Khi Nhà Văn Khóc…Vì Đại Thắng Reviewed by Momizat on . Dương Thu Hương: “30 tháng Tư 75, nền văn minh đã thua …..”. By dinh.thai · April 17, 2012   Dương Thu Hương nổi tiếng không những về những tác phẩm như Th Dương Thu Hương: “30 tháng Tư 75, nền văn minh đã thua …..”. By dinh.thai · April 17, 2012   Dương Thu Hương nổi tiếng không những về những tác phẩm như Th Rating: 0
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Khi Nhà Văn Khóc…Vì Đại Thắng

Khi Nhà Văn Khóc…Vì Đại Thắng

Dương Thu Hương: “30 tháng Tư 75, nền văn minh đã thua …..”.

DuongThuHuong2

By dinh.thai · April 17, 2012

 

Dương Thu Hương nổi tiếng không những về những tác phẩm như Thiên Ðường Mù, Bên Kia Bờ Ảo Vọng, Khải Hồn Mơn, Chốn Vắng… mà còn do thái độ can đảm và thẳng thắn phê bình giới lãnh đạo Hà Nội. Bà từng bị chế độ giam giữ gần một năm và bị công an đe dọa “nghiền nát như tương.” Hiện nay, Dương Thu Hương tỵ nạn tại thủ đô Paris của nước Pháp. Dù xa quê nhà, bà vẫn luôn thao thức về tình hình tại Việt Nam. Tháng Tư năm 2000, nhà văn Dương Thu Hương đã trả lời cuộc phỏng vấn sau đây do Đinh Quang Anh Thái (ĐQAT) thực hiện và phát thanh trên làn sóng của đài Little Saigon Radio ở California.

 

-ĐQAT: Năm 1968, khi bà quyết định đi vào Nam chiến đấu – như trong sách của bà nói là bà tham dự cùng các bạn cùng lứa tuổi “xẻ Trường Sơn đánh Mỹ” –, tâm tư của bà lúc đó như thế nào?

 

-Dương Thu Hương: Tâm tư của tôi lúc đó hoàn toàn là của một người Việt cổ. Tôi liều thân cứu nước vì tôi quan niệm đây là một cuộc chiến tranh chống quân xâm lược; và chống quân xâm lược thì người tử tế phải xông ra chiến trường chứ không thể để mặc cho người khác hy sinh; và không thể mưu cầu một cuộc sống yên ấm khi người khác lâm nguy.

 

-ĐQAT: Không phải là theo tiếng gọi của đảng cộng sản Việt Nam?

 

-Dương Thu Hương: (cười khẩy)Ðó là cái điều lầm lẫn lớn nhất của các nhà báo nước ngoài cũng như tại Việt Nam (cười). Tại vì những người ấy có chịu lắng nghe đâu. Các ông ấy toàn nghĩ theo kiểu các ông ấy thôi. Cứ hàm hồ chụp lên đầu người khác suy nghĩ của mình.

 

-ĐQAT: Bà có thể nói rõ hơn?

 

-Dương Thu Hương: Tôi chả coi đảng …. là cái gì cả. Ðối với một gia đình như gia đình tôi, bố tôi từng là đại đội trưởng Ðội Bá Vụ, phụ trách vấn đề liên lạc vô tuyến và làm trực tiếp dưới quyền ông Võ Nguyên Giáp, nhưng bố tôi không bao giờ vào đảng vì bà của tôi là địa chủ. Bố tôi chịu nhiều bất công, vì ông cống hiến rất nhiều mà chả được gì cả.

 

Khi tôi lớn lên thì tôi không được thi vào đại học bởi vì lý lịch của bố tôi và gia đình tôi không thuộc thành phần cốt cán. Tôi vào trường Lý Luận Nghiệp Vụ vì lúc đó họ tuyển năng khiếu diễn kịch, hát múa; và tôi vào được vì do cơ may tôi có một người họ hàng làm thầy giáo của trường.

 

Tôi còn nhớ lúc xẩy ra chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất, ngay trước cửa nhà tôi là một người bị chết treo và lúc 8 tuổi, tôi đã phải đi theo các đoàn học sinh để chứng kiến các cuộc đấu tố địa chủ. Sau lưng nhà tôi, ngay đường xe hỏa, một người khác bị vu là địa chủ nên tự tự bằng cách đặt cổ vào đường ray cho xe lửa cán chết. Thật khủng khiếp. Khi 8 tuổi, buổi sáng khi đi tưới rau, tôi thấy cảnh những người chết như thế và điều đó làm cho tôi vô cùng khủng khiếp. Cho nên tôi nhắc lại, năm 68 tôi vào tiền tuyến là vì tôi tuân thủ truyền thống cứu nước của dân tộc Việt Nam chứ không vì đảng cộng sản.

 

-ĐQAT: Theo chỗ tôi biết, bà lập gia đình trong giai đoạn chiến tranh và hai con của bà sinh ra ngay tại tiền tuyến; có đúng không ạ?

 

-Dương Thu Hương: Vâng, đúng như vậy.

 

-ĐQAT: Bà có thể cho biết hoàn cảnh sống của các con của bà tại tiền tuyến khi cuộc chiến bắt đầu vào thời điểm khốc liệt năm 1968?

 

-Dương Thu Hương: Chúng tôi sống như những người nông dân và tất cả mọi người đều chịu sự tàn phá của bom đạn chiến tranh. Thức ăn thức uống vô cùng khan hiếm, thậm chí rau cũng không có. Gạo ở bên kia sông, chỉ vì mấy cân gạo có thể mất mạng, vì bom Mỹ ném liên tục.

 

Một điều nữa, ngay trong chiến tranh, năm – bẩy trăm người chết nhưng không bao giờ tin tức được loan báo. Vì tất cả đều chấp nhận cái chết đương nhiên. Và không thể loan tin vì suy nghĩ lúc bấy giờ ta là dân tộc anh hùng chiến thắng tất cả mọi kẻ thù nên không thể cho biết sự tổn thất. Hai con tôi sinh ra trong hoàn cảnh như vậy.

 

Khi chúng nằm ở trong hầm, dưới mặt ván vài gang là nước và rắn bò lóp ngóp. Ðứa con gái của tôi khi vừa được ba tháng, rắn ngủ ở dưới đít của nó. Vì rắn tìm chỗ ấm mà! May mà sáng ra rắn tuồn xuống nước chứ không cắn con bé. Mà đấy là rắn độc. Cho nên mấy ông dân chài sống chung quanh bảo rằng con tôi được thần độ mạng. Tôi tin con người có số thật. Bởi vì sống dưới bom đạn, đói khát, rắn rết như vậy mà hai đứa con tôi, dù không được tươi da thắm thịt như con cái những người sống trong hoàn cảnh bình thường, nhưng chúng cũng không đến nỗi bị què quặt.

 

-ĐQAT: Khi lớn lên, các con của bà có bị ám ảnh bởi hồi ức lúc sống trong chiến tranh bom đạn không ạ?

 

-Dương Thu Hương: Trong chiến tranh chúng nó còn rất nhỏ cho nên khi lớn lên ấn tượng về cuộc chiến cũng mờ nhạt. Nhưng khi chúng lớn lên thì chúng chịu một cuộc chiến tranh khác còn tàn khốc hơn cuộc chiến thời 1968: Mẹ chúng nó “làm giặc”. Cho nên chúng nó bị nhiều thiệt thòi lắm.

 

-ĐQAT: Thưa bà, các cháu bị thiệt thòi ra sao ạ?

 

-Dương Thu Hương: Tôi đã nói rất rõ với các con tôi, rằng con đường làm giặc là phải chịu tất cả mọi khổ đau; cho nên tất cả mọi người trong gia đình, nghĩa là bố tôi, mẹ tôi, anh em tôi và con cái, nếu ai muốn thì tôi sẵn sàng viết giấy với tòa án là không có quan hệ với tôi nữa để tránh cho họ khỏi bị di lụy. Còn nếu những người muốn tiếp tục đứng với tôi thì phải chấp nhận khổ đau, thua thiệt và không bao giờ được nói với tôi một lời can thiệp vào việc tôi làm.

 

Bởi vì tôi biết chắc chắn cộng sản sẽ dùng những người thân thuộc để gây sức ép. Nhiều trường hợp đã xẩy ra đối với những người đấu tranh dân chủ tại Việt Nam. Vợ con, anh em của họ bị công an áp lực phải khuyên can họ không được đấu tranh nên một số người đành bỏ cuộc. Bản thân tôi đã lường trước điều đó nên tôi tuyên bố sòng phẳng rằng, cả tuổi xuân của tôi, tôi đã hy sinh để nuôi con rồi, nên bây giờ tôi an tâm lao vào cuộc chiến chống lại bọn cường quyền. Tôi bảo các con tôi có thể về sống với bố của chúng hay với một người mẹ khác. Còn nếu chọn sống với tôi thì phải chấp nhận khổ đau, vì chắc chắn chúng sẽ không có chỗ đứng trong chế độ này.

 

Hai con tôi đứa nào cũng hai bằng đại học nhưng vẫn không có việc làm. Con trai lớn của tôi phải sống bằng tất cả mọi việc, từ bồi bàn cho đến gác cổng. . .và bây giờ đi quay phim thuê cho một hãng tư. Cháu gái thì bán sơn.

 

-ĐQAT: Các cháu có chia sẻ lý tưởng của mẹ không?

 

-Dương Thu Hương: Không! Ðối với chúng nó, tôi là một người điên. Nhưng dầu sao chăng nữa thì cũng là tình mẹ con, nhất là tôi đã giao hẹn là nếu chấp nhận tôi thì không được can ngăn việc tôi làm, nếu can thiệp thì tôi sẽ cắt đứt ngay tức khắc, thành ra chúng nó đành chấp nhận thôi.

 

-ĐQAT: Từ một người dấn thân “xẻ Trường Sơn đánh Mỹ”, bây giờ bà trở thành một người “làm giặc” ngay tại Hà Nội; tại sao vậy, thưa bà?

 

-Dương Thu Hương: Tôi là người yêu nước khi tôi tham gia cuộc chiến tranh và đến tận bây giờ tôi vẫn là người yêu nước. Vì thế tôi mới làm giặc. Hai hành động đó (vào tiền tuyến năm 68 và bây giờ làm giặc) thống nhất với nhau.

 

-ĐQAT: Tư tưởng “làm giặc” của bà nhen nhúm từ lúc nào?

 

-Dương Thu Hương: Từ năm 1969. Lúc đó, nếu tôi còn chút ảo tưởng nào về chủ nghĩa cộng sản thì tôi đã trở thành đảng viên rồi. Họ mở rộng cánh cửa mời tôi vào đảng cơ mà. Nhưng vì tôi được dậy dỗ trong một gia đình lấy đạo đức làm tiêu chuẩn cho nên tôi không thể xếp tôi đứng vào hàng ngũ với những người mà tôi khinh bỉ. Ðơn giản như vậy thôi.

 

-ĐQAT: Bà từng viết rằng, ngày 30 tháng Tư năm 1975, khi các phụ nữ khác trong đoàn quân của bà trầm trộ trước sự trù phú vật chất của miền Nam thì bà ngồi khóc trên lề đường Sài Gòn. Bà có thể nhắc lại tâm trạng của bà lúc đó?

 

-Dương Thu Hương: (thở dài)Ðiên rồ thì tôi có nhiều thứ điên rồ. Khóc thì tôi có hai lần khóc.

 

Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975, trong khi tất cà mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí.

 

Tôi không choáng ngợp vì nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà vì tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy rẫy các phương tiện thông tin như TV, radio, cassette. Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ.

 

Ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Trung Quốc. Còn toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói. Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ . . .nếu người ta muốn. Ðó mới là chế độ của nền văn minh.

 

Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ. Ðó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Ðó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải.

 

Lần thứ hai tôi khóc là năm 1984 khi tôi đến Mascơva. Tất cả những người Việt Nam khác đến đấy đều hớn hở, sung sướng. Riêng tôi thì nhục nhã không thể tả được. Vì khi ở trong nước, tôi vẫn có ấn tượng dân tộc mình là dân tộc anh hùng và là một dân tộc cũng có được một cuộc sống xứng đáng. Nhưng khi đến Mascơva trong một phái đoàn điện ảnh trẻ thì tôi mới nhìn thấy ra rằng, người Việt Nam bị khinh bỉ.

 

Người Việt Nam đầu đen chỉ xếp hàng trong các đội quân dài dặc các bà già Nga bụng to để mua nồi áp xuất, bàn là điện nhằm gởi về nước. Những người bán hàng họ mắng cho như là mắng khỉ ấy. Họ mắng cũng đúng vì người mình khuân hàng đống nồi, hàng đống sản phẩm của người ta để tuồn về nước.

 

Khi đứng ở khách sạn Peking nhìn xuống đường, tôi thấy những đoàn đại biểu Việt Nam trong những bộ quần áo complet gớm giếc trông như những đàn bò đi trong thành phố. Tôi hoàn toàn vỡ mộng và tôi khóc. Một nhà văn Nga mắng tôi. Anh ta bảo rằng, “người ta đi Nga người ta sung sướng, còn bà thì tại sao bà lại khóc như cha chết vậy. Sao lại vớ vẩn thế”. Anh ta không biết nỗi đau đớn của tôi khi thấy thân phận của người Việt Nam.

 

-ĐQAT: Từ đó bà lao vào cuộc đấu tranh?

 

-Dương Thu Hương: Ngày 30 tháng Tư năm 1975 đã là một ngả rẽ trong đời tôi. Ðúng ra, ngã rẽ này đã bắt đầu từ năm 1969 khi lần đầu tiên tôi gặp những toán tù binh người miền Nam ở Quảng Bình. Lúc đó tôi làm công tác ở các binh trạm và những tù binh lần đầu tiên tôi gặp không phải là người Mỹ mà chính là người Việt Nam, cũng đầu đen mắt đen, cũng lùn và da vàng mũi tẹt như tôi, và nói tiếng Việt Nam như tôi. Cho nên tôi mới hồ nghi rằng tất cả những điều người ta nói đây là cuộc chiến tranh chống quân xâm lược thì đó là láo toét.

 

Tuy nhiên vì lúc đó là chiến tranh và tất cả đều lao vào một guồng máy và bị cỗ xe khổng lồ nó cuốn đi. Cho đến năm 75, với thời gian (giọng ngậm ngùi, xúc động),tất cả mọi ngờ vực trong tôi đã chín muồi. Năm 75, tôi hiểu rằng đây là thời điểm quyết định và là ngã rẽ dứt khoát trong tư tưởng của mình.

 

-ĐQAT: Cám ơn bà đã dành thì giờ trả lời phỏng vấn của chúng tôi.

 

Bình luận (41)

  • Minh

    Cháu sẽ nghỉ đọc gocnhinalan cho đến khi qua 30-4, :))

    Reply
    • Minh Huy

      Báo Nhân Dân, Đại Đoàn Kết, Hà Nội Mới,… có nhiều bài viết hay hơn trên blog bác Alan nhiều. Bằng chứng là bác Alan phải câu view bằng cách đăng lại vài bài trên báo Nhân Dân đó . Chúng ta cùng đọc báo nào, hò dzô, anh em ta cũng nhau xông pha…

      Reply
      • Minh

        Lậy anh ah, anh có muốn đọc ko em đi xin về rồi em biếu, hích!
        Khi bạn loăng quăng vào youtube để thấy những thước phim về chiến tranh, bạn sẽ thấy, lính Bắc tham chiến trong điều kiện quá tồi tệ, chả có gì ngoài cái mạng sống, như Điện Biên Phủ trên không, có những vị trí chốt ở điểm nào đó trên cầu, thì trước khi lính vào vị trí, người ta tổ chức truy điệu sống, với “chiến thắng” 75, cái giá phải trả trong suốt hành trình ko hề rẻ, mạng người đấy bạn ợ, nếu những con người đó được đặt vào một nền giáo dục tốt, trong môi trường tử tế, chắc hẳn họ sẽ xây dựng được một đất nước ko tệ chút nào.
        Tôi đi tìm những thước phim về thuyền nhân, và tìm hiểu về những người miền Nam sau năm 1975, để hiểu . . . .hiểu cái gì đó kệ tui. Đại khái, sau khi có cái nhìn tổng thể, bạn sẽ chẳng có hào hứng gì về 30.4 nữa cả ngoài là cái dịp về thăm mọi người.
        KHi có góc nhìn đa chiều về lịch sử của xã hội mình đang sống, đại loại bạn sẽ hiểu cái 20% quyết định số phận của bạn. Và coi như bạn hoàn thành môn lịch sử theo cách riêng của mình.
        Alan đăng bài phỏng vấn Dương Thu Hương ở đây thì mình mới biết DTH, nhưng mình muốn hỏi lại nhà văn rằng: bà chiến đấu vì người dân miền nam Việt Nam, vì con dân Việt Nam? Trong khi bà bàng quan với cuộc sống của hai công dân Việt Nam máu mủ của mình?
        Nói chung, những lời lẽ mang nặng tính mạt sát thì khó “tiêu hóa” nên ko thích, vậy thôi, đành ngó qua rồi chuồn, ko đọc đâu, chỉ đọc bài Alan viết về kinh tế và cưa cẩm gái thôi!

        Reply
    • Duong Thu Huong

      Cos Blog rất mới với góc nhìn khác lạ nói về nhà văn Duơng Thu Hưong:
      Duong-thu-huong.blogspot.com

      Reply
  • a secret fan of Alan

    An Enlightened One.

    Reply
  • Hà Trường

    Bác Alan …. đừng quên đây là xứ lừa

    Reply
  • m2

    Ủa, bác Alan, cháu tưởng rắn nước là loại rắn ít độc nhất đấy chứ, đúng ko nhỉ, chỉ có rắn trên cạn mới gớm.
    Bác gái này cực đoan quá!

    Reply
    • hoàng sơn

      Rắn cạp nia, cạp nong cũng ở trong môi trường ẩm ướt đó bạn,nó đớp 1 phát là không quá 3 phút lên nóc tủ ngửi nhang ngay

      Reply
      • m2

        Trong trí nhớ láng máng của tôi, thì tôi được nhớ cạp nong cạp nia sống ở nơi ẩm thấp, những bụi rậm, hoặc ở đồng cỏ như ở discovery, hoặc ở rừng rậm.
        Tại vì nhà văn miêu tả là rắn nó rúc vào em bé, rồi sáng ra rắn tuồn xuống nước….mấy ông dân chài quanh đó bảo. . . .nên tôi nghĩ đó là rắn nước. Mà thôi, tôi ko muốn đêm nay lại mơ thấy rắn.
        Tết Mậu Thân làm tiêu hao một nửa lực lượng của CS, Chiến dịch Lam Sơn 719 làm tiêu hao một nửa lực lượng của CH, cái giá ko rẻ chút nào cho quá trình thống nhất đất nước, mà thôi, tôi phải đi kiếm ăn đã, mấy điều này đành để tìm hiểu sau, khi nào về già.
        Nếu có một điều gì của ngày 30-4 mang lại thì đó là thế hệ BV sinh sau có nhiều kênh thông tin hơn, sẽ ko lấy hình ảnh anh Ủn làm Idol!

        Reply
  • Someone

    Cộng sản là bậc thầy về lừa đảo.

    Reply
  • XHCN-Xuống Hố Cả Nút

    Xin cám ơn nhà văn Dương Thu Hương.
    Thưa các bạn trẻ, nhà văn đã nói rất đúng, rất chính xác.
    Là một trong những người trong cuộc, tôi xin xác nhận các sự thật nhà văn đã nêu trên..

    Reply
  • Hữu-Phúc HBVP

    Đây là ba trích dẫn về chiến tranh VN:

    “Beginning in June 1965, China sent ground-to-air missile, antiaircraft artillery, railroad, engineering, minesweeping, and logistic units into North Vietnam to help Hanoi defend the DRV. The total number Chinese troops in North Vietnam between June 1965 and March 1968 amounted to over 320,000…when the last Chinese troops withdrew from Vietnam in August 1973, 1,100 soldiers had lost their lives and 4,200 had been wounded.” (China and the Vietnam Wars 1950 – 1975, Q. Zhai, 2000, Page 135)

    Duong Thu Huong, a North Vietnam soldier and female writer, stated “When I went to the South, what dazzled me was not the luxury of the so-called phoney prosperity but the availability of media and books from around the world. I started to realise that a regime that forces people to listen to just one radio station, that blocks all sources of information and keeps its people in a dark corner must be an inhumane regime. This was the first shock I got about the society I was living in.” (Shadows and Wind by Robert Templer, 1998, page 185)

    Duong Thu Huong felt like that, but Chairman Ho thought his totalitarian regime was outstanding. Chairman Ho declared “Our Party is as great as the immense sea, the high mountain. It has won so much love in thirty years of struggle and success. Our Party is virtue, civilisation, unity, independence, a peaceful and comfortable life. Its acts of kindness and services are really great. Its thirty-year history is a whole golden book of history. Long live the great Vietnam Workers’ Party! Long live the socialist community headed by the great Soviet Union! Long live Communism!” (Ho Chi Minh on Revolution: Selected Writings, 1920 – 66, edited by Bernard B. Fall, 1967, Page 341)

    Reply
    • Hữu-Phúc HBVP

      Nay xin tạm dịch sang tiếng Việt:
      “Bắt đầu từ tháng 6 -1965, Trung Quốc gửi các hoả tiễn địa không, các đại pháo phòng không, các đơn vị làm đường , cơ khí, quét mìn , và tiếp vận vào Bắc Vietnam để giúp Hanoi bảo vệ VNDCCH. Tổng số bộ đội TQ ở VN giữa tháng 6-1965 và tháng 3 -1968 leo lên tới 320 000… Khi các đội quân cuối cùng của TQ rút khỏi VN, họ chết 1 100 và bị thương 4 200 ( Chiến tranh Trung Quốc và Vietnam 1950 – 1975. Q. Zhai , 2000 , p.135).

      Dương Thu Hương một bộ đội và nhà văn phái nữ tuyên bố,” Khi tôi đi vào Nam cái chói chang loá mắt tôi không phải là cái xa hoa của cái được gọi là phồn vinh giả tạo nhưng là sự có đầy đủ các phương tiện truyền thông và các sách báo từ khắp nơi trên thế giới. Tôi bắt đầu nhận thức được một chế độ bắt buộc mọi người chỉ được nghe có một đài phát thanh, một chế độ chặn đóng hết mọi nguồn thông tin và kìm giữ dân tộc họ trong một góc đen tối tối tăm phải là một chế độ bất nhân. Đây là cú xốc đầu tiên của tôi về xã hội mà tôi đang sống .(Bóng và Gió. Robert Templer, 1998. p.185)

      Dương Thu Hương cảm thấy như thế, nhưng Hồ Chủ Tịch đã nghĩ là chế độ của ông siêu việt. Hồ Chủ Tịch đã tuyên bố: ” Đảng ta vĩ đại như núi cao biển rộng. Đảng được yêu thương trong ba mươi năm đấu tranh và thành công. Đảng là đạo đức , văn minh, đoàn kết , độc lập, sống hoà bình và hạnh phúc.Các hành động của Đảng thì vô cùng nhân đạo và là đầy tớ nhân dân. Ba mươi năm lịch sử của Đảng là những trang vàng son của toàn thể lịch sử. Đảng Lao Động VN muôn năm. Chủ nghĩa xã hội do Liên Xô vĩ đại lãnh đạo muôn năm. Chủ nghĩa Cộng sản muôn năm.” ( Hồ Chủ Tịch : Về cách mạng . Tuyển tập 1920-1966. Bernard B. Fall, 1967 p.341) ( B.B. Fall chết tại dãy phố buồn hiu Quảng Trị)

      Reply
  • Hoà

    Tôi ngưỡng mộ chị từ lâu .Tôi đã đặt tên con gái tôi là Nguyễn dương thu Hương .Cháu năm nay 14 tuổi rất xinh đẹp và Thông minh .Đó là tất cả những gì kẻ hèn nhát này có thể làm để vinh danh chị .Tôi tin rằng lịch sử rất công bằng và chắc chắn sau này sẽ có nhiều con đường mang tên chị .
    Chúc chị có cuộc sống bình an .Chị có thể yên tâm mà nghỉ ngơi được rồi .Thơi bây giờ tuổi trẻ đã tiến rất xa .Ngày đó sẽ rất gần thôi .

    Reply
  • shenton

    Phỏng dái

    Reply
  • quộcviêt82

    Bạn rắn nước đúng là ko có độc nhưng rắn độc vẫn bơi và ở duới nước

    Reply
    • m2

      Dưới nước thì chỉ có rắn biển là rắn độc thôi bạn nhé, còn rắn nước ý mà, đập chít, lột da, băm nhỏ với lá lốt (lá lốt hay lá gì chả nhớ rõ lắm) làm chả viên ăn cũng ngon ngon,
      http://www.baomoi.com/Nhung-loai-ran-doc-o-Viet-Nam/82/11714602.epi
      Rắn độc trên cạn thường di chuyển chậm hơn, có loại cứ dơn dơn mắt nhìn làm mình ù té chạy trước =)) với tốc độ bò chậm chạp của rắn độc, mình sợ nó sẽ chết đuối dưới nước! chỉ khi nó tớp mồi thì mới gọi là chớp nhoáng

      Reply
  • Lộc Nguyễn

    Tôi vẫn thường nghĩ miền Nam đã giải phóng miền Bắc, làm cho người CS thay đổi dần dần,nhưng tính tham lam đã làm họ đối xử tàn tệ với dân chúng! Bà Dương Thu Hương là người điển hình, nhưng bà có viết một tác phẩm sau ngày bà ở Pháp: Bà ca tụng ông Hồ là người tử tế, bị bọn đàn em qua mặt lấn quyền của ông làm nhiều điều sằng bậy,nhưng tôi cho rằng ông Hồ là đảng trưởng của cái đảng này nên mọi sai trái không thể đổ lên đầu người khác!

    Reply
  • Vũ Thị Hòa

    Tôi vẫn còn nhớ tiểu thuyết [Hành trình ngày thơ ấu - nhà xuất bản Kim Đồng] của nhà văn Dương Thu Hương mà tôi được đọc vào giữa thập niên 80. Cuốn sách này gây ấn tượng mạnh đối với tôi, lúc đó là một thiếu nữ, nó diễn tả những cái xấu đang nhân danh những điều tốt đẹp để chèn ép chính những thứ tốt đẹp này. Không phải ai cũng dám nói về hiện tượng “gái đĩ rao giảng về trinh tiết” lúc đó, chỉ một số rất ít, rất ít nhà văn dám làm như vậy! Có lẽ, ngoài cốt truyện hồn nhiên, trong sáng, sự phê phán xã hội của nó (khác với các tiểu thuyết khác cùng thời) đã làm cho tôi phải đọc truyện này nhiều lần.

    Reply
    • TRIỆU LƯƠNG DÂN

      Giữa Lòng Bá Linh – Trái Tim Nước Đức
      ********************************

      Bá Linh lộng gió Tân Thời
      Điểm nóng suốt Chiến tranh Lạnh
      Hà Nội ! «Năm mươi năm đợi» !!
      Tự do Dân chủ mây trời
      Sao Mai còn vang tiếng thở
      Sao Hôm Hồ Tây ai chờ ??
      Hồn ta trầm lắng Hồ Gươm
      Lưu vong nặng sầu trăn trở
      Bao giờ thấy lại tuổi thơ
      Thăng Long ngựa trắng yên xưa .. ..
      Việt Nam thân yêu tuyệt vời:
      Cây Hoa Sữa cao vời vợi
      Bao năm lưu đày đất Pháp
      Sữa Mẹ ngạt ngào một đời .. ..
      Lời Mẹ ru hời một đời .. ..

      * * *

      Bá Linh lạnh lùng thân thương
      Bá Linh : Trái Tim nước Đức
      Nghệ thuật – âm nhạc – văn chương
      Triết học – kịch nghệ – phim trường

      Bá Linh – nước Đức : Trái tim
      Chia đau làm bốn rồi hai:
      Đông Bá linh & Tây Bá linh
      Vì đâu nên nỗi tội tình ?

      * * *

      Brecht (1) đi vào kiếp lưu vong
      Von Braun (2) cưỡng bức qua Mỹ
      Goethe thơ trữ tình trân trọng
      Beethoven giao hưởng hưng vong

      * * *

      Nay Tim nước Đức phục hồi
      Tự do phồn vinh Dân chủ
      Không một viên đạn xác người
      Tấm gương ! Hà Nội thương ơi !?

      Nay đây Trung tâm Châu Âu
      Hết rồi Bức tường Ô nhục
      Chiến tranh : «Nhà Thờ Cụt Đầu» (3)
      Gác chuông đổ gẫy về đâu ??

      * * *

      Khải hoàn Môn – Cổng Chiến thắng (4)
      Đại lộ nổi tiếng (5) mặt tiền
      Hồn Phổ (6) biểu hiện vinh thăng
      Xe ngựa bốn con + hai Nữ thần .. ..
      Chiến thắng cầm cương tay nâng
      Tượng cánh đại bàng tuyệt trần

      Nước Đức thống nhất hùng mạnh
      Tiếc thay toàn trị giầy đinh
      Lịch sử tang thương điêu linh
      Hai cuộc thế giới chiến chinh

      * * *

      Cầu không vận cho Bá Linh
      Tóc vàng mắt xanh không trình
      “Hãy đập bỏ Tường ô nhục !» (7)
      “Tôi – Công dân Thành Berlin» (8)

      Nay Tường ô nhục còn chi
      Chục mét bơ vơ thảm thiết
      Gần đó điểm khám Charlie (9)
      Hồng quân thôi hết xuân thì

      * * *

      Nỗi lòng kẻ Đông & người Tây
      Tan trong Bá Linh thống nhất
      Gợn sóng người Việt mới (11) & cũ (10)
      Hòa đồng Đông & Tây – Bắc & Nam
      Thuyền nhân & Tường nhân: Tự do !
      Người Việt «cũ» & Việt Đông Âu
      Tìm nhau chia nhau .. .. vụng dại
      Tưởng chừng lẳng lặng chia tay .. ..! (12)
      Nước Đức Tự do Dân chủ

      Hòa đồng dễ đến với nhau ?
      Hòa thành cộng đồng thống nhất !
      Mô hình Việt Nam mai sau .. ..

      * * *

      Ngôn ngữ chính kiến bất đồng
      Tâm tính dội khác nhau xa
      Năm xưa chiến đấu một lòng ?
      Trường Sơn Bắc & Nam + Tây & Đông (13) !

      «Việt Cũ» phần nào ổn định
      «Việt mới» bất trắc lung linh
      Hai cộng đồng còn tách biệt
      Ước mơ xa vời u minh

      * * *

      Cộng đồng bên Đông bên Tây
      Sông Gianh Bến Hải hao gầy .. ..
      Mùa Xuân Cánh Én & Thiện Chí
      Phụ Nữ – Dân Chủ (14) dựng xây

      Nguyễn Hữu Viện
      Hè 2001
      Trên Quảng trường Cổng Chiến thắng (Brandenburger Tor)

      1. Văn hào Bertolt Brecht

      2. Von Braun cưỡng bức qua Mỹ, sau làm Giám đốc NASA Cơ Quan Quản Trị Hàng Không & Không Gian

      3. «Nhà Thờ Cụt Đầu» đặt cho Nhà thờ Kaiser Wilhelm Gedaechtnis Kirche. Nhà thờ Tưởng niệm Vua Wilhelm – bị đồng minh ném bom trong Thế chiến 2 nay chỉ còn gác chuông nguyện đổ gẫy trên nóc .. ..

      4. Khải hoàn Môn (Arc de Triomphe), Paris, Pháp. Cổng Chiến thắng (Brandenburger Tor)

      5. Đại lộ nổi tiếng Unter den Linden coi là Champs Elysées của Đức..

      6. Prussia

      7. Tổng thống Reagan đến bên Bức tường ô nhục năm 1986 thách thức: «Mr. Gorbachev, tear down this wall !» – «Ông Gorbachev, hãy đập bỏ Tường này đi !»

      8. Tổng thống Kennedy, khi sang thăm Berlin vào năm 1960, đến bên Bức tường ô nhục chia cắt đôi bên tuyên-bố: «Ich bin ein Berliner»(“Tôi công dân Thành Berlin»)

      9. Checkpoint Charlie – nhà gác (phân chia hai miền Đông-Tây Berlin) với bao cát vây quanh. Trước kia lính Mỹ và Nga đứng gác chung Checkpoint Charlie trong chiến tranh lạnh .. ..

      10. Những người ra đi du học từ miền Nam ..

      11. Thuyền nhân sau 1975 hay Tường nhân (dân lao động tu Đông Âu vượt Bức tường ô nhục ..) sau 1990

      12. Hiện nay số người Việt ở Đức được tính khoảng 140.000 người, một nửa «người cũ» và một nửa «người mới»

      13. Một thời trong Chiến tranh dành Độc lập & Thống nhất Việt kiều Đức đi tiên phong bên Việt kiều Pháp .. .. ..

      14. Những tờ báo (www.canhen.de) đứng đắn tranh đấu cho Tự do, Dân chủ & Nhân Quyền của Việt kiều Đức gốc Đông Âu .. ..

      Reply
  • Con Lừa Con

    Mình thích những người như bac Alan hơn là những vị nhà văn như thế này. Hãy mang tới cho ngừoi ta một cái nhìn khách quan toàn diện hơn là đả kích theo ý chủ quan của mình. Có khi nào họ chỉ viết vì mục đích mưu sinh.

    Reply
  • Knight

    Đến giờ bà Hương vẫn con ngoan cố khi cho rằng “Tôi là người yêu nước khi tôi tham gia cuộc chiến tranh (1968)”.
    Lẽ ra bả phải nói rằng: Ngày xưa tôi nhỏ dại ngu xuẩn, cả nhà tôi đều ngu nên theo VC xâm lược VNCH, năm 1975 tôi khôn ra nên mới chống Cộng. Bà nói: “nhưng bố tôi không bao giờ vào đảng vì bà của tôi là địa chủ. Bố tôi chịu nhiều bất công, vì ông cống hiến rất nhiều mà chả được gì cả.” Sự thật rành rành ra mà bả còn cố theo VC thì giờ trách ai ?

    Không lạ khi bà này vẫn còn tôn thờ ông Hồ.

    Reply
    • Hoàng cương

      Thời đó cả người Sài Gòn có ăn học đàng hoàng có thông tin đa chiều ..vẫn mù quáng theo cộng sản ,nói chi người miền Bắc bị dồn vào đường cùng …được mấy người Dương Thu Hương …

      Reply
      • trungchau

        Tôi đồng ý 110%.

        Reply
      • Jane MNT

        Đồng ý . Sống nơi nào phải theo nơi đó . Đầu óc có nảy sinh đối kháng cũng là có tội rồi . Phải đợi thời cơ chứ . Làm sao dám đi ngược chiều khi thời cơ chưa chín mùi .

        Reply
  • Thu Thu

    Ngày 30/4/75 dân miền nam tan đàn sẻ nghé ,vở mộng và tự đưa mình vào cuộc sống cam chịu cai trị từ chính thần tượng được gọi là cách mạng của mình .một dạng nô lệ mới …

    Reply
  • Lạc Việt

    Tôi xin lược trích phần Hồi kí của GS Nguyễn Đăng Mạnh viết về Dương Thu Hương:

    Hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh – 22
    Chương XXII: Dương Thu Hương

    Tôi không nhớ rõ đã quen Dương Thu Hương từ bao giờ. Có lẽ từ hồi chị học trường viết văn Nguyễn Du chăng (1981)?. Tôi được mời dậy trường này mấy khoá đầu. Dương Thu Hương học khoá một… Hôm làm lễ bế giảng, chị mặc áo dài trắng, khoác tay tôi cho Hoàng Kim Đáng chụp. ấy là năm 1982. Dương Thu Hương là một phụ nữ có tính cách rất dữ dội và ngang tàng.

    Tôi nhớ trong một cuộc họp rất đông văn nghệ sĩ nghe Hoàng Tùng nói chuyện, ở câu lạc bộ báo chí xế xế Nhà hát lớn. Có lẽ nghe chán quá, nhiều người bỏ xuống tấng trệt giải khát. Giữa chỗ đông người, Dương Thu Hương nói lớn: “Trừ anh Hoàng Ngọc Hiến là thày tôi, anh Nguyễn Đăng Mạnh là người tôi kính trọng, còn tất cả bọn phê bình đều là dòi bọ. Riêng Phan Cự Đệ là con chó ngao”.

    Hồi tôi còn ở nhà B10, khu tập thể Đồng Xa, chị có đến vài lần. Một lần chị đến với đạo diễn điện ảnh Tiến. Tôi đi vắng. Khi về, thấy có một mảnh giấy gài ở cửa, ghi mấy chữ: “Em đến anh cùng với Tiến để trao đổi về tác phẩm của nhà văn trâu bò của chúng ta (tức cuốn Người đàn bà trên chuyến tầu tốc hành của Nguyễn Minh Châu, chị muốn chuyển thành kịch bản phim). Rất tiếc, anh đi vắng. Ngày mai em lại đến. Nếu anh không có nhà thì cái trường Đại học Sư phạm của anh sẽ bị đốt”.

    Hồi chị viết Bên kia bờ ảo vọng, ban đầu đưa đến nhà xuất bản Lao động. Lúc ấy Ma Văn Kháng làm giám đốc. Kháng ngại không in, có lẽ vì sợ đụng đến Nguyễn Đình Thi. Chị đưa cho nhà xuất bản Phụ nữ và được chấp nhận. Trên đường đi về, tình cờ chị gặp Ma Văn Kháng và một anh nữa cũng ở Nhà xuất bản Lao động. Họ đi xe đạp ngược chiều nhau. Dương Thu Hương gọi hai anh kia đỗ xe lại và nói dõng dạc: “Này hai thằng mặt dày, sách của tao in rồi!”.

    Trong một cuộc hội thảo khoa học kỷ niệm 35 năm văn học cách mạng (1980), Dương Thu Hương lên diễn đàn, chị phát biểu “Đôi điều suy nghĩ về nhân cách của người trí thức”, phê phán nhiều văn nghệ sĩ tư cách rất hèn. Chị cũng phàn nàn về đời sống nhà văn. Chị nói: “Viết một tác phẩm rất khó nhọc mà nhuận bút thấp. Nếu tôi không say mê văn chương thì tôi đi làm thợ may hay bán bánh rán còn sống tốt hơn. Cả hội nghị đói, anh nào cũng mặt xanh nanh vàng cả. Ta có quá nhiều nhà thơ và anh hùng mà thiếu người làm kinh tế…”

    Lại nhớ một lần tôi cùng Dương Thu Hương, Hoàng Ngọc Hiến, Nguyễn Văn Hạnh được trường Đại học Sư phạmViệt Bắc mời nói chuyện. Hôm Dương Thu Hương đăng đàn diễn thuyết, tôi có đến nghe. Chị vừa nói vừa đi đi lại lại rất hiên ngang. Tôi nhớ loáng thoáng, mở đầu chị phê phán Hồ Chí Minh: “Năm điều bác Hồ dạy, không nói yêu cha mẹ nên bây giờ trẻ con hư hỏng hết.”

    Lúc đó có một anh cán bộ giảng dạy đứng lên hỏi, đại khái, có phải tác phẩm nào đấy của chị là kết quả của chuyến đi thực tế ở đâu đó không? Chị mắng luôn anh cán bộ nọ: “Lẽ ra tôi không thèm trả lời. Việc gì tôi phải đi thực tế! Chỉ có bọn cán bộ lãnh đạo quan liêu mới phải đi thực tế chứ! Chính tôi là thực tế, còn phải đi đâu?”

    Có một lần tôi đến Dương Thu Hương lúc chị còn ở Ngô Thì Nhậm. Chị nói, ông Đỗ Mười có sai một anh thư ký đến mời chị đến gặp. Chị trả lời : “Ông Đỗ Mười hay Đỗ mười một muốn gặp tôi thì đến đây mà gặp”. Tôi và Dương Thu Hương có một cuộc dong chơi có thể gọi là một cuộc “bát phố” Hà Nội rất thú vị. Từ Ngô Thì Nhậm, chị rủ tôi đi bộ. (Dương Thu Hương rất cảnh giác, không đi xe đạp, không đi xe máy, sợ bị thủ tiêu). Chúng tôi cứ đi lang thang từ phố này sang phố khác. Thỉnh thoảng chị lại chỉ nhà này nhà nọ, hỏi tôi: “Anh có biết nhà ai đây không?”. Tôi không biết…

    Đấy khẩu khí của Dương Thu Hương là như vậy. Thế mà khi đến nhà tôi, vợ tôi thấy chị có vẻ rất hiền. Cười rất tươi. Tính cách Dương Thu Hương như vậy, nên viết văn cũng dữ dội lắm. Hồi ấy tôi viết bài Những phiên toà của Dương Thu Hương (1986) là muốn diễn tả cái chất văn quyết liệt ấy. Chất văn này mà được phát huy trong thể văn bút chiến, tranh luận thì phải biết! Sau này quả là chị đã trở thành ngòi bút chính luận rất sắc sảo. Sắc sảo hơn văn tiểu thuyết. Chính Dương Thu Hương cũng không đánh giá cao văn tiểu thuyết của mình. Có lần chị nói với tôi: “Văn của em là văn cải lương, anh đọc làm gì!”. Dương Thu Hương rất có ý thức viết văn không vì mục đích văn chương mà vì mục đích chính trị, mục đích chiến đấu cho lợi ích dân tộc, cho chân lý – chị tuyên bố như thế.

    Hồi Dương Thu Hương mới ở tù ra, tôi tình cờ gặp ở quán cà phê vỉa hè chỗ 51 Trần Hưng Đạo. Không hiểu sao chị lại ngồi với một nữ trung uý công an rất xinh xắn (Dương Thu Hương là nữ mà lại mê những cô gái đẹp). Đối với những người có liên quan đến chị mà phải làm việc với công an khi chị bị tù, chị nghi ngờ tuốt và khinh tuốt, như Đỗ Đức Hiểu (từng dạy chị tiếng Pháp), Nguyễn Huy Thiệp, cả Nguyên Ngọc và người bạn gái xinh đẹp và thân thiết của chị là Phương Quỳnh. Chị hỏi tôi: “Này, có phải Nguyễn Huy Thiệp sợ vãi đái ra phải không?”.

    Dương Thu Hương thích nói năng kiểu dân dã, kể cả nói tục. Thích giọng đời. Không thích giọng văn chương. Coi nhiệm vụ công dân lúc này là cao hơn nhiệm vụ làm văn.

    Nhân chuyện Hoàng Ngọc Hiến nghe Đỗ Chu nói dối đi hội chen về mà tưởng thật, và chuyện anh dại dột tham gia vào một đảng nào đấy, Dương Thu Hương gọi Hiến là đồ ngốc, “nếu là đàn bà thì chửa hoàng hàng tỉ lần”. ở Dương Thu Hương, dường như nói bạo, nói thô, nói tục là để át đi một cái gì có thực trong lòng là những tình cảm đằm thắm, là sự nhạy cảm về lý tưởng, do đó tự thấy là yếu đuối. Con người dữ mà thực ra lành. Đốp chát đấy mà hay nể người. Rất cảnh giác mà lại cả tin. Dễ bị lừa. Thách thức kẻ thù, hiên ngang đối mặt với kẻ thù, sẵn sàng cô độc giữa bầy sói, nhưng lại cần tình bạn. Ôi! Tình bạn vô tư, chân thật sao mà hiếm có trên đời, nhất là đối với một cô gái xinh xắn trên đất Việt Nam này! Cho nên viết văn là nhu cầu tất yếu, là lẽ sống, để có thể có người tri kỷ mà không có tình dục xen vào. Văn chương là người bạn vô tư. Dương Thu Hương hay viết về tình yêu – đúng ra là những vụ án tình. Nhưng trong truyện của chị, xem ra không hề có tình yêu tốt đẹp, được ngợi ca như là hạnh phúc đời người. Tình yêu trong tác phẩm Dương Thu Hương, hoặc chỉ là tình yêu ảo vọng của những cô gái ngây thơ và lãng mạn, hoặc chỉ là thứ “tình chài gái, lừa gái” của những gã Sở Khanh hiện đại.

    Dương Thu Hương tuyên bố thoải mái: “Tôi là con đàn bà lại đực (Còn Nguyễn Khải là thằng đàn ông lại cái)”. Chị thích chơi với bạn trai nhưng rất ghét những thằng cứ muốn chuyển sang tình yêu nam nữ… Khi nhận thấy có biểu hiện như thế, lập tức chị đuổi luôn… Riêng tôi và Hoàng Ngọc Hiến vẫn được chị coi là bạn vô tư. Với chúng tôi, chị có thể nói như nam giới với nhau về thói dâm ô của người này người khác, như chuyện Hoàng Tùng nửa trên, nửa dưới như thế nào đó…

    Một người có vẻ sắc sảo và luôn cảnh giác như thế mà đã nhiều phen bị lừa… Tóm lại Dương Thu Hương có vẻ giầu nam tính – tính cách mạnh, ăn nói ngổ ngáo – nhưng thực chất vẫn là một phụ nữ giầu tình cảm và luôn có mặc cảm của một cô gái trong xã hội Việt Nam với những thành kiến, những định kiến về người phụ nữ. Ăn nói tạo tợn dữ dội, bốp chát, ngang tàng, đúng là một cách để che dấu sự mềm yếu của nữ tính và để đối phó với những định kiến xã hội nói trên. Cho nên chị mới phải “tự thiến” (Uống thuốc diệt dục). Có ba điều dễ mắc phải và dễ bị lợi dụng, bị vu khống là danh, lợi, tình dục. Danh lợi chị không thèm. Nhưng tình dục thì phải “tự thiến”.

    Dương Thu Hương đã từng có lúc tưởng chỉ còn vất vào nhà xác (uống nhầm aspirine bị chảy máu dạ dầy). Hai lần uống thuốc tự tử. Lấy phải thằng chồng vũ phu, bị nó đánh có thương tích (Nguyễn Văn Hạnh nói, có lần Dương Thu Hương dùng mưu trả thù: lừa chồng chui đầu vào gầm giường nhặt hộ cái gì đó, rồi lấy gậy quật thật lực).

    Dương Thu Hương không dấu tôi chuyện gì. Hỏi gì cũng nói: Hương sinh ở Thái Bình (quê nội) được một năm thì nhà chuyển đi Bắc Giang, chỗ giáp Bắc Ninh (Việt Yên). Nhà bị bom, chuyển vào thị xã Bắc Ninh cho đến hết kháng chiến chống Pháp. Học trường Hàn Thuyên cho đến 1964. Sau đó học trường lý luận nghiệp vụ Bộ văn hoá. Từng cắn máu tay viết đơn xin đi tuyến lửa Quảng Bình (1966- 1975). Chín năm ở tuyến lửa. Khi chiến thắng thì vỡ mộng: lý tưởng vấp phải thực tế đầy tiêu cực, bị phá sản. Những thần tượng bị sụp đổ. Tự coi như bị lừa dối, chị từ bỏ thơ, xoay ra viết văn xuôi để lên án những kẻ đã làm vấy bùn lên lá cờ lý tưởng của mình. Từ nay, tất cả đều phải cảnh giác, chỉ tin ở mình thôi. Chấp nhận sống cô độc, chấp nhận sống giữa kẻ thù để chiến đấu. Nhưng thật ra có tin ở một cái gì mới hăng hái chửi bới, phủ định như thế chứ! Chín năm ấy dẫn đến sự vỡ mộng, nhưng cũng là chín năm rèn luyện một niềm tin ở mình và cuộc sống.

    Dương Thu Hương kể chuyện với tôi, chị lấy phải một thằng chồng thô bỉ mà mãi không bỏ được. Ông bố là một sĩ quan quân đội rất phong kiến, không cho bỏ chồng. Ông bắt con phải kiểm điểm chỉnh huấn theo kiểu Tầu, học được ở Quế Lâm. Con gái lớn mà bắt đứng úp mặt vào tường. Li dị chồng rồi vẫn thế (Dương Thu Hương thế mà lại là đứa con ngoan, rất sợ bố). Mãi sau ông cụ mới hiểu ra. Sáng sớm hôm ấy, ngồi đầu giường con đang ngủ, hút thuốc lào, nhìn con, thương con, ông hối hận. Giờ ông mới hiểu, do biết thằng rể thực chất là một thằng đểu. Mười bốn năm sống với nó, còn gì là đời con gái!.

    Có lần Nguyễn Tuân mời Dương Thu Hương đến chơi. Chị từ chối, vì thấy ông ấy kiêu ngạo quá. Nguyễn Tuân nhắc lại. Chị nói: “Cháu chè, thuốc, rượu, chả biết”. Vậy là Dương Thu Hương không thích quan hệ trên dưới kiểu gia trưởng. Con người này sinh ra thích bình đẳng, có máu dân chủ.
    Dương Thu Hương đặc biệt căm ghét bọn trí thức hèn nhát, trí thức quý tộc đi Volga mà hèn. Căm ghét khái niệm “đi thực tế”. Bọn quan lại: đi ôtô, xa thực tế mới cần đi thực tế. Còn nhà văn là phải sống với thực tế cả đời chứ! Đâu còn loại nhà văn tháp ngà!

    Sau khi đi tù về, Dương Thu Hương ở một căn hộ thuộc một chung cư ở Trung Tự (A8, B17). Sống một mình. Hai con có chồng có vợ, trưởng thành cả rồi. Chị hay mời tôi với Hoàng Ngọc Hiến (gần đây thêm Nguyễn Thị Bình) đi ăn, khi ở nhà hàng Phú Gia, khi ở nhà hàng Vân Nam, thường vào dịp đầu xuân hay sau một chuyến đi nước ngoài về. Chị không muốn có quan hệ với bạn mới, sợ liên luỵ đến người ta.

    Gần đây, Dương Thu Hương luôn tự nhận mình là giặc, và là một người đàn bà nhà quê, răng đen, mắt toét, mặc váy. Chị nói, dân tộc Việt Nam thực ra là một dân tộc nông dân. Chị thích văng tục vì đấy là ngôn ngữ nông dân. Phải nói bằng ngôn ngữ nông dân mới diễn đạt được đích đáng mọi sự thật.

    Hồi ấy nhiều người cứ tưởng Dương Thu Hương ở lại Pháp không về. Thực ra đúng thời hạn, chị về ngay. Gần đây, chị lại sang Pháp. Lần này chị chủ trương ở lại. ở trong nước, bị quấy nhiễu quá, không làm việc được. Có hồi người ta cắt cả điện thoại của chị.

    Viết truyện, Dương Thu Hương thường hay luận về vấn đề hạnh phúc của những cô gái trẻ. Những cô gái hợm hĩnh và lãng mạn, chẳng hiểu tình yêu và hạnh phúc là gì, cứ chạy theo những tình yêu mơ mộng và huyền hoặc, để cuối cùng đánh rơi mất tình yêu và hạnh phúc thực của mình. Dương Thu Hương từng luận về hạnh phúc như một người đầy trải nghiệm: nó như quân xúc sắc trong trò chơi. Cần thì không đến. Không cần lại đến. Nhưng nó đến mà đánh rơi nó, đánh mất nó như chơi. Hạnh phúc phải do chính mình quyết định. Là ý thức, là hiểu biết, nhưng nó cũng là sự hồn nhiên, chân thực, thật thà, trước hết với mình. Đừng có dại nghe ai xúc xiểm – vì hạnh phúc chỉ có cá nhân mình mới hiểu được.

    Không rõ Dương Thu Hương tự thấy đời mình thế nào, còn theo tôi, chị chưa bao giờ có hạnh phúc. Đời người đàn bà như thế là khổ lắm. Tôi thật sự khâm phục Dương Thu Hương. Cảm phục sự dũng cảm của chị – sự dũng cảm đã phải trả giá rất đắt: một người yêu đời, rất cần tình bạn và sự cảm thông, mà phải sống cô độc, một mình chống chọi với cả một Nhà nước.

    Tôi cũng thật sự thương Dương Thu Hương, một người đàn bà như thế là khổ lắm. Hiện nay Dương Thu Hương đang ở Pháp. Nghe nói tiểu thuyết Chốn vắng của chị được dịch và Những thiên đường mù sắp được chuyển thành kịch bản phim. Xin chúc mừng chị.

    Láng Hạ 01.5.2007.

    Reply
    • m2

      Thú vị quá, nhưng ko thích phụ nữ văng tục, lại càng ko phải khi nói văng tục là ngôn ngữ của nông dân. Nghe buồn lắm! Amen, lại phải nịnh bác Alan, cùng là những người bị vùi dập, nhưng cháu rất thích phong cách sống cũng như lăng kính nhìn cuộc đời của Alan, lần đầu tiên mò mẫm ra web này là bài ngu hơn lợn hay ngu như lợn, bác Alan ạ. Bác gái DTH này cá tính dữ dội quá,

      Reply
  • danViet

    Bởi vì có biến cố 30/04/1975, cho nên những thành phần MTGPMN và 30/4 mới vỡ mộng.

    Reply
  • Đất nước sắp loạn

    Cháu xin Kính chào Chú Alan !
    Hôm nay có hai sự kiện lớn là: Thủ tướng CP gặp gỡ đại diện cộng đồng DN Việt Nam tại Hà Nội và sự kiện diễn đàn kinh tế mùa Xuân năm 2014 diễn ra ở Quảng Ninh.
    Cháu rất bức xúc với những phát biểu của các quan chức, trong đó có cả Đại biểu Quốc hội đang rất mù mờ về kinh tế và đang có những kiến nghị chính sách phản khoa học.
    Cháu muốn mượn diễn đàn này để chia xẻ với mọi người. Xin mọi người thông cảm vì nó hơi lạc đề.

    Hiện nay nền kinh tế VN đang đứng trên vực thẳm, ngàn cân treo sợi tóc, thể hiện ở mấy vấn đề sau:

    1. Nợ công vô cùng cao, Kỳ họp thứ 6, Quốc Hội khóa XIII vào tháng 11 năm 2013 đã phải biểu quyết thông qua việc nâng trần bội chi Ngân sách lên 220.000 tỷ đồng, tăng thêm 14.000 tỷ đồng so với trước đó, tức là nâng mức bội chi ở mức từ 4,8 lên 5,3%.
    (Hiện nay tổng thu ngân sách toàn quốc chỉ đạt hơn 800 nghìn tỷ đồng, nhưng tổng chi ngân sách năm 2012 vào khoảng hơn 1 triệu tỷ đồng, tức là vượt chi khoảng 220.000 tỷ đồng. Trong 220.000 tỷ đồng thì có 91.000 tỷ đồng là để trả nợ nước ngoài, 49.000 tỷ đồng để trả nợ trong nước.
    Hiện nay Chính phủ đang vay thêm để trả nợ, tức là vay để đảo nợ, thật là vô cùng nguy hiểm.

    2. Tình hình nợ xấu vô cùng nghiêm trọng.
    Tổng nợ xấu có thể chiếm khoảng 30% đến 45% tổng dư nợ. Riêng khối doanh nghiệp Nhà nước đã nợ 1,5 triệu tỷ đồng và 70% trong số này là nợ xấu.
    Nợ xấu trong Bất động sản chiếm tỷ lệ rất lớn, có thể lên đến 45 – 55% tổng số nợ xấu.

    3. Vốn đang chảy vào các lĩnh vực có hiệu quả thấp, hay tình hình sử dụng vốn ngày càng kém hiệu quả, dẫn đến dù Chính phủ có tìm mọi biện pháp thì tăng trưởng GDP vẫn rất thấp.
    Nguyên nhân vốn không hiệu quả là hiện nay các doanh nghiệp đang có dư nợ lớn đều là DN ruột của các quan chức trong bộ máy Nhà nước từ Trung ương đến các tỉnh, thành phố. Vì vậy nó hình thành lợi ích nhóm và vốn chảy càng nhiều hơn vào các DN sử dụng vốn kém hiệu quả. Chỉ cần xem xét khoảng 50 doanh nghiệp lớn nhất trên hai sàn chứng khoán của Việt Nam cũng dễ dàng nhận ra điều này.

    4. Nhà nước phát hành trái phiếu chính phủ để bắt ngân hàng TMCP trong đó có phần vốn của Nhà nước tham gia mua trái phiếu Chính phủ, sau đó lấy tiền đó đầu tư công, nhưng tham nhũng đã ăn hết khoảng 35 đến 65% tổng mức đầu tư, vì vậy hiệu quả đầu tư công là vô cùng thấp.

    5. Hiện nay đang xuất hiện những kiến nghị của nhóm lợi ích rất nguy hiểm là cho vay Bất động sản được thế chấp bằng tài sản hình thành trong tương lai, điều này vô cùng đáng sợ là hầu hết các dự án BĐS đã được các chủ đầu tư huy động vốn bằng hình thức hợp đồng góp vốn đầu tư, nhiều dự án còn chưa xong thủ tục pháp lý đã huy động vốn rồi. Nếu ngân hàng cho vay bằng các dự án hình thành trong tương lai thì những người dân góp vốn trước đây chắc chắn sẽ gặp rủi ro vì họ sẽ không thể cạnh tranh được với các Ngân hàng trong việc tranh chấp sau này.

    Tôi biết rất nhiều hiện tượng chủ doanh nghiệp kinh doanh BĐS đã cấu kết với một số quan chức trong các cơ quan Nhà nước từ Trung ương đến địa phương, ngay sau khi có chủ trương đầu tư (chỉ là một công văn) thì chủ đầu tư đã huy động vốn. Rồi Chủ đầu tư này đã cấu kết với một số DN khác để lập các hồ sơ, chứng từ để vay vốn ngân hàng, để ngân hàng giải ngân cho đối tượng thứ 3 (là doanh nghiệp nhận thầu thi công các dự án BĐS) nhưng thực tế các dự án BĐS đó không hề được thi công, số tiền đó lại được các DN cấu kết chuyển ngược lại chủ đầu tư và hiện nay tình trạng này rất phổ biến, vậy một tài sản có thể được sử dụng huy động vốn 3 lần (Ngân hàng cho chủ đầu tư vay để giải ngân cho Nhà thầu thi công, nhưng thực chất là chủ đầu tư lại được sử dụng số tiền này. Sau đó chủ đầu tư lại tiếp tục huy động vốn từ người mua đất, mua nhà bằng các hợp đồng góp vốn đầu tư. Tiếp theo Chủ đầu tư có thể tiếp tục được giải ngân bằng việc thế chấp tài sản hình thành trong tương lai). Vậy là cực kỳ nguy hiểm.

    Mấy năm trước chính sách tín dụng được thả lỏng và tiền chảy khắp nơi, tất cả người dân ai cũng nghĩ mình đang có tài sản ở chỗ này, chỗ kia, đang đếm cua trong lỗ và vì thế mà niềm tin rất lớn và tiêu tiền lãi ở kỳ tương lai. Nhưng thực tế sau này thì đó là tiêu luôn vào tài sản của mình, còn tiền đầu tư ở đâu đó không những không có lợi nhuận mà còn thậm chí mất vốn hoặc dính vào các tranh chấp, thủ tục pháp lý không rõ ràng… Vì vậy trước đó vì niềm tin tính cua trong lỗ mà nền kinh tế được tăng trưởng bằng niềm tin mù quáng và dẫn đến tiêu dùng mù quáng.

    Vấn tiền vốn của nền kinh tế được chảy vào bộ phận hoạt động không hiệu quả là chính xác 100%. Tìm hiểu tất cả các công ty đang niêm yết trên 2 sàn chứng khoán của VN, trong đó có rất nhiều DN vốn chủ sở hữu chỉ có 10 đống thì vay 20 đồng đến 150 đồng (tức là gấp 2 lần đến 15 lần vốn chủ sở hữu). Có nhiều doanh nghiệp P/E bằng hàng triệu, chứ không phải tính bằng đơn vị hàng chục nữa (bỏ ra hàng triệu đồng mới thu được một đồng lãi).

    Trong Nông nghiệp thì được mùa mất giá, sản xuất nông nghiệp vẫn chiếm tỷ lệ lớn là thủ công, năng suất thấp…

    Tóm lại có rất nhiều khuyết tật, nhiều vấn đề tồn tại trong nền kinh tế Việt Nam, mà xuất phát từ việc các quan chức trong Chính phủ và các bộ ngành muốn phát triển BĐS để phát triển ngành xây dựng, ngành khai thác khoáng sản để làm động lực phát triển kinh tế mà không dựa trên phát triển sản xuất công nghiệp tạo ra hàng hóa tiêu dùng, hàng công nghiệp nói chung…

    Reply
  • Nghiêm ánh

    Đọc cmt của một số bạn tôi nghĩ chắc … có bạn cũng không ưa gì nhà văn Dương Thu Hương NHƯNG nếu các bạn đó thử đặt mình trong hoàn cảnh sinh ra và lớn lên nơi cái môi trường hỗn tạp và đầy sự gian trá độc ác THÌ CÁC BẠN ĐÓ NHƯ THẾ NÀO,CÓ HƠN ĐƯỢC NHÀ VĂN KHÔNG MỚI LÀ ĐIỀU ĐÁNG NÓI Ở ĐÂY.

    - Đối với tôi thì tôi cám ơn nhà văn đã mạnh mẽ đưa ra CHÍNH KIẾN CỦA MÌNH VỀ SỰ THẬT MƯỜI MƯƠI CỦA LỊCH SỬ MÀ NHÀ VĂN ĐÃ TRẢI QUA KHI CÒN TRẺ để cho bao lớp người ĐỪNG CÓ ẢO TƯỞNG VỀ THIÊN ĐƯỜNG XHCN …. ĐÁNH ĐỒNG GIÀU NGHÈO là lấy của người giàu chia cho người nghèo ĐÃ làm cho người nghèo THUI CHỘT Ý CHÍ PHẤN ĐẤU DẪN ĐẾN MẤT NƯỚC DƯỚI TAY BỌN ngu hơn lợn.

    - Một điểm nữa là nhà văn sống TỰ DO ở Pháp KHÔNG LÀM HẠI DÂN HẠI NƯỚC(vì không phải đỉnh cao đỉnh thấp quyết định vận mệnh của nước nhà nên tôi lắng nghe và cảm phục)….Để SỚM tìm ra sự thật mà nhiều người bạc nhược khác KHÔNG DÁM bầy tỏ … cho thế hệ SAU QUYẾT ĐỊNH VẬN MỆNH CỦA DÂN TỘC CHO ĐÚNG ĐẮN HƠN.
    __________________

    ” Trích ” Tôi còn nhớ lúc xẩy ra chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất, ngay trước cửa nhà tôi là một người bị CHẾT TREO và lúc 8 tuổi, tôi đã phải đi theo CÁC ĐOÀN HỌC SINH để chứng kiến các cuộc ĐẤU TỐ ĐỊA CHỦ. Sau lưng nhà tôi, ngay đường xe hỏa, một người khác BỊ VU là ĐỊA CHỦ nên tự tự bằng cách ĐẶT CỔ vào đường ray cho xe lửa cán chết. Thật khủng khiếp. Khi 8 tuổi, buổi sáng khi đi tưới rau, tôi thấy cảnh những người chết như thế và điều đó làm cho tôi vô cùng khủng khiếp …”

    - Đọc đoạn trích trên thật hãi hùng vào cái thời man ri mọi rợ của dân tộc dưới sự lãnh đạo của ông cụ khát máu theo khựa ĐÃ GIẾT TẦNG LỚP NGƯỜI KHÁ GIẢ HƠN TRONG XH ĐỂ ĐỊNH TIẾN LÊN ĐẠI ĐỒNG tức không có kẻ giàu người nghèo mọi người đều như nhau đó là tính ưu việt của XHCN mà chỉ diễn ra ở xứ thần tiên mới có … CHỨ XH con người không bao giờ có.

    Lại được sự chứng kiến của các đoàn học sinh(gieo rắc cái ác vào thế hệ tương lai của xứ vịt què) MỘT ĐIỀU KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN ĐƯỢC.

    - Tới nay BỌN THỦ ÁC(trên thông tin đại chúng hàng ngày vẫn bắt người ta học tập theo Y … chắc ở điểm ÁC này sao? thật bó tay cái bọn dối trá NGÀY NAY miệng thì xoen xoét mà không hổ thẹn với LƯƠNG TÂM … đánh lừa biết bao người nhẹ dạ và đầu heo … chán .. nước này sao ngóc đầu cho nổi CHỨ ĐỪNG MONG THEO KỊP CÁC DÂN TỘC KHÁC.

    *****
    – Tôi thường hay đi qua đường Phan Thúc Duyện có đền thờ lăng mộ nhà chí sĩ yêu nước PHAN CHÂU TRINH, tự hỏi sao người ta không ca ngợi ông vào cái thời hội nhập thế giới đang đến rất gần … cố đẩy lùi cái man dợ của đám chân đất mắt toét lấy mạng người khác làm lẽ sống ,đi vào quá khứ hãi hùng.CHẮC CÁI THỜI MẠT VẬN CŨNG ĐẾN RỒI VÌ SỰ DỐI TRÁ KHÔNG BIẾT NGƯỢNG.Hỡi ai ơi !!! …

    Reply
  • TRIỆU LƯƠNG DÂN

    https://www.youtube.com/watch?v=-KLl-vrH6Sc

    Những Trái cây đột biến quái lạ
    ********************

    Cây Miền Nam Tự do chịu Quả lạ !
    Máu trên Lá xanh và mủ trên Lá vàng
    Quả lạ Đen ! Quả lừa Đỏ !
    Đong đưa trong Gió Nồm Gió Nam
    Quả lạ treo từ tàng cây Bàng

    Hòa âm điền dã Miền Nam Tự do nắng ấm
    Dân Miền Nam hào hiệp phóng khoáng từ tâm
    Hương thơm Chôm Chôm Xoài Cát Sầu Riêng Mãng Cầu
    Ngọt ngào tươi đột ngột mùi vị từ da thịt cháy .. ..
    Đây là trái cây cho Loài quạ Đỏ mỏ mổ
    Vào Tháng Tư Đen .. .. Ôi Tháng Tư Đen !
    Hàng vạn đạn AK bắn vỡ lồng ngực
    Người Miền Nam Tự do hào hiệp
    Cho Nắng Ấm tàn phai trên Cờ Vàng
    Cho mưa dầm dề trên mầu Cờ Máu
    Cho Ánh nắng Mặt trời để thối rữa trong hàng Triệu Trái tim đau .. ..

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Reply
  • FreeSkyy

    Chiến tranh…………tôi thật sự ghét nó …………………..

    Reply
  • phong

    Thảo nào những người thiện lương như bác phải tha phương cầu thực mang theo nỗi lòng đau đáu vì quê nhà ví hồ phận con tằm rút ruột nhả tơ,
    …còn lại bộ phận không nhỏ sâu sâu, bọ bọ đục khoét căn nhà mẹ Việt cho đến lúc đổ nát thì lại hí hửng mới lạ !!
    Cảm ơn bác !

    Reply
  • AnhSon

    Khi tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, tôi có suy nghĩ về Đảng và cuộc chiến tranh rất khác so với sau này khi tôi sống ở SG và có nói chuyện với nhiều người dân đặc biệt là những người lớn tuổi ở cả SG và các tỉnh lân cận.

    Reply
  • LINH YÊN L.T.C.-Cường đễ-Hội an

    rất ngưởng mộ và trân trọng đ/với bà DƯƠNG THU HƯƠNG.,người phụ nử của THÁI BÌNH dũng cảm,tài năng và có thể bà nhiều may mắn(nếu không đả đi đời hay vùi dập bởi CS từ lâu,bà cao số như TR.KHẢI THANH THỦY),,tôi không đọc được tác phẩm nào của bà nhưng xem qua cuộc đời của chị tôi kinh ngạc và tin rằng cái tri trức của 1 số học giả,văn nhân sống dưới XHCN vẩn không bị mù quáng hay khô cứng vì lương phạn quyền lợi,,,dù sao vẫn còn nhửng tài năng như chị hay cụ HOÀNG MINH CHÍNH,TRẦN ĐỘ,LÊ TH. CÔNG NHÂN,NG.VĂN ĐÀI,NG.HUY THIỆP,VŨ THƯ HIÊN,TRẦN ĐĨNH,ĐẶNG CHÍ HÙNG v.v.v “bên thua cuộc” được an ủi bởi các vì sao tỏa sáng kể trên,,,sự thật và lương tâm không dể gì bị đốt cháy bởi hỏa mù sai quấy của bạo quyền

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top