noi vay de ban hieu nhung bai viet tren day rat to ich va khien minh tu tin hon nhieu.

    Reply
  • đạt

    viết lang mang quá…..taapjtrung nôi dung chính thôi…nhiều chữ nhưng không có nội dung…bi lặp nhiều

    Reply
  • 0902114284

    trãi nghiệm là thước phim ghi lại đường đời của mình ,càng trải nghiệm đường ngoằn ngoèo càng dài ,khí đường ngoằn ngoèo kết thúc cũng là khi mình kết thúc cuộc đời ….chỉ để lại đường ngoằn ngoèo chỗ nhân gian khám phá mà khâm phục _đó là một trải nghiệm tuyệt vời

    Reply
  • Đinh văn Thạo

    Hi.
    Bài viết dựa trên trải nghiệm của T/s alan phan rất hay, ý nghĩa và bổ ích cho thế hệ trẻ trên thế giới. Và đặc biệt là các bạn trẻ ở Việt Nam

    Reply
  • Ngọc rồng

    tinh than dong cam cho cac bạn comet

    Reply
  • truc

    Theo tôi :
    1. tuổi trẻ trải nghiệm là đúng
    2. Nhưng k hẳn trải nghim nhìu thứ là mới tốt.
    Vì:
    1. Trải nghim nhiu thứ khác nhau,theo như a nói bây jờ 24 kinh doanh mà còn đủ thứ ngành,linh vực khong tập trung 1 thứ z cả…Hẳn là vẫn chưa tìm thấy đam mê và con đg theo đuoi đến het đời. Cứ nghi trải nghim thế là vui rồi.
    2. Trải nghim là để khám pá bản thân.Đi tìm sứ mệnh cua minh để trả loi câ hỏi Tôi Là Ai?
    Vậy nen trải nghim là nên nhung khi phát hiện đc điu minh mún. Hãy thực hiện và tập trung tốt nhất để đạt đc nhug thành công nhat đinh cho bản thân. Đem lại giá trị thực sự cho đất nuoc này.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top