19/06/2012
Có một số bạn đọc thắc mắc rằng liệu rằng với tình trạng suy thoái từ một bộ phận nhỏ có thể gây sụp đổ dây chuyền cho một nền kinh tế hay không? Tôi xin trả lời là có.
Để tôi dùng 1 ví dụ bên y khoa để diễn tả tình trạng này. Bệnh tiểu đường được gọi nôm na là “starving in the land of abundance”, tức là các tế bào bị chết đói trong khi có rất nhiều chất bổ trong máu.
Ở người bệnh này, các tế bào rất yếu ớt, người bệnh bị suy nhược toàn thân, vì ĐƯỜNG có quá nhiều trong máu nhưng không vào được trong các tế bào để nuôi thân thể.
Người thì có đủ Insulin nhưng thành tế bào lại không cho lập các “cầu cho đường vào trong” (insulin insensitivity), nên đường vẫn không vào được.
Người thì thiếu Insulin, là chất như chiếc “cầu” tại thành tế bào, để đường từ máu có thể vào trong tế bào.
Đường đọng lại quá nhiều trong máu, mới gây ra đủ loại bệnh như kẹt mạch máu làm hư mắt, hư hệ thống thần kinh biên ngoại (peripheral neropathy), v.v…
——————–
Kinh tế khi suy thoái có nhiều điều giống bệnh nhân tiểu đường thế này.
Tuy gạo có, nhưng dân thiếu TIỀN (insulin) để mua.
Người trồng được gạo thì chỉ vài chục % dân số, trong khi chỉ vài chục % dân số khác có tiền mua.
Còn lại vài chục % dân số khác không có tiền mua, và số này ĐANG đói, và SẼ đói dài dài.
Vấn đề là distribution of food, cũng như distribution of wealth, hoặc distribution of sugar trong người bệnh kể trên.
Cạnh Đại lộ số Năm vô cùng huy hoàng tại New York, nơi bán rất chạy các đồng hồ đeo tay hơn 100 ngàn USD / cái, là các khu phố tồi tàn, chiều chiều người nghèo sắp hàng xin tô súp nóng đỡ dạ.
Cạnh các cửa hàng bán túi xách Vuitton tại các tiệm sang trọng là vô số người phải làm 10 năm mới mua nỗi túi xách đó. Một bài cũ từ năm 2009 trên báo Tuần Việt Nam ghi rằng 15 triệu nông dân không thu nhập quá 50 ngàn VND / tháng, vì con cháu 2, 3 thế hệ sống trên cùng một thửa đất trước kia chỉ vài người chia nhau. (Tuần Việt Nam, 28/06/2009)
Tôi còn biết nhiều người trồng lúa không có gạo ăn. Vì thiếu vốn, họ phải mượn trước phân bón, thuốc trừ sâu, tiền mua lúa giống, v.v… Mọi thứ bị ghi nợ, lãi rất nặng. Đến mùa cắt lúa, chủ nợ xuống lấy hết hoặc gần hết, chính gia đình nông dân mấy chục người đó phải sống nhờ lúa mót trong 3, 4 tháng chờ vụ sau. Mấy chục năm nay, và có thể 100 năm sau, con cháu họ cũng sẽ như vậy.
Không cần bị mất mùa, họ ĐÃ đói rồi, vì trước khi đến mùa gặt họ hay thiếu gạo ăn. Ngoài ra, gạo nhiều không có nghĩa người ta cho không, mà vẫn bán theo giá thị trường quy ra bằng USD vì có thể xuất khẩu.. VN sẽ KHÔNG thiếu gạo, nhưng hàng chục triệu người ĐANG thiếu TIỀN mua gạo.
Số người đói này gây ra vô số tệ nạn xã hội, vì họ không được giáo dục, yếu kém sức khỏe nên không thể làm việc cả ngày, lại do phải nhập cư nơi khác nên không có tinh thần gắn bó, không quan tâm, và lại muốn có tiền nhiều, mau, để gởi về nhà cho thân nhân già yếu không thể bỏ làng đi kiếm ăn.
Mà bạn biết vài chục % dân số là bao nhiêu.
Chỉ 10% thôi đã là 9,2 triệu người. Chừng 20-30% dân đói là gần 30 triệu người. Số này gây tội ác thì chết xứ, sập xứ!
——————–
Trong 1 cơ thể, không cần TẤT CẢ MỌI BỘ PHẬN bị fail, shut down đâu, là bệnh nhân đủ phiền.
1 bộ phận quan trọng hoàn toàn hư hại, hoặc 2, 3 cái bị hại nặng, thì cho dù phần còn lại hoàn toàn khỏe mạnh thì bệnh nhân cũng đủ tắt tử, tất bất đắc kỳ tử rồi.
————————-
Tuần Việt Nam, Bức thứ hai: “Tổng thu nhập một tháng của người nông dân”, 28/06/2009, http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/buc-thu-hai-tong-thu-nhap-mot-thang-cua-nguoi-nong-dan-



Buổi sáng hàng ngày tôi đọc blog alanphan. Mỗi tối tôi đọc blog alaphan.
Nhiều người còn nhớ lời hiệu triệu của Việt Minh năm 1945: “Nhật Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta”
Hành động của chúng ta hôm nay? Người trăn trở có đủ nhiều?
Nghe bác Alan phân tích mà thấy lo quá. Đúng là “có thực mới vực được đạo”, khi mà miếng ăn không đủ làm sao mà người ta dám nghĩ đến giáo dục, đạo đức.
Xin phép bác Alan cho phép cháu chia sẻ lại cái này trên Facebook.
cứ tự nhiên…người nhà cả mà
Bác đưa ra ví dụ rất sinh động. Quá đúng. Còn ai muốn hiểu rõ hơn thì tự đọcquanlambaovà tự suy ngẫ m nhé!
Đa số sợ thay đổi, mà thay đổi thì cũng khá đau, da thịt của dân, máu dân lại đổ, giống như ai cập. sợ, sợ lắm
Nhiều điều nghe qua vô lý nghe kỹ mới hiểu
……. van thuong day dan
tre em ra duong nhin thay cua roi nhat duoc phai tra lai hoac bao cong an
vay ma can bo bay gio nguoi nguoi tham nhung tim thay ke ho la moc tien
hay la bon luu manh bay gio bien thanh ……. het roi
truoc kia thay rat nhieu ke moc tiu an trom o noi cong cong ma
bac Alan sao cu cat bo nhung tu ngu vach mat chi ten lam gi
nghe noi o nha trang my co mot phong nguoi dan den tu do chui boi tong thong co ma 15 phut tu do ;
con o nga cs tren truyen hinh co 15 phut che nhao tong thong
vn ta co gi ..
ovn cut phai noi la thom
con thom phai noi la thoi
nhập gia tùy tục cháu ạ
Cái này có thể ví dụ 1 cách đơn giản là các xa lộ thênh thang nhưng lại nối nhau bằng các điểm nghẽn, ko biết tư duy của một người làm kỹ thuật có phù hợp với tư duy của bài báo này không nhỉ
khoảng 30 triệu dân nghèo đói từ những vùng nông thôn hẻo lánh lên thành thị. 70% là kiếm sống lương thiện như là làm công nhân, mua bán nhỏ lẻ để mưu sinh và dành dụm phụ giúp gia đình. Còn 30% cũng lên thành thị, thuê nhà trọ để ở với mục đích là trộm cướp giựt dọc, bảo kê, trấn lột và hàng loạt những tệ nạn khác …… nghĩ lại thấy rùng hết cả mình !!!!
Có vậy thì thế giới mới biết đến đặc sản thịt chuột của Việt Nam,các học sinh miền núi ngày hai bữa đặc sản.