Không minh bạch – Nguyên nhân chính của mọi thất bại? Reviewed by Momizat on . Không minh bạch - Nguyên nhân chính của mọi thất bại? Tác giả: Mai Huy (Tamnhin.net) - Loại bệnh nào rồi cũng sẽ có thuốc chữa nhưng riêng bệnh "giấu kín" thông Không minh bạch - Nguyên nhân chính của mọi thất bại? Tác giả: Mai Huy (Tamnhin.net) - Loại bệnh nào rồi cũng sẽ có thuốc chữa nhưng riêng bệnh "giấu kín" thông Rating:
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Không minh bạch – Nguyên nhân chính của mọi thất bại?

Không minh bạch – Nguyên nhân chính của mọi thất bại?

Không minh bạch – Nguyên nhân chính của mọi thất bại?

Tác giả: Mai Huy

(Tamnhin.net) – Loại bệnh nào rồi cũng sẽ có thuốc chữa nhưng riêng bệnh “giấu kín” thông tin, hay thông tin bị bóp méo, sai lệch quá lớn với thực tế thì quả thật là “thuốc tiên”, thậm chí không tìm ra thuốc để mà chữa. Do vậy căn bệnh không minh bạch, kém công khai là nguyên nhân chính dẫn đến kinh tế bị chậm phát triển hoặc phát triển lệch pha, đồng thời cũng là mảnh “đất sống” cho các kiểu tội phạm “tham nhũng” phát triển thành “bầy đàn”, không thể triệt tiêu được vì vậy giải pháp của mọi giải pháp là “công khai minh bạch” đưa mọi thứ ra ánh sáng thì kẻ trộm khó mà “ăn vụng”.

 

Giải pháp của mọi giải pháp là công khai minh bạch trên mọi trận tuyến.

Trong tất cả các lĩnh vực của nền kinh tế xã hội vấn đề gì, lĩnh vực nào được đưa vào “tầm ngắm” để thanh tra, kiểm tra đều thấy tình trạng báo cáo sai nói “không đúng” hoặc không chính xác với thực tế được coi là chuyện “hiển nhiên”, còn báo cáo đúng thì được coi là “lạ”. Ví như: Báo chí đưa tin về sự suy giảm của nền kinh tế và hiện tượng “nợ xấu” gia tăng nhưng cho đến giờ phút này thì con số thực của “nợ xấu” là bao nhiêu? Không ai biết và cũng chẳng ai thông báo chính xác được?

Rồi thông tin, báo cáo về lãi lỗ của các doanh nghiệp nhà nước…cũng vậy, những sai phạm được đưa ra rồi cũng không tìm ra con  số chính xác để xử lý…, mọi vấn đề gì bị phát hiện cần đưa ra để công khai thì lại bị bưng bít “bịt miệng” thế là tất cả xã hội cứ “chạy” trong tình trạng “bán tin, bán nghi” “thật giả lẫn lộn”, không biết tin vào cái gì vì thông tin nào cũng bị “bóp méo”.

Còn về lĩnh vực hành chính tổ chức cán bộ cũng có hiện tượng chẳng minh bạch. Ví như gần đây báo chí đưa tin có xã với hơn 9000 dân có đến 500 “cán bộ”. Xã không biết chính xác, huyện cũng chẳng rõ, tỉnh phải vào cuộc và báo cáo khẩn cấp lên Thủ tướng: Không có chuyện có 500 “cán bộ” mà chỉ mới…có 205.

Một quan chức Bộ Nội vụ cho biết cả nước có hơn 900.000 “cán bộ” thôn, xã. Cải cách hành chính luôn được đề cao, và chúng ta đã chi không biết bao nhiêu tiền để quản lý cán bộ công chức mà tình trạng vẫn như thế thì rất khó chấp nhận. Thông tin như vậy thì hoạch định chính sách ra sao.

Người ta nghĩ trong hệ thống ngân hàng thì kỷ luật thông tin cao hơn nhiều. Nợ xấu là bao nhiêu? Không ai biết. Lúc thì nói chỉ hơn 3%, rồi 6%, lúc lại bảo 10%, nhưng rồi có lẽ sợ “nhạy cảm” lại không thấy ai chính thức nói đến con số 10% ấy nữa. Gần đây lại có con số 8,6 % và một số tiền đến 202 tỷ đồng, con số tài chính mà cứ nhảy múa kiểu “bọ gậy” gặp trời mưa như vậy thì căn cứ vào đâu để lập công ty xử lý nợ xấu AMC.

Có thể nói cả các lĩnh vực ví như quân lệnh như sơn cũng vậy, cả những nghề cao quý như lĩnh vực đào tạo, lương y như từ mẫu cũng thế. Chỉ thấy con số báo cáo hình thức và thành tích thôi, còn con số thực thì không bao giờ biết chính xác như vậy thì căn cứ vào đâu để các nhà quản lý điều hành xã hội lo toan, tính toán để tìm cách ổn định trật tự xã hội chứ nói gì đến lập phương án cho sự phát triển.

Trong y học bác sĩ cần bắt được bệnh rồi mới tìm thuốc chữa cho bệnh nhân, nhưng với căn bệnh trầm kha thế kỷ này “không công khai, minh bạch”. Từ đó nó phát đi các “vòi bệnh như bạch tuộc” như hệ thống các loại bệnh “chạy”, các hình thức bệnh “tham nhũng” bệnh bưng bít thông tin bệnh gian lận… rồi cuối cùng là cả bệnh lừa cả chính mình. Nhiều thứ bệnh thế làm sao tìm ra đúng bệnh mà cắt thuốc. Thậm chí đến lúc “cuống” thì cắt nhầm thuốc, điều trị ngược hoặc ngay cả “phẫu thuật” cũng nhầm thì lại được coi là không lạ? Và như vậy thì thật khó khăn cho mọi sự điều hành ổn định và làm chậm sự phát triển đất nước.

Trong kinh doanh những nhà hoạch định chính sách cần xử lý thì việc được cập nhật thông tin đầy đủ, chính xác là cần thiết và mới có phương án phòng và xây dựng kế hoạch phát triển “đúng và trúng” được, còn thiếu thông tin hoặc thông tin chưa chính xác, thì quả là quá khó đối với tất cả mọi người chứ không nói gì đến nhà lãnh đạo và các nhà khoa học nghiên cứu xử lý bằng thông tin con số và thực tế không đồng điệu.

Vấn đề cần nói đến là nếu có cách làm đúng, sẽ có thông tin đầy đủ hơn, chính xác hơn, ít phế thải thông tin hơn. Và quan trọng nhất thông tin được cập nhật, tích tụ là một tài nguyên vô giá không chỉ cho việc quản lý hữu hiệu hơn mà còn giúp cho việc hoạch định chính sách, đào tạo người, phân bổ nguồn lực quý giá nhất – con người – một cách hiệu quả hơn và góp phần đắc lực vào sự phát triển kinh tế-xã hội của đất nước.

Xã hội càng phát triển công nghệ hiện đại và tiên tiến thì việc cải cách hành chính là việc cần làm và vấn đề kiểm tra theo dõi giám sát các hoạt động của xã hội theo ngành và lĩnh vực là điều cần thiết và cũng cần sự công khai minh bạch về tổ chức cán bộ, bộ máy làm việc cần gọn nhẹ và hiệu quả. Vì nếu trước kia ta quản lý một khối lượng như vậy rải khắp mọi nơi trên khắp đất nước là chuyện lớn và rất khó, ngày nay đó là “chuyện nhỏ như con thỏ”.

Với số liệu tập trung ở một nơi thông tin chính xác thì cấp Trung ương có thể phân tích “giúp” do có chuyên gia giỏi hơn và nhắc nhở các cấp dưới một cách đầy đủ và dễ ràng, nhưng thực tế thì “ôi thôi” con số báo cáo “báo cày” cử nhảy múa từng cấp độ và rồi không thể tìm ra con số thực và chính xác là gì số “thập phân” hay vố “vô tỷ” vì vậy sự thực thông tin đã bị béo méo trước khi đưa vào xử lý rồi do vậy kết quả xử lý chắc cũng chẳng thể khả thi và hiệu quả?

Ví như ta có một hệ thống báo cáo công khai minh bạch như vậy, thì Văn phòng Chính phủ hay Bộ Nội vụ, có thể kiểm tra ngay trong vòng vài phút xem chuyện xã có 500 cán bộ thực hư ra sao và khỏi cần phải vào cuộc “rầm rộ” và “khẩn cấp” như vừa qua rồi báo cáo lên vẫn không thể “đúng” vì từ trước đến nay có báo cáo nào là chính xác đâu?

Đã có quá nhiều “kế hoạch tổng thể”, đã có quá nhiều lời hô hào cải cách hành chính nhưng chưa thấy mấy kết quả. Xây dựng một vài hệ thống như vậy có thể giúp xóa bỏ tình trạng thiếu rõ ràng, cát cứ thông tin, che giấu, thậm chí bóp méo thông tin.Thực hiện gì chăng nữa, xây dựng kế hoạch cao cấp hay sơ cấp hay đẳng cấp gì gì đi nữa mà không công khai minh bạch thông tin thì tất cả những giải pháp đưa ra đều như “ếch ngồi đáy giếng” mà kêu ?

Cánh cửa nhìn ra thế giới rộng mở nhất là đối với vấn đề quản lý nền kinh tế xã hội mọi cá nhân, gia đình, tập thể, tổ chức xã hội, thành phố, tỉnh, vùng, miền và quốc gia, khu vực hay thế giới đều cần biết rõ thông tin và cần nhận định chính xác hai chữ “mình là ai? Cần phải làm gì? Do vậy những chủ thể nào nêu trên mà thiếu sự công khai minh bạch chắc chắn sẽ là những chủ thể có đeo luôn cái mác và thực tế luôn là chủ thể chậm tiến bộ, chậm phát triển…

Hay nói cách khác thiếu minh bạch thì khó có thể phát triển. Quan trọng hơn, sự không minh bạch, sự không nhất quán về thông tin gây lãng phí nguồn tài nguyên vô giá là con người. Điều này thì quá đúng đối với xã hội chúng ta hiện nay “nguyên nhân của mọi nguyên nhân là không minh bạch”. Vì vậy cần thực hiện chiến dịch đối lập là giải pháp của mọi giải pháp là công khai minh bạch trên mọi trận tuyến thì sẽ thành công và phát triển. Theo tôi hiểu điều này để làm được là  rất khó nhưng có khó thì vẫn phải tìm cách đưa ra và thực hiện vì nó là cái gốc của thành công, Chúng ta phải chung sức chung tay và chung lòng cùng toàn dân “vượt khó ” với nhiều “rào cản” nhưng vẫn cần phải có ý chí để đi qua.

Dù biết là rất khó nhưng nếu các nhà lãnh đạo cứ  điều hành và quản lý theo chiều hướng không biết rõ sự thực ta có cái gì và cần phải làm gì trong một biển thông tin hỗn độn thật giả, trắng đen thì quả thực là quá nguy hiểm. Nhất là trong thời đại bùng nổ thông tin như hiện nay mà những điều thật thì bị bưng bít, còn những gì không thật lại phô trương cái giả lấn áp cái thật, cái ác thắng cái thiện, thế là chúng ta tự đánh mất niềm tin của nhân dân và một khi đã mất niềm tin tức là chấp nhận đánh mất tất cả ? Có làm gì thì cũng vô nghĩa mà thôi ? Mong sao điều đó đừng sảy ra ? Từ trong sâu thẳm của lòng mình những người  dân yêu nước vẫn trông chờ và ngóng đợi  tìm kiếm những nhà lãnh đạo của dân có tâm có tầm để dân còn có được hai chữ “niềm tin”. Vì sự thực mãi mãi vẫn là sự thực còn sự bao che bưng bít thông tin không thực chỉ có thể tồn tại một thời gian nhất định chứ không bao giờ sống mãi như sự thực trường sinh. Cần công khai minh bạch để có thể thành công. Biết rằng là rất khó nhưng tôi vẫn cố hy vọng và chờ đợi thành công với sự chân thành và thẳng thắn của con người và xã hội.

Mai Huy PT

Bình luận (17)

  • JackZhang

    Những bất cập về chính sách pháp luật cũng như hoạt động của các tập đoàn, tổng công ty, doanh nghiệp nhà nước một lần nữa lại được xới lên tại cuộc tọa đàm “Nhà nước và doanh nghiệp”
    do Thời báo Kinh tế tập đoàn và báo điện tử Tầm nhìn thuộc Liên hiệp Các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam (VUSTA) phối hợp cùng các bộ, ngành tổ chức.
    Một nhận định được nhiều đại biểu đồng tình là tập đoàn kinh tế của Việt Nam “rất đặc biệt” và “không giống các nước trên thế giới”. Các tập đoàn trên thế giới “lớn lên” từ những doanh nghiệp vài trăm đô la, qua năm tháng tích lũy uy tín và nguồn lực để trở thành tập đoàn. Còn các tập đoàn của ta được thành lập dựa trên các quyết định hành chính khi tái cơ cấu lại các tổng công ty nhà nước. Nói như PGS-TS Trần Văn Tá, tập đoàn kinh tế ở Việt Nam được thành lập dựa trên ý chí chủ quan của Nhà nước chứ không phải từ sự bức thiết, cần thiết liên kết tự thân của nó. Thứ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Đặng Huy Đông nói thêm: Một đằng là lấy tiền của người khác đi tiêu, một đằng là tiêu tiền của mình nên hiệu quả hoạt động rõ ràng không giống nhau.
    http://phapluattp.vn/20120322104644809p0c1014/tap-doan-kinh-te-o-viet-nam-khong-giong-ai.htm
    …Lại những thứ KHÔNG GIỐNG AI:
    Sống trong một đất nước mà hàng ngày, hàng tháng, hàng năm những cái không giống ai vẫn ngang nhiên diễn ra, ngang nhiên hiện hữu. Không ai đồng tình nhưng ai cũng lặng thinh. Xin được một lần mô tả cái diện mạo và hình dáng của những cái không giống ai này. Một quốc gia quyền lực lãnh đạo: Bên cạnh nhà nước là chính phủ có đủ ban bệ Bộ, Vụ, Sở vẫn tồn tại song song một cơ chế đảng với những ban bệ và chức năng tương tự nhưng có quyền lực cao hơn. Người ta không nhìn thấy cái chính quyền thứ hai này nhưng nó hiện hữu trong cái gọi là “cấp ủy”. Đây mới là quyền lực thực sự là chủ nhân ông của đất nước Đất nước không phát triển nổi, dân không giàu có lên được vì phải gánh vác trên vai mình hai guồng máy quyền lực với hai lực lượng nhân sự như con đỉa hai đầu hút hết nguồn lực quốc gia. Thành quả lớn nhất của nền văn minh nhân loại là nhà nước pháp trị và tam quyền phân lập, nhưng ở đây thì nhà nước đặt dưới sự lãnh đạo “toàn diện và tuyệt đối” của đảng, như vậy nhà nước pháp trị không tồn tại nữa. Đảng là đảng lãnh đạo nên không có tam quyền phân lập mà chỉ có tam quyền phân nhiệm, có nghĩa là tính độc lập (điều kiện căn bản cho một nhà nước minh bạch và không tha hóa) đã bị thủ tiêu.
    Còn các nước dân chủ văn minh, quyền tự do ngôn luận và bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa qua các phương tiện truyền thông như báo chí, đài phát thanh v.v… là quyền mang tính phổ quát và quan trọng. Nó quan trọng đến mức tạo nên một quyền lực mới là đệ tứ quyền. Còn ở đây chỉ được phép có một tư tưởng, một tiếng nói, một cách nhìn và một cách suy nghĩ cho nên tính sáng tạo bị bức tử, sự khác biệt là “phản động”, là chống đối. Các nước văn minh dân chủ, bầu cử, ứng cử là một quyền cực kỳ hệ trọng, nó quyết định sinh mệnh của thể chế dân chủ đó. Còn ở đây bầu cử là một món nợ quỷ thần phải trả. Cứ đến kỳ bầu cử là người dân phải lo thu xếp mọi công việc để đi bầu cho sớm nếu không muốn bị “nhắc nhở”. Ai đó mà bị chính quyền địa phương “nhắc nhở” nhiều lần vì không thực hiện quyền lợi của mình một cách nghiêm túc thì bị ghi vào sổ đen và người đó và gia đình trở thành “đối tượng” để theo dõi và trù dập. Trong hai kỳ bầu cử quốc hội vừa qua (năm 2005 và 2011) mọi cử tri được chính quyền địa phương “quan tâm” gọi điện thoại “nhắc nhở” nhiều lần trước và ngay trong ngày bầu cử!! Nếu ai từ chối “quyền lợi” của mình sẽ bị báo chí và đài phát thanh của chính quyền gọi là phần tử “chống đối”. Việc người dân đi bầu là một hình thức để hợp pháp hóa những gì đã được quyết định từ đảng, lá phiếu của người dân không quyết định được tương lai đất nước vận mệnh quốc gia, đã có đảng quyết định rồi, kết quả “bầu cử” đã được biết từ nhiều tháng, thậm chí nhiều năm trước đó. Người dân bị lôi vào cuộc chơi một cách bất khả kháng và trở thành những diễn viên trong trò chơi mang tính khôi hài. Những ứng cử là độc quyền của đảng không thuộc về người dân và quyền này không chia sẻ, không thương lượng, đây là một đặc quyền của giai cấp thống trị, những ai muốn tranh giành cái quyền này là phải trả giá …Các nước dân chủ văn minh đảng chính trị chỉ là một hội đoàn dân sự do những người có cùng chủ trương và lý tưởng lập ra để góp phần kiến tạo nên một xã hội đa nguyên đa dạng phong phú và lành mạnh, họ độc lập và có quyền bình đẳng với những tổ chức chính trị đối lập hoặc đồng minh, họ không lãnh đạo ai và cũng không bị ai lãnh đạo, tất cả đều phục vụ người dân và đất nước và chịu sự ủy quyền của cử tri qua từng cuộc bầu cử và hoạt động của họ nằm trong khuôn khổ luật pháp. Nhưng ở đây đảng là quyền lực tối cao được cái gọi là “Hiến pháp” trao cho quy chế được quyền lãnh đạo vĩnh viễn (tất nhiên là cho đến khi nào chế độ độc tài còn tồn tại được). Đảng đang là người cầm lái “vĩ đại”, đảng có mặt khắp nơi chi phối và quyết định tất cả. Từ trung ương đến địa phương, từ thành phố đến hang cùng ngõ hẻm, đôi mắt của đảng soi rọi khắp nơi để quan sát và lãnh đạo đến tận “quần” chúng. Đảng có mặt ở những nơi không ai nghĩ tới, từ trường học, bệnh viện, công ty tư nhân, cả nhà thờ và thiền viện.
    Giáo dục các cấp, nhất là Đại học nơi đào tạo nhân tài và nhân lực cho đất nước thì môn Chủ nghĩa “đỉnh cao mác lê” là bắt buộc cho dù không ai muốn học vì mất thời gian và vô bổ, nhưng sinh viên phải học và trả tiền cho cái học trình vô bổ và mất thời gian đó!
    Nền kinh tế tư bản rừng rú chụp giật và man rợ bị sự độc quyền và lũng đoạn của bọn tư bản đỏ được gọi là nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN. Ở thiên đường XHCN này giai cấp công nhân và nông dân bị bóc lột đến tận cùng, bị khinh miệt và ngược đãi mà không làm gì được để bảo vệ quyền lợi của mình, đảng lập ra Công đoàn và điều khiển nó như công cụ để kiểm soát công nhân và bảo vệ quyền lợi cho giới chủ. Những tập đoàn kinh tế cá mập được hình thành từ tiền thuế của dân nhưng lại trở thành chủ nhân ông của người dân, muốn vào làm việc ở những tập đoàn này phải là những thành phần con ông cháu cha. Rồi tới lực lượng “công an nhân dân” thì coi dân như cỏ rác, buồn buồn thì đánh chết một vài người dân cho vui, mục đích là để thị uy. Nếu dư luận trong nước và quốc tế có phản ứng mạnh quá thì cũng xử cho lấy lệ để bịt miệng công luận rồi đâu lại vào đó. Hãy nhìn những cái chết thê thảm của một số nạn nhân trong mấy năm gần đây thì rõ. Các nước dân chủ văn minh đất đai là một thứ tài sản quan trọng của người dân, quyền này được tôn trọng và bảo vệ bằng luật pháp, khi thật sự cần thiết nhà nước muốn sử dụng thì phải thương lượng với người dân làm chủ mảnh đất đó, không áp đặt và không dùng cường quyền để “giải tỏa thu hồi”. Quan hệ giữa người dân và nhà nước dân chủ là quan hệ hài hòa, cùng chia sẻ quyền lợi và trách nhiệm, chỉ có ở cái nhà nước XHCN “của dân do dân và vì dân” này mới có dân oan, mới có những vụ thu hồi giải tỏa đất đầy máu và nước mắt vì quyền sở hữu đất đai “thuộc về toàn dân” và do nhà nước “trực tiếp quản lý”. Chỉ có ở đây và các quốc gia XHCN mới có sự phân hóa giàu nghèo đến quái dị như vậy. Có những đại gia “chyên chế” với những tài sản vàng bạc như núi, ăn chơi phè phỡn, cuộc sống xa hoa đến lập dị, tài sản của họ nhiều đến mức khó mà ước lượng được vì quá lớn và không minh bạch, từ trăm triệu đến vài tỷ mỹ kim. Bên cạnh họ là rất nhiều người nghèo, cuộc sống lê lết bên những đống rác bẩn thỉu, hôi hám, họ sống trên rác và cũng kiếm sống bằng rác. Họ hoàn toàn không có tương lai, đất nước này xã hội này không thuộc về họ, họ chỉ như những con chuột theo nghĩa đen và nghĩa bóng.
    Bất cứ quốc gia và dân tộc nào thì đất nước là của chung, chung về quyền lợi và trách nhiệm, nhưng ở đây đất nước là độc quyền của đảng và nhà nước vì tất cả đã có “đảng và nhà nước lo”. Nhà nước và đảng làm chủ mọi nguồn tài nguyên của quốc gia, được độc quyền quản lý và phân phối. Bảo vệ đất nước như thế nào là quyền của đảng và nhà nước, người dân chỉ có mỗi một việc là làm theo những gì được đảng, nhà nước yêu cầu hoặc cho phép. Như trong cuộc chiến tranh chống “giặc lạ”, đảng và nhà nước yêu cầu người dân phải hy sinh xương máu để “bảo vệ đất nước” và làm “nhiệm vụ quốc tế” thì người dân phải làm. Ngày hôm nay đất nước bị “giặc lạ” xâm chiếm, lòng tự tôn dân tộc bị sỉ nhục thì người dân cũng không được quyền “tự phát” để bày tỏ lòng yêu nước và một điều tuyệt đối là không được biểu tình để đưa ra một thông điệp cần thiết cho thế giới và bọn ngoại xâm biết được suy nghĩ và tình cảm của mình về hiện tình đất nước. Lòng yêu nước là một tình cảm tự nhiên, thiêng liêng và cao quý của bất cứ dân tộc nào trên thế giới nhất là người dân đã có truyền thống yêu nước chống ngoại xâm trong suốt lịch sử ngàn năm của mình. Lòng yêu nước có thể nói là di sản quý báu của dân tộc mà tổ tiên đã trao truyền từ đời này sang đời khác, chưa có một triều đại một chính quyền nào “kiểm duyệt” lòng yêu nước chứ đừng nói đến chuyện thủ tiêu, ngăn cấm hay độc quyền. Vậy mà ngày hôm nay trước hành động hiếu chiến và ngang ngược của bọn bành trướng, người dân đã tự nguyện xuống đường để cho thế giới biết là dân không hèn yếu không vô trách nhiệm với quốc gia, vậy mà đã bị chính nhà cầm quyền “của dân, do dân, vì dân” đàn áp, bắt bớ, vu khống và chụp mũ. Điều này chắc làm cả thế giới kinh ngạc và khó hiểu là đất nước đang được điều hành bởi một chính quyền đại diện cho ai? Trên thế giới này ở đâu cũng vậy, thời nào cũng vậy, tầng lớp nhân sĩ trí thức là tinh hoa của xã hội, họ là nguồn lực sáng tạo nên những giá trị mới trong tất cả mọi lãnh vực từ học thuật đến khoa học học và kinh tế. Chính vì những cống hiến to lớn đó đã tạo nên địa vị cao quý của họ là một điều tự nhiên và hợp lý. Tầng lớp nhân sĩ trí thức trở thành lực lượng dẫn dắt và lãnh đạo xã hội trong mọi mặt đời sống. Trong việc bảo vệ đất nước thì vai trò và trách nhiệm của nhân sĩ trí thức càng nổi bật và trở nên trọng yếu, không có họ đất nước như rắn mất đầu xã hội như mù lòa, mất định hướng. Vậy mà tầng lớp nhân sĩ trí thức ngày hôm nay ở đâu và đang làm gì khi tầng lớp này rất đông đảo và họ được thụ hưởng một đời sống sung túc hơn nhiều lần so với mức sống của người dân và từ tiền thuế của dân?Một điều may mắn là đất nước ngày hôm nay đã hình thành được một tầng lớp nhân sĩ trí thức đối lập, dân chủ có đủ khả năng để bù đắp vào khoảng trống này, tuy luôn bị đàn áp và khủng bố. Khi đất nước ở vào lúc dầu sôi lửa bỏng, kẻ thù đang dòm ngó và lên kế hoạch thôn tính biển cả vì thời cuộc ngày hôm nay đã có những chuyển dịch về hướng nghiêm trọng, thì Bộ chính trị đảng (cơ quan đầu não và quyền lực tối cao của chế độ) lại tiến hành cái gọi là “PHÊ VÀ TỰ PHÊ” để kiểm điểm phê bình những sai sót của lãnh đạo?. Trên thế giới này chỉ có “Văn hóa từ chức” như của Nhật bản, hoặc “tự xử” kiểu Hàn quốc như vụ cố Tổng thống Roh Moo-hyun. Hoặc như Mỹ và các nước Châu Âu là bị luận tội và cách chức thẳng thừng tùy mức độ sai phạm hoặc bất xứng. Ở đây thì các ông lãnh đạo lại bày ra cái trò “PHÊ VÀ TỰ PHÊ” thật là không giống ai cả!
    Nếu kể ra những cái “KHÔNG GIỐNG AI” thì nhiều lắm chỉ sợ làm phiền lòng độc giả nên tạm dừng chỗ này.
    Một đất nước với quá nhiều cái “KHÔNG GIỐNG AI” như vậy mà nó (những cái không giống ai) vẫn ngang nhiên tồn tại thì đúng là đất nước này “KHÔNG GIỐNG AI”

    Reply
  • Aus

    Ở VN cái gì cũng là bí mật của chính quyền, ai mà tiết lộ thì sẽ vô nhà đá.

    Reply
  • nguyen manh hung

    Bạn đừng kêu gọi vô ích! Công khai minh bạch là kẻ thù không đội trời chung của đoảng ta, là một trong vô số thế lực thù địch đang thách thức sự độc quyền đè đầu cưỡi cổ dân – í nhầm – sự độc quyền lãnh đạo của đoảng! Công khai minh bạch là tự sát!

    Reply
  • Vân Trân

    Căn bệnh che đậy sự thật là căn bệnh trầm kha của xã hội Việt Nam. Chúng ta nếu còn cái đầu tĩnh táo một chút đều nhận ra căn bệnh gây ung nhọt cho hình hài VN này. Nhưng đã cam đành “đi đúng lề bên phải” của gã chăn bò. Khốn nỗi cái lề bên phải đấy lại là lề bên trái của công tâm, mà những cây viết còn chất người không thể đi đúng được. Đi lệch sang bên “lề trái” thì e bị thiên tử sờ gáy, mà đi hai hàng thì xấu lắm. Thành thử những cây viết thức thời vẫn đứng ở lề bên phải đấy, song cái nhìn và nội dung của họ thì lại lệch sang bên kia để dàn trải nỗi lòng, và bạn đọc cũng phải lé mắt sang bên kia để tìm ra lời hay ý đẹp. Dòng giống của mẹ Âu Cơ vốn thông minh, nếu cần phải “chơi chữ để chơi cha” cũng được thôi. Nhưng tôi e rằng lối chơi này sẽ gây thương tổn cho cửa sổ của tâm hồn chúng ta không ít.
    Tôi có người bạn, mỗi lần ngồi đối diện với nhau nói đủ thứ chuyện vắn dài. Nhưng tôi không biết bạn nhìn tôi hay nhìn đi đâu, vì mắt bạn bị lé!
    Mà làm sao chúng ta lại khổ sở thế này? Điều gì biến chúng ta thành bày cừu ngoan ngoãn? Có phải tại cái còng “đi đúng lề bên phải?” Nếu vậy hãy vứt nó vào sọt rác, để chúng ta được sống như con người. Vì thời đại internet đã biến những thiên tử thành con ngáo ộp từ lâu rồi mà.

    Reply
  • nguyen manh hung

    Ngược lại! đoảng lãnh đạo nhân dân đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác suốt 83 niên là nhờ chiến lược tuyên truyền bịp bợm!

    Reply
  • Hoàng cương

    Có người chị bà con ở Long Tuyền ( TPCT ) năm nào cũng ghé chúc tết gia đình chị ,tôi lấy xe máy chạy lòng vòng trong thôn xóm kết hợp tham quan bà con ăn tết cũng để thư thái đôi phần khó nhọc của một năm con Rồng chưa thể bay lên . Năm nay cả vùng trồng hoa bán không chạy vẫn còn chất ngoài vườn , nhạc xuân chẳng thấy ai mở , lác đát mới nghe tiếng nói ở các bàn nhậu … Một số cụ ông ,cụ bà răng võng đung đưa ,đừng lại hỏi thăm đường cụ hướng dẫn , cảm giác mệt mỏi – Dọc hai bên đường có vài kệ rau tươi , các chậu hoa nở rộ như cuốn rũ ,nhưng lòng người buồn quá !

    Reply
    • Ctrung

      Đang vụ Đông Xuân (vụ có năng suất cao nhất năm) mà giá lúa rớt xuống dưới 4.500 đ/kg thì làm sao có tết được bạn ơi. Mất vài chục đồng họ đã thấy xót rồi, đằng này mất hơn 1.000 đ/kg trong vòng chưa đầy 1 tháng.

      Reply
  • Tan

    Khi minh bạch mọi thứ thì xã hội sẽ không còn tình trạng chạy chức và tham nhũng … Hy vọng đất nước hãy bắt đầu minh bạch từ chuyện mua sắm ở cơ quan nhà nước , hãy công khai giá cả và số lượng vật tư mua vào từ cây chổi quét cơ quan trở lên trên mạng thông tin của cơ quan … Khi ấy thử hỏi xem có ai dám kê giá, hay tham nhũng không

    Reply
  • Dân đen

    Biết rồi, khổ lắm nói mãi! Chuyện “đồng chí X”, “tàu lạ”, “người nước lạ” ……….là một trong hàng trăm, hàng ngàn chuyện “lập lờ đánh lận con đen” của xã hội Việt Nam hôm naỵ. Làm sao có thể dẹp được tham nhũng hối lộ khi những kẻ hô hào dẹp tham nhũng lại là những kẻ hối lộ tham nhũng. Làm sao có thể minh bạch hoá, công khai hóa và chân thật, khi mà những điều này sẽ làm “cháy nhà” lòi mặt chuột!
    Chuột thì phải ở trong nơi tối, phải nửa kín, nửa hở thì mới có thể “ăn vụng” “ăn trộm” được chứ!
    Dân tộc Việt Nam, đất nước Việt Nam, con người Việt Nam chưa thể có được một “chính quyền” minh bạch và trong sạch được. Chuyện đó chỉ là chuyện thần thoại của thế kỷ 21, hoặc là các “thế lực phản động” tuyên tuyền chống phá nhà lước!
    Đau! Đau quá là đau! Khổ ơi là khổ mỗi khi nhớ câu châm ngôn “chẳng thà làm đầy tớ thằng khôn, còn hơn làm thầy thằng dại” đàng này dân đen còn phải làm đầy tớ thằng dại (mà còn tham và ác nữa)
    Lịch sử sẽ ghi lại trang đen tối nhất của dân tộc Việt !!!!! Vào đời nhà Nguyễn (T. D, P. T., S. H.) đầu thế kỷ 21 khi mà bọn xậm lược Hán ở phương Bắc hùng mạnh và lấn xuống phương Nam, thì nhà cầm quyền lại câu kết với giặc đàn áp nhân dân, dâng đất, nhượng biển, để cho bọn Hán tộc xấm lấn, gây hấn và để cho bọn chúng vào nhà đào khoét. Bọn cường hào ác bá mang danh là người Việt, mang tấm thẻ đỏ nhưng lại làm nô bộc cho bọn Hán tộc!!!! Dân tộc Việt ở vào thời kỳ đen tối nhất lịch sử……..

    Reply
  • Hien

    Khi …. luôn là kẻ “lừa dân” để đạt được mục đích cho …. họ thì họ đã dạy cho chính con cháu họ nói láo và rán dấu kín những điều họ làm thì lâu dần người dân phải học những cái dối trá để sinh tồn rồi từ từ cả một dân tộc “biết nói láo và dấu kín” mà đôi khi không còn biết là chính họ đã nhiễm từ lúc nào. Cũng như người Tây phương có câu nói về người Nga “Lie like Russian” hoặc nói láo như Vẹm.
    Cái biện chứng …. đặt nền tảng từ “dối gian , xảo trá” để đạt được mục đích.
    Miền Nam Việt Nam trước 1975 có những làng mà nhà của dân được dựng lên mà không có cửa, hoặc tối ngũ người dân không phải đóng cửa.
    Bây giờ mọi cái trước mất như đất đai của dân mà vẫn bí mật mất như những cái trong tủ sắt.
    Chỉ có …mới đạp đỗ…mà thôi vì họ biết mánh khóe của nhau.
    Hy vọng cái thành thật vẫn còn trong tâm thức của người Việt giống Lạc Hồng để khi có cơ hội thì nó sẽ sống lại. Không như giòng gìống ….

    Reply
  • Thunguyen

    Nhửng gì các nước dan chủ không làm ,VN dám làm .Ngừoi dân VN đang sống trong sự …ảo mù mò của chính nhửng ngừoi đang lảnh đạo họ, dối trá là can bệnh di can vào xương tuỷ của …….. đang hàng ngày ngồi an nhửng đồng tiền thuế của dân,Chính họ đả đưa đất nước này vào vủng lầy không thoát ra được.Xin hỏi còn mấy phần tram ngừoi dân tin vào …….

    Reply
  • NgocHung

    Buồn nhất là thế hệ trẻ chúng tôi 8x và 9x vẫn còn đa số tin vào công ơn của Đảng, hay thiệt vì Đảng mình có cái đỉnh cao ……!

    Reply
    • Xinh

      Hãy đồng lòng góp ý bỏ diều…trong hiến pháp 1992 ở lần sửa đổi này đi, để cho dân tộc Việt được nhờ và được nở mày nở mặt với thiên hạ…

      Reply
  • BÁCH MINH

    “XƯƠNG SỐNG” CỦA SỰ MINH BẠCH LÀ……?…

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top