Góc Nhìn Từ Cái Toilet Reviewed by Momizat on . Góc Nhìn Từ Cái Toilet Bài Phỏng Vấn Ông Vương Trí Nhàn (từ Blog của VTN) H.   Được biết  trong những vấn đề được ông quan tâm, khi  nghiên cứu văn hoá, có cả c Góc Nhìn Từ Cái Toilet Bài Phỏng Vấn Ông Vương Trí Nhàn (từ Blog của VTN) H.   Được biết  trong những vấn đề được ông quan tâm, khi  nghiên cứu văn hoá, có cả c Rating:
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Góc Nhìn Từ Cái Toilet

Góc Nhìn Từ Cái Toilet

Góc Nhìn Từ Cái Toilet

Bài Phỏng Vấn Ông Vương Trí Nhàn (từ Blog của VTN)

H.   Được biết  trong những vấn đề được ông quan tâm, khi  nghiên cứu văn hoá, có cả câu chuyện  toilet. Xin ông cho biết lý do gì mà ông lại có sự chú ý tới nó  như vậy?

 

Tôi thấy ở Việt Nam cứ nói đến văn hóa thì nghĩ đến những  chuyện cao xa trừu tượng, hoặc hoa lá cành cờ đèn kèn trống. Trong khi đó phong cách sống của mỗi cộng đồng, bao gồm suy nghĩ, ăn ở, đi lại… tất cả những cái đó đều là văn hóa.

Một nhà nghiên cứu Trung quốc là ông Kim Văn Học (Kim Wen Xue)  đang dạy đại học ở Nhật,  viết sách  so sánh văn hóa Trung Hoa Hàn Quốc và Nhật Bản, từng nói tới cả cách sử dụng toilet và cách trang trí  phòng tắm của  mỗi nước.

Bản thân tôi, khi đọc sách và đi du lịch ở  nước ngoài thường quan sát  xem  các hiện tượng như nước thải rác đã được người ta giải quyết ra sao. Sự chú ý tới toilet là nằm trong cái mạch đó.

Trong cuốn sách nói trên ( đã được dịch ra tiếng Việt ), Kim Wen Xue cho biết  toilet của Hàn Quốc là phòng hóa trang, vào đó đọc sách và suy nghĩ; còn ở Nhật, chỉ riêng hương liệu và nước thơm cao cấp dùng trongtoilet cũng đã có mấy chục loại.

Theo Kim Wen Xue, một nhà văn hóa Trung Quốc đã nói: “Tư thế và cái mông là thước đo quan trọng có thể đánh giá được mức độ thành thục của một loại văn hóa ; có thể sánh nó với lễ tiết của dân tộc”.

Một nhà văn khác đã miêu tả dáng vẻ con người trong nhà xí: “Chân đạp hai hòn gạch, du nhàn ngắm Nam Sơn”.

 

H. Thế còn ở VN, đại khái tình hình ra sao ?

Hãy bắt đầu bằng ngôn từ.

Ai đã đi Trung quốc đều  biết, ngoài chữ W. C., bên ấy họ thường gọi nhà vệ sinh là cè suo  tức xí sở, hoặc xỉ shou jian  tức tẩy thủ gian– nơi rửa tay.

Còn ở ta, người mình thậm chí không có cái tên nào để gọi cái nơi ấy cả. Cái chữ “xí” là do ta mượn  của họ.

Có vẻ như người Việt rất coi thường chuyện này, ai cũng phải làm, nhưng không ai muốn nói tới. Nó nằm trong một căn bệnh lớn hơn là bệnh cẩu thả, sống thế nào cũng xong. Bạn có nhớ cái câu “Thứ nhất quận công, thứ nhì ỉa đồng”? Người  mình thích xả chất thải ra tự nhiên chung quanh một cách  vô tội vạ như vậy, coi đó mới là khôn là biết sống. Bừa bãi là một cách để chứng tỏ mình hơn người và mình bất cần đời.

Nên nhớ thời xưa, trong ngôi nhà của người Việt mình, các phòng không có sự ngăn cách, mỗi cá nhân không có khoảng không riêng. Điều này đánh dấu trình độ sống đơn giản, con người chưa tách khỏi nhau, mà còn sống lẫn với nhau. Theo tôi quan sát, xu thế  sống bày đàn  thế này còn tiếp tục trong đời sống  hiện đại.

Trong khi  đặt văn hóa toilet trong văn hóa sinh hoạt chung của mỗi cộng đồng,  ông đã có những thu hoạch gì ?

Thường tôi rất quan tâm tìm hiểu xem người Việt Nam dưới con mắt người nước ngoài như thế nào. Nhiều khi chúng ta viết về chúng ta thì còn hơi e ngại. Nhưng đọc nhiều tài liệu của nước ngoài viết về ta thì  thấy không có gì giấu được thiên hạ.

Trong cuốn Tây hành nhật ký, ông Phạm Phú Thứ kể chuyện  một chuyến ngồi tầu thủy sang Tây. Người châu Âu hồi đó họ hay chê ViệtNam nhiều người ghẻ lở, bẩn. Khi tàu cập bến một thành phố  bên Trung Đông, họ bảo ông Thứ  nên bắt mọi người tắm rửa sạch sẽ, bôi thuốc, rồi mới cho lên bờ.

Nhìn ra dân các xứ khác. Người Nhật sạch không chê vào đâu được, còn người Tàu thì luôn luôn cực đoan: bẩn nhất trần gian, sạch cũng không kém ai. Dân ta còn mức sống thấp, cuộc sống phụ thuộc vào thiên nhiên, gặp đâu hay đấy. Cũng giống như  chuyện làm ăn thôi. Tôi đọc một tài liệu Trung Quốc nói về Việt Nam từ thế kỷ XVII : họ chê ta nhà cửa qúa sơ sài, ăn ngủ tạm bợ. Người thợ thủ công của các nước thường làm việc trên bàn,  có ghế ngồi đàng hoàng, còn ta thì cứ ngồi bệt ngay xuống đất, không có quy củ. Đại tiểu tiện cũng là nằm trong cái tình hình chung đó.

 

H.  Xin ông nói rõ hơn về tâm lý con người trong chuyện này?

Thời xưa người ta coi việc đại tiện thuộc một trong bốn “tứ khoái” nói nôm na bao gồm ăn ngủ đụ ỉa. Trong việc làm người, đó là những phút sung sướng, và ta phải tận hưởng sự sung sướng ấy, phải đáp ứng một cách tốt nhất nhu cầu của cuộc sống.

Cái gì cũng phải học. Thời trước, những ông già thạo đời như Nguyễn Tuân dạy chúng tôi cách ăn, ông bảo là các cậu không biết ăn, ăn lung tung là mất ngon, ăn no là hỏng…

Còn chuyện vệ sinh: trong cái việc coi thường khâu này, chính là chúng ta đã không biết tận hưởng  cuộc sống. Đại tiểu tiện là sự giải thoát, là niềm vui của con người, và nếu giải quyết nó một cách thông minh, không gây khó chịu, không phải là làm cho xong mà tận hưởng được nó, thì không những nó làm cho mình khỏe thêm mà còn làm cho mình ham sống và yêu cuộc sống hơn.

Toilet xưa trong ký ức của ông là gì? Nó có quá… kinh khủng, hay mang chút vui buồn gì không?

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng Hà Nội trước năm 1954 là Hà  Nội của chiến tranh, chỉ toàn dân ngụ cư chạy loạn. Hồi ấy dân ở rộng lắm, nhà tôi ở Thụy Khuê, một vùng ngoại ô,  ba gian nhà lá trên một khoảnh đất đi thuê rộng tới gần  200 m2. Nhưng tôi nhớ rằng lúc đầu nhà tôi cũng không có nhà vệ sinh. Mỗi khi có nhu cầu, là chạy vội lên một bãi hoang phía đường Hoàng Hoa Thám tìm một chỗ nào còn sạch là tương ra. Vài năm sau, người ta xây lên ở đó một dãy nhà vệ sinh công cộng để lấy phân, nhưng  chỉ là mấy tấm phên che tạm bợ và chúng tôi vẫn phải chạy ba quãng đồng để làm cái việc thường nhật đó.

Hà Nội hồi trước 1954 có ông Năm Diệm chuyên làm thầu nhà xí, quản lý đội đổ thùng. Phần lớn các nhà  khu phố cổ có người đến đổ thùng. Còn phần các xóm ngoại ô như Thụy Khuê thì có  dân Cổ Nhuế  quản.

Dụng cụ nghề nghiệp của họ là  đôi quang gánh và một cái gáo nhỏ làm bằng thiếc, trông như cái nón lật ngược. Lúc này nhiều gia đình đã có hố xí riêng làm ngay cạnh nhà, nhưng rất sơ sài, không phải tự hoại. Cứ độ vài hôm là có các bà Cổ Nhuế xuống lấy, mà lúc nào xuống lấy thì bẩn lắm , mùi hôi thối từ xa đã xộc vào mũi. Nghĩ lại thấy rùng mình…

Tôi nhớ trong một truyện ngắn mà tôi làm biên tập,  nhà văn P H A có kể lại cảnh đi “ giải quyết nỗi buồn “ ở nông thôn. Giữa cánh đồng  trống trải, cứ đang đi thì có người đi qua, là phải vẫy tay để ám hiệu là đừng ra. Lâu ngày quen dần chỉ cần nói đi vẫy tay, là người ta đã biết đi đâu rồi. Nó thành một nếp sống tự nhiên, mỗi khi nhớ lại thấy vừa vui vừa buồn.

 

H.    Nước nào nông thôn lạc hậu chẳng vậy?

Không phải nông thôn mà chính thành thị của chúng ta là vậy, thế mới bi đát.

Gần đây tôi có biên tập một cuốn tiểu thuyết Trung quốc, cuốn Bố! bố! bố!  của Hàn Thiếu Công.

Cuốn sách này thuộc thể loại “văn học tầm căn“ ( văn học đi tìm gốc rễ) ở đó nhà văn giải thích hiện tại bằng cách quay về quá khứ. Cuộc sống của một bản làng lạc hậu kinh khủng, con người ăn ở dầm dề lung tung,sau một trận làng nọ đánh nhau với làng kia, người chết nhiều quá, chó  ăn thịt người chứ không thèm ăn… phân.

Khi nhận viết lời bạt cho cuốn sách đó, tôi muốn chứng minh rằng có thể tin chuyện này là có thực, bằng cách kể lại kỷ niệm về một chuyến đi Trung quốc năm 2006 – chuyến đi cùng với anh Hàm Châu, do báo Nông thôn ngày nay  của chị Mai Nhung bao.

Bắc Kinh quá lớn và quá cổ, ngay khu cạnh ga có những căn nhà lụp xụp, cả xóm có vài nhà xí công cộng. Loại nhà xí này không có vách ngăn, người nọ ngồi cạnh người kia, chỉ có nam nữ tách biệt, đi qua phòng của nam thì đến phòng của nữ.

Trong bài bạt, có một đoạn tôi kể cảnh đi vào một ngõ gần ga, thấy  phảng phất cái mùi khó chịu,  đến lúc nhận ra mấy người tay cầm mảnh giấy vo viên  thì hiểu là họ đi tìm sự sung sướng …

Nhưng điều buồn cười là khi tôi viết điều đó ra, người biên tập muốn cắt đi. Tôi đề nghị giữ lại. Trong chuyện nhà xí như thế, rút ra được điều này: Trung Quốc bẩn rất bẩn, sạch rất sạch, nhưng dẫu sao các điểm giải quyết đó còn có phạm vi cố định.

Chứ ở VN, người ta  xả lung tung, tức là cuộc sống không được tổ chức.

Xin kể  thêm một chi tiết về cuộc sống của Hà Nội trước năm 1954, ở phố Hàng Buồm. Thời ấy Hoa Kiều nhiều lắm và họ sống trong những ngôi nhà cũ chật chội đến mức không có cả nhà vệ sinh. Nhiều khi tiếp khách, họ ngồi ngay trên cái bô  vừa chuyện trò vừa đi giải, đi đại tiện, – một cách tự nhiên. Xong việc họ  đẩy cái bô  vào gầm giường. Tôi biết những chuyện này là do anh Nhị Ca, nhà phê bình đàn anh của tôi ở Văn Nghệ quân đội kể lại.

H.   Còn chuyện toilet ở HN hồi trước 1975?

Là món hố xí hai ngăn. Để hiểu nó là thế nào, xin mời bạn đọc đọc lại hồi ký Chiều chiều  của Tô Hoài. Đọc để chia sẻ mọi nỗi kinh khủng mà người dân thủ đô chịu đựng những năm chiến tranh. Lần ấy ông Dế mèn đóng vai cán bộ dân phố đi thị sát một dãy hố xí hai ngăn thuộc một ngõ nhỏ đâu quãng gần chợ hàng Da.

Chuyện toilet ở Hà Nội những năm chiến tranh lại càng  cám cảnh hơn khi nhớ lại rằng hồi ấy, báo chí và quan chức thủ đô đề cập tới nó với sự gian dối bẩm sinh. Không có tiền không làm được hố xí tự hoại thì im đi cho xong. Đằng này còn mang chuyện hố xí hai ngăn ra mà khoe. Rằng chúng ta đã có cách giải quyết rất khoa học rất vệ sinh, và đấy là điều chứng tỏ ta tài ta giỏi, ta làm gì cũng hơn địch. Coi dân như trẻ con, bạ chỗ nào cũng tuyên truyền mà lại.

Vâng, trong quá khứ câu chuyện đi toilet thật là vừa bi vừa hài, nhưng xin hỏi ông, tình hình hiện nay ra sao?

Vào nhiều nhà HN mới xây, có nhà, diện tích ở thì rộng, mà khu vệ sinh thì chật. Có vẻ như nó hoàn toàn không được chú trọng, chỉ cốt là có, và chi phí càng ít càng tốt. Nhưng mọi chuyện sẽ biến đổi dần dần. Có lần tôi nghe một đứa cháu nói “Cậu ơi, công trình phụ bây giờ là công trình chính đấy ạ” thì tôi à lên rằng, giờ đây, người ta đã biết sống rồi !

Chừng nào ở nông thôn cũng như các đô thị  có những nhà vệ sinh hiện đại, tốt, và người HN biết tận hưởng niềm vui trong khi đi giải quyết chất thải, thì khi đó là người HN đã trưởng thành.

 

H.     Nhìn rộng ra cả xã hội, nhất là nơi công cộng?

Chuyện này thì khó khăn thật. Tôi đã thường cố gạt đi mà đôi lúc vẫn không tránh khỏi cảm tưởng Hà Nội chưa bao giờ nhếch nhác như bây giờ. Thực tế, từ cái nghèo mà người ta bẩn, có điều sau đó, khi đã giàu lên, người ta vẫn không để ý đúng mức tới sự vệ sinh.

Không kể chuyện rác chuyện cống rãnh, ngay chuyên  đại tiểu tiện,  so với những năm chiến tranh, chẳng những  không khá lên được bao nhiêu, mà có nhiều mặt còn tệ hại đi.

Cô em tôi ở Nguyễn Trung Trực, ra chợ Đồng Xuân bán hàng, có lần bảo tôi: “Anh ơi, buổi sáng đi chợ, phải tránh mà đi, chứ không là giẫm phải  phân ngay !”.

Có bao giờ chúng ta thử đếm xem tỷ lệ nhà xí công cộng  so với mật độ dân ở HN ra sao? Có lẽ trên thế giới này không có thành phố nào lại ít  nhà vệ sinh công cộng như HN. Mọi người toàn giải quyết ở gốc cây, góc tối.

Đói kém lâu ngày, ta đâm ra coi thường vệ sinh. Rồi khi biết ra thì bài bây, thậm chí lại lại lý tưởng hóa nó, coi nó là đặc trưng là bản sắc, không ngồi ăn bên cống rãnh không phải là người Hà Nội (!).

Cách sống cũng như cách nghĩ ấy chỉ chứng tỏ HN còn là một thành phố kiểu trung cổ. Và nếu biết rằng, mỗi ngày có khoảng 500 ngàn người các tỉnh lân cận –từ bà bán rau đến anh xe ôm, anh thợ nề, máy cô quang gánh ngồi đầu phố làm phiên chợ người – tất cả  đổ về HN, quần thảo HN, hành hạ HN, lại biết rằng phần lớn  HN được xây dựng bằng  thợ từ  nông thôn lên, các cửa hàng hàng ăn HN được phục vụ bằng những ô-sin tỉnh lẻ, thì chúng ta hiểu rằng mọi chuyện không thể khác được.

H.      Quay trở lại từng gia đình : phải chăng nhìn vào toilet, có thể liên tưởng  phần nào đến mức sống của gia đình đó  ?

Tất  nhiên rồi. Nhưng chỉ là mức sống thôi, chứ không phải văn hóa sống đâu nhé !

Thành ngữ Trung Hoa có câu, y phục xứng kỳ đức . Nếu tiện nghi hiện đại mà con người cứ toát ra vẻ cổ lỗ , cứ đầy chất lưu manh vô văn hóa, thì cái tiện nghi kia không thể cứu vãn lại.

Đã là văn hóa sống thì không phải bất cứ ai có tiền  ngày một ngày hai là đạt được ngay !

 

H. Đâu là dấu hiệu của  trình độ mà  ông nghĩ là chúng ta phải tiến tới ?

Nếu con người chỉ biết sống trong đám đông ồn ào, và lẫn mình đi thì chưa phải là con người văn hóa. Kể cả khi họ quần tụ với nhau xem ti vi rồi cười hô hố với nhau thì cũng vậy.

Tôi muốn nhấn mạnh tới con người có cuộc sống riêng, con người đơn độc.

Sở dĩ thời nay người ta đọc sách ít vì người ta không có nhu cầu đó. Và nhu cầu đơn độc này cũng liên quan đến văn hóa toilet.

Chỉ có thể bảo niềm vui sướng đã đến với con người trong phòng toiletkhi mỗi cá nhân, đồng thời với việc  giải quyết một trong tứ khoái đó,  có dịp nghĩ về mình –, mình là gì, mình đang ở chỗ nào, mình sống như thế nào. Những lúc đơn độc đó mang lại cho chúng ta một niềm sung sướng cao cả thanh khiết.

 

H. Còn ông, ông thích một không gian toilet thế nào?

 

Tôi biết hiện nay có nhiều người sùng bái tiện nghi, sau khi săn tìm được của lạ, của độc, nhiều tiền, thấy mình đã ghê gớm lắm. Đó phần nhiều cũng chỉ là hạng giàu sổi, tôi chả ghen tị với họ làm gì.

Tôi đang sở hữu một không gian toilet đơn giản, hợp với mức sống của tôi. Tôi sống với nó một cách tự nhiên, vào ra không thấy bị cách bức, ngần ngại; ở đó, tôi không làm phiền ai mà cũng không tự làm phiền mình.

Đang làm việc dở có khi tôi cầm cả cuốn sách theo vào đó mà tiếp tục đọc.

Người ta thường bảo về già con người như trở lại thuở trẻ con, nghĩa là có thể ăn nói lung tung một chút mà không sợ bị chê cười. Về chuyệntoilet hôm nay,  bọn người như tôi có quyền nghĩ lẩm cẩm rằng bây giờ mình mới được sống  !

Vương Trí Nhàn

 

Bình luận (48)

  • Hoàng cương

    Hồi nhỏ chúng tôi có thể đến bãi đất trống ,hoặc một lùm cây là xong . Nhưng rồi khi thân thể phổng phao ,râu ria lún phún …thì rất nan giải …. Tôi đồng ý với tác giả ., đến giờ này chúng ta vẫn đang ở thời trung cổ .

    Văn hóa nói láo ,thực hành thì bừa bãi …luôn nghĩ rằng mình là con rồng cháu tiên …thế mới kỳ khôi .

    Reply
  • Lạc Việt

    Cũng hơi kì lạ nhưng sự thật người Việt chưa biết cách làm nhà vệ sinh. Ở nông thôn hay đi ra ngoài ruộng nên gọi là ĐI ĐỒNG. Một số nơi gần ao, hồ, sông … thì làm cầu tõm. Sau này lại học người Trung Quốc làm nhà vệ sinh theo kiểu quây gạch xung quanh, rắc tro bếp ở dưới để ủ làm phân bón ruộng nên gọi là PHÂN BẮC. PHÂN TA rõ ràng mà gọi là PHÂN TẦU thì kể cũng lạ? Dân gian có thơ rằng:

    “Hoan hô anh Nguyễn Chí Thanh
    Anh về phân bắc phân xanh đầy đồng” (phân xanh là phân hữu cơ từ thực vật).

    Cách đi ỉa đã tệ, cách chùi đít càng tệ hơn (xin lỗi các bạn dùng từ Nôm điễn tả cho sát ý). Phổ biến là dùng lá chuối, cỏ… Ơn Đảng, ơn Chính phủ sau này tiến bộ hơn có báo phát miễn phí theo cân nên dân bắt đầu có giấy báo, giấy vở học sinh… để chùi đít. Mỗi lần dùng phải vò thật kĩ cho giấy mềm ra để chùi. Nào là BÁO NHÂN DÂN, QĐND, CAND, báo ngành, tạp chí… Nhiều khi thấy hai ông Tây râu xồm cùng các lãnh tụ dính vàng nhoe nhoét mà cũng thấy tội các ông. Ở đâu chẳng biết chứ ở Việt Nam mà phải lên trang nhất thì cũng khổ một đời… Bây giờ dân có giấy mềm nên những báo này cũng chẳng ai thèm chùi (có chì gây hại cho sức khỏe).

    Reply
    • Hoàng cương

      Lạc Việt làm tôi phì cười , nhớ lại thời cách nay gần chục năm . Trong cơ quan nếu có chị em nào chuẩn bị sinh nở là y rằng thiếu báo đi cầu .

      Báo được phát hàng ngày đều đặn ,ai cũng tranh thủ đến cơ quan đi cầu . Có anh sài báo rất hoang phí ,tội nghiệp chị lao công , mang đi đốt khói bay vào phòng …đến khổ .

      Reply
    • hồ quốc phi

      Bạn Lạc Việt thật dí dỏm, kể lại câu chuyện dùng báo làm giấy vệ sinh: Ơn Đảng và CP in nhiều Báo để sau khi tận hưởng cái vĩ đại tư tưởng của mấy Bác Tây râu xồm, lại được hưởng cái mềm khi chùi… chỉ tội cho mấy Bác Râu xồm này phải dính nhơ nhớp… Dân Việt ta kể cũng hay, khẳng định đấy và cũng ấy luôn ấy!
      Nhưng suy cho cùng phải nhờ ơn Đ và CP: cho Dân Việt ta khá thoải mái, chứ như bên Cao Ly, nghe nói ai mà đọc xong tờ báo có in ảnh Vua, mà đặt xuống đít ngồi là tù mọt gông! lại ơn Đ và CP cho Dân Việt ta đọc xong chùi đít thoải mái, ơn Đ và CP….

      Reply
  • thanhnle

    nếu ai con nhớ nhớ hố xí công cộng trước nhà hàng Thủy tọa bờ hồ Hoàn Kiếm chắc không thể quên được hình ảnh những bãi phân chạy dài từ bệ xí ra đến cửa nhà xí chứ? ngày đó không có nước để dội nên ai ỉa xong cứ hồn nhiên vứt giấy chùi thường là giấy báo Hanoimoi trên đống “sản phẩm” của mình rồi lên đường, người đến sau ngồi dịch ra một chút phía ngoài và hầu như dòng suối phân ấy cứ không bao giờ hết, mặc dù đội quân đến từ Cổ Nhuế lúc nào cũng túc trực bên ngoài để góp cho đầy hai sọt. Thời chiến tranh bao cấp không có gì ăn mà mọi người vẫn sản sinh ra nhiều phân đén thế, chứng tỏ họ ăn toàn chất xơ và đường ruột của mọi người tốt đến thế nào.
    Lại nhớ khu tập thể nơi máy chục hộ gia đình của một cơ quan cấp bộ nời tôi đã sống gần 2o năm chỉ có chung một nhà xí nhỏ ở tầng một, nó nằm trong góc tận cùng của tòa nhà, thời ấy điện thường xuyên mât nên bên trong tối om, không ít lần có bà cô tụt quần trước rồi mới bước lên bậc sân kháu mà không biết có ông đã ngồi suy tư từ trước, đành kêu ôi ối rồi giục giã nhau mau mau giải phóng mặt bằng kẻo phọt ra quần. Chuyện khi bước ra dưới dép có cái gì dính dính là chuyện thường, khổ nhất là vị nào dẫm phải mìn đúng vào cái lúc nước trong bể đã cạn, xin hãy tưởng tượng khi ấy nếu là mình thì sẽ làm thế nào nhỉ?
    Ngày nay, cảnh đó cơ bản đã hết, nhưng nạn rác thối và xe chở rác để nước rác chảy ròng ròng dọc con phố để bốc lên thứ mùi đặc trưng và ô nhiềm vi khuẩn thì lại đang ngày càng phát triển. Giấc mơ thủ đo sạch đẹp không biết đến bao giờ mới thành hiện thực, chắc đến dịp kỷ niệm 2000 năm Thăng Long quá.

    Reply
    • Dân Việt

      Năm 1975, quê tôi giải phóng, bộ đội Miền Bắc về đóng quân mang theo công nghệ “ phân tươi” làm cả xóm phải dọn đi nơi khác. Bộ đôi tăng gia, xài phân tươi,thúi cả làng, lá cải to bằng cái quạt, ăn không hết mang vào chợ để bán. Dân tôi biết họ tưới bằng gì nên không ai dám ăn. Gánh ra rồi gánh về. Quê tôi ngày ấy cũng là vùng quê của Miền Trung nhưng hầu như nhà nào cũng có “cầu tiêu” riêng nên vụ “ỉa đồng” rất ít. Thế mới biết dân miền nào giải phóng cho nhau. Vậy mà giờ này vẫn cứ la làng hoài là “ưu việt”

      Reply
  • phong

    Chí bác thật lớn !
    Vừa bưng bô vừa mọt sách! Hâm hâm mộ !
    “Nhất cử lưỡng tiện.”

    Reply
    • Trần Anh Đức

      Nhà em cũng có cái thú vui tao nhã này. Hôm nào đi mà không cầm theo cuốn sách là không chịu được :))

      Reply
  • Thường dân

    Nên có cuộc thi ý tưởng về thiết kế toilet công cộng. Sẽ có những ý tưởng sáng tạo: toilet tích hợp với các tiện ích khác, sẽ vừa tiện dùng, vừa tiết kiệm diện tích…. Rồi cho đấu thầu xây dựng, quản lý với giá ưu đãi. Đảm bảo Hà Nội nói riêng và VN nói chung có bộ mặt khác ngay

    Reply
  • Lê Hiếu Hữu

    Nên đầu tư nhà vệ sinh cho gia đình và công cộng.
    Hiện nay có nhiều nhà vệ sinh ở các thành phố và nông thôn nối thẳng với các ống cống, cần giám sát và phạt nặng ý thức kém và mất vệ sinh này.
    Đi tham quan bờ biển Phú Yên khá đẹp nhưng sáng sớm cả hàng trăm người dân thoải mái làm thú vui sau quận công(có câu xưa : Nhất quận công, nhì … đồng) thì khách du lịch chạy xa.
    Đi xe lửa, phân, nước tiểu được cho phép đi thẳng xuống đường ray, nếu có dịch thì sao?, được hỏi thì quan chức ngành nói ở Trung Quốc, Ấn Độ cũng vậy thay vì đề ra giải pháp hay bắt chước các nước tiến tiến.
    Đi đường cao tốc Trung Lương, không có nhà vệ sinh dọc đường, lỡ phải giải quyết bầu tâm sự thì cứ sử dụng lề đường, tội nhất lá cánh phụ nữ.
    Cần các nhà lãnh đạo thật sự quan tâm vấn đề hàng ngày này mà có biện pháp mạnh mới bảo vệ sức khỏe cộng đồng, thêm ánh mắt thiện cảm của khách du lịch nước ngoài như đã hạn chế cầu tỏm nuôi cá tra, cá vồ.

    Reply
  • Khoa-Uc chau

    Cung can ban them ve cai toilet Vietnam va van minh khau trang!

    Reply
  • Hoa Luu

    Khi vao day, minh chi nghi toi viec cua minh, khong quan tam toi viec nguoi khac, va chang lo lang chuyen cua ong troi. Mot noi ly tuong cho Thien Dinh.

    Reply
  • Tran Tuan Anh

    Baì viết của bác rất hay, cảm ơn bác Nhàn vì bài viết này!

    Reply
  • Khanh Phan

    Cảm ơn tác giả đã link bài này. Tôi thấy rất đồng ý với những quan điểm của bác Vương.

    Tôi cũng có thói quen để ý nhà vệ sinh (thậm chí không có nhu cầu tôi cũng cố tình vào để xem vì đó là 1 trong những “tiêu chí” tôi cho là rất quan trọng) mỗi khi đi ăn ở nhà hàng, khách sạn; đến thăm nhà ai đó; đến các điểm du lịch…Mỗi lần đi nước ngoài tôi cũng chú ý điều này, thậm chí còn chụp rất nhiều “ảnh tư liệu” các nhà vệ sinh công cộng ở các nước khác nhau để chỉ cho các cháu tôi biết họ chú ý thế nào tới các dịch vụ công từ việc nhỏ như vậy.

    Reply
  • Ngo Van Dan

    Khi đọc bài viết này tôi mới nảy sinh một ý tưởng kinh doanh về lĩnh vực toilet. Nhưng khi làm bản kế hoạch kinh doanh thì thấy không có khả năng để thực hiện được. Tôi xin được trình bày sơ qua về ý tưởng và mong ơn trên hãy thực thi nếu có thể: Xây dựng một số toilet công cộng mang đậm nét văn hóa Việt nam. Khi đi vào đó là người ta thấy ngay được cách mà người Việt Nam sử dụng toilet, cũng như lịch sử hình thành và phát triển toilet ở Việt Nam.

    Hiện nay, người Hàn sử dụng toilet như là một nơi tận dụng thời gian nhàn rỗi để phát triển văn hóa đọc, người Nhật sử dụng toilet như một tác phẩm nghệ thuật, để ngắm nghía, thưởng thức…. ( Đấy là ở Thành phố, còn ở Nông thôn thì không biết ” nghe đồn vậy”) .Nhưng xét về quá khứ thì đã là loài người thì mới đầu việc đi toilet coi như là giống nhau. Con người phát triển thì việc sử dụng toilet cũng phát triển để phù hợp. Việc phát triển này nó đi theo những xu hướng khác nhau, Quan trọng là thể hiện cho các nước khác biết là ở xứ tôi họ có văn hóa đi toilet là như vậy đấy. Việc định hướng riêng cho VN về toilet là việc làm hết sức quan trọng mặc dù biết là đã vào trong toilet là người ta làm mọi cách để vừa có ích, vừa không phải nghĩ về “điều ấy” tức là cứ để ” tất cả chúng đi ra theo tiếng gọi của tự nhiên”

    Reply
  • kienmeo

    Gần gũi và sâu sắc quá Bác à..Con cảm ơn bác ^^

    Reply
  • Phạm Ngọc Phú

    Đọc bài của Bác Vương Trí Nhàn , tôi càng khâm phục văn hóa của người Singapore. Ở Singapore, bất cứ địa điểm công cộng nào đều có toilet được quản lý sạch sẽ.

    Reply
  • Đat le

    Cha ông ta có kinh nghiệm chọn nơi cư trú rất hay, đó là nhất cận sông nhị cận thị. Cận sông có cái lợi là cứ việc ỉa hoặc thải các chất bẩn thỉu xú uế xuống dòng sông suối là xong, giữ được môi trường sống nhà mình sạch sẽ. Thế nhưng hàng vạn người dưới hạ nguồn luôn phải ăn cứt và các chất bẩn của kẻ sống ở thượng nguồn. có lẽ dân tộc Việt Nam giàu nghị lực và sức chịu đựng dẻo dai cũng nhờ nét văn hóa này chăng, và truyền thống văn hóa này đến nay vẫn đang phát triển, đó là các nhà máy, cơ sở sản xuất, đô thị cứ hồn nhiên xả chất thải ra sông suối và bờ biển, thậm trí ra bãi tắm biển. Người viết comment naỳ đã vài lần đang bơi húc đầu vào cục cứt to như nắm tay trôi bồng bềnh trên sóng rồi, không biết các bác ai bị chưa. Ôi sao lại có nét văn hóa ăn phân như vậy nhỉ? người trên có quyền thải xuống và người dưới chịu chấp nhận là truyền thống dân tộc ư?

    Reply
  • BLoc

    Tôi đã từng có ác mộng đeo đuổi nhiều năm chính là chuyện đi nhà xi này. Chân thì bước đâu cũng đạp nhầy nhụa, trơn trượt, mùi thì đủ kiểm xông nồng…

    Xứ Huế còn có chuyện lụt lội nên “mình Clemo” trôi bềnh bồng trong nhà đang ăn cơm là chuyện thường!

    Rồi chuyện nhà đông anh chị em phải “sắp hàng”, vì nhà chỉ có một cái cầu tiêu (nhà tôi ở Tp nên sớm có loại hố xí hiện đại, ba ngăn tự hũy, nhưng vẫn chưa phải là tolet), trước khi đi đến trường. Vậy là mọi người trong nhà phải tự thay đổi thói quen, một số đi buổi sáng, một số đi khi từ trường về, rồi buổi chiều hay buổi tối để bớt trùng nhau. Chỉ có khổ khi giờ học thay đổi buổi thì lại phải “tập lại giờ xả” cho phù hợp. Cũng như thói quen của anh chị em chúng tôi là thà chết còn hơn là “đi” ở trường hay nới công cộng.

    Sau này có điều kiện, tôi cứ xây cho mỗi người trong gia đình một cái và nó được gọi là tolet vì không chỉ có chức nặng đại tiện mà có cả tiểu tiện riêng, chậu rửa mặt, nơi tắm… Vậy mà mọi người vẫn thích dùng một cái ở tần dưới vừa có quạt hút vừa có quạt thổi, vì khi vắng người có thể mở cửa nhìn ra vườn thấy cây cối hoa lá, chậu hoa súng… như thể là hưởng thụ cái thú ỉa đồng ngày xưa, lúc còn bé chưa có ý thức giới tính là gì!

    TB: Vẫn không hiểu sao trong bài một nhà văn hóa như ông Vương Trí Nhàn lại dùng từ đồng hóa người giúp việc ở VN với một nhân vật không ngừng phấn đấu vượt số phận như bà Oshin.

    Reply
  • nguyenvanoanh45

    Cám ơn bác Nhàn.
    Mong sao các nhà Lãnh Đạo đọc bài của Bác và biêt học ông HunSen..Ông HunSen đến Angkor thm quan
    cái Toalet trước tiên,thấy Toalet bẩn, gọi ban quản lý nhắc nội trong 1 tháng các Toalet không sạch như
    khách sạn thì toàn bộ ban quản lý ra đi ,29 ngày sau ông ta tới,toalet sạch và đẹp như khách sạn.
    lời bàn:mời Samdech Hunsen giúp ViêtNam,đạc biệt là HàNôi.

    Reply
  • Nam

    Xin trích : “Có vẻ như người Việt rất coi thường chuyện này, ai cũng phải làm, nhưng không ai muốn nói tới. Nó nằm trong một căn bệnh lớn hơn là bệnh cẩu thả, sống thế nào cũng xong. Bạn có nhớ cái câu “Thứ nhất quận công, thứ nhì ỉa đồng”? Người mình thích xả chất thải ra tự nhiên chung quanh một cách vô tội vạ như vậy, coi đó mới là khôn là biết sống. Bừa bãi là một cách để chứng tỏ mình hơn người và mình bất cần đời.”
    Để nói, Tôi chưa đồng ý nhận xét : “coi đó mới là khôn là biết sống. Bừa bãi là một cách để chứng tỏ mình hơn người và mình bất cần đời.”
    Vì : Mỗi người đều qua vòng Sinh-Tử, không đi tắt được, mỗi chế độ chính trị, mỗi trình độ phát triển của một Dân tộc, của cả loài người là MỘT QUÁ TRÌNH chỉ có thể nhanh chậm mà thôi. Lãnh đạo Hà nội hay Thành phố Hồ Chí Minh chẳng hạn là tinh hoa nhưng hôm nay họ đã bằng mọi cách xây dựng toilet để chứng minh gì ,gì đó đâu. Tôi thích nhận xét của Ông Hồ Ngọc Đại “mỗi thế hệ, thời đại đều có vinh và nhục của nó” theo thiển ý của Tôi, đó là một nhận xét vô tư.
    Dẫn giải một ít : Nhà Tôi có 5 phòng toilet (3 tại 3 phòng ngủ, 2 tại hai tầng) diện tích rộng và có trang trí. Tôi vẫn thích làm “quận công” khi thời tiết cho phép (gió mát, trăng thanh chẳng hạn) bởi khuôn viên của gia đình là hơn 2 ha và có rừng. Khi là “quận công” Tôi nghĩ về tất cả : Thế thái, nhân tình.

    Reply
    • Thường dân

      Biến “nhược điểm” thành “ưu điểm” có được không? Các toilet công cộng có tường lát gạch men quang cảnh đồng lúa: đồng bằng Bắc bộ, lúa sạ Đồng Tháp, ruộng bậc thang… Nước xịt toilet có hương lúa chín. Trong toilet phát khe khẽ các bài hát kiểu “em đi giữa biển vàng, nghe mênh mang đồng lúa hát”, … . Thu mỗi lần 5 nghìn đồng- nếu ở chỗ công cộng, còn ở các khu di tích thì tính luôn vào giá vé vào cổng.
      À, rừng Việt Nam nhiều côn trùng, bò sát như kiến ba khoang, rắn hổ mang, rắn lục … bác cũng nên bảo trọng với thú vui thao nhã của mình

      Reply
  • Ola Saigon

    Nghe mấy bác kể về chuyện toilet thuở ấy xa xưa cũng thấy khủng khiếp. Nhưng ngoài vấn đề người dân suy nghĩ xuề xòa, “đi” thì sao cũng được, miễn xong việc là hết chuyện, thì còn một lý do nữa là tính ích kỷ của cá nhân.
    - Năm 2012 tui đến Vincom ở Saigon, toilet sạch sẽ, đẹp đẽ, mới xây. Nhưng bồn cầu có rất nhiều vết giày dẫm đạp lên trầy xước, họ sợ ngồi “bẩn” cho mình, còn người đi sau có bẩn hay không thì mặc kệ, còn giấy dùng xong không để vào thùng mà vứt thẳng vào toilet, hoặc vứt ngay xuống sàn. Có 1 “quý cô” sành điệu dẫn theo thằng con chừng 5 tuổi vào chung toilet nữ, rồi để thằng bé tè quanh bồn cầu, dính đầy dưới đất, và thản nhiên bỏ đi vào một quán ăn, cả mẹ lẫn con đều không rửa tay.
    - Tui chạy xe máy ở đường Tú Xương, Q3, thấy 1 gia đình chạy chiếc SH ăn mặc sang trọng, họ tấp vào lề ở 1 đoạn vắng, chung quanh kín cổng cao tường, và nhiều gốc cây. Rồi bà mẹ ngồi giữ xe, ông bố chạy đến 1 gốc cây, cậu con trai chạy đến một gốc cây khác.
    - Tui đến quán cafe ở resort Mia (Mũi Né), đi toilet cũng thấy ai đó đi trước còn để lại bãi chiến trường mà không nhấn nút xả nước (khu này ít khách du lịch Việt, chủ yếu là Nga)
    Toilet công cộng giờ đây hiện đại, sạch đẹp, nhiều thiết bị cao cấp đắt tiền nữa, nhưng ý thức về “của chung” và “của riêng” ở rất nhiều người vẫn như thời còn làm “quận công” (nhất quận công, nhì…)

    Reply
  • NGUYEN BINH

    Bác Vương Trí Nhàn thật tốt đem được đề tài muôn thuở này ra bàn một cách rất văn hóa. Nhưng khi đọc các comment thật là buồn. Họ viết, họ nói cứ như … ĐI ĐỒNG. Chán thật. Bao giờ người lớn ở Việt Nam trở thành… người lớn đây?

    Reply
  • Linh gia

    Đây đúng là câu chuyện văn hóa, tôi còn muốn nghe thêm về câu chuyện kĩ thuật nữa, bởi vì vào nhiều nhà có Toa let hiện đại – nôm gọi là xí bệt – nhưng cái cách sử dụng lại chưa văn minh, chăng hạn đi xong phải đậy năp lại rồi mới xả nước để nước khỏi bắn ra ngoài, hay nhiều nhà không co chỗ tiểu nam riêng, người đi tiểu phải đi vào xí bệt nhưng không nhấc tấm lót nhựa lên, lam bẩn cả chỗ ngồi, rất thiếu ý thức.
    Nên chăng, các phương tiện truyền thông cũng phải vào cuộc để dân tộc ta sớm bước vào hàng các cộng đồng văn minh, nhất là trong xu thế hòa nhập hiện nay.

    Reply
  • aivanho

    Nhà giáo với nhà vệ sinh!

    “Ăn, ngủ, đụ, ị” – Tứ khoái đấy!
    Ba cái đầu mình nói nhìu nhìu rồi nhở – những món này giáo có lẽ khá sành, còn “ị”, khổ nhất luôn.

    Mẹ kiếp các cụ nhà ta ví “Nhất quận công, nhị ị đồng”, he he, thật khoái nhỉ.

    Vài năm gần đây hình như cái nhà vệ sinh trong trường học mới được quan tâm chút chút nên đỡ hơn, trước đây dăm mười năm thì kinh tởm.

    Tôi dạy vùng cao như đã biên ở mấy bài trước có nói dân bản bảo thày giáo ỉa bậy, đệt nhau như chó. Cái dân bản nó nói đúng đấy.

    Hôm đầu tiên xuống bản chứng kiến bọn giáo đánh bài xong tôi loay hoay đi tìm chỗ đái, không thấy một cái nhà vệ sinh nào, tôi nấp vào bụi cây đái cạnh bờ suối, vừa dứt thì có một cái đầu trẻ gái 13 -14 mò hến dưới suối nhô lên, xấu hổ đéo chịu được – đéo biết đứa này mình có dạy nó không!

    Sau một đêm ngủ mê mệt, sớm tôi dậy tìm chỗ ị thì thật khốn khổ, phải lỉnh lên tận trên đồi, bọn giáo chả đứa nào đi cả, thảo nào tối hôm trước tôi thấy tầm hơn 7 giờ bọn nó biến đâu mất một lúc – chúng nó luyện đi về tối quen rồi.

    Thế đéo nào Bác Hồ dạy 5 điều cho các cháu, có điều 4 “giữ gìn vệ sinh thật tốt” (Nghe điều 4 lại giống cái điều đéo giề ấy nhở!); nhưng trong nhà trường có làm được cái đéo gì đâu.

    Từ cách nói cái nhà vệ sinh, đi ỉa đái là “công trình phụ” đủ cho thấy trình của Lừa. Phụ cái đéo gì mà bệnh tật, sức khỏe từ đấy mà ra cả, thư giãn cũng là đấy chứ đéo đâu nữa!

    Ngày nhỏ đi học đến thời chuyên nghiệp, tôi vẫn còn kinh hãi đi vệ sinh ở khu nhà vệ sinh trường học – chui vào đó ra xong thì thôi rồi, áo quần ngấm vào nửa ngày không bay hết mùi. Tôi là chúa hay đái bậy ngoài để tránh vào nhà vệ sinh – Có lẽ nó cũng trở thành cái tật hồn nhiên đái bậy chung của người Việt – vì ngày đi học có được giáo dục đéo đâu, toàn nhắc xuông mấy lời thì chả chuội mẹ hết đi còn giề, có ngấm vào hành vi, ứng xử văn minh đâu!

    Trở lại chuyện trường vùng cao, trên đó toàn đi bậy, mấy con lợn cắp nách, con chó nuôi nó dọn hộ nếu anh đi trên rừng, bờ suối, bờ ruộng. He he, mấy cha ăn tiết canh lợn cắp nách chú ý nha, lợn này máu của nó kinh lắm đấy, không khéo còn dính lợn gạo, lợn bệnh như chơi.

    Suốt những năm tháng tôi chưa đến bọn giáo toàn đi bậy, mọi đéo chịu được. Tôi lại phải ý kiến với thằng hiệu trưởng, đề nghị làm nhà vệ sinh – Tôi chọn một đoạn suối gần trường làm một cái tum ở đó, từ ấy dân không cằn nhằn thày giáo ỉa bậy nữa. Mỗi lần đi ị giờ cứ như thiên đường, gần đó có cái cối giã gạo nước tiếng cắc bụp, cắc bụp, tiếng nước chảy róc rách róc rách, vài con chim sâu lích chích rất vui tai. Bọn giáo nữ mấy đứa hết bệnh táo bón.

    Nhưng bản lẻ thì chưa có, trường chính chúng tôi ngó được lên trường lẻ, nhìn thì gần mà mất tầm 1 tiếng đi bộ; thỉnh thoảng bắt gặp hình ảnh cô giáo trẻ áo trắng tinh đi từ sân trường ra đồi mua rồi ngồi thụp xuống. Có đoàn đi khảo sát đường sá ngủ ở nhà trường, hôm chúng mang cái máy đo xa gì đấy ra chúng tôi được ngắm cả những sợi lông quăn quăn của cô giáo trường bản lẻ. Rồi lần chúng tôi sang điểm trường lẻ cùng với mấy thằng Tây và vàng son Tây du lịch. Đến trường chúng cho trẻ bút vở, tặng cô giáo quyển sổ rồi chúng hỏi muốn đi nhà vệ sinh. Cô giáo chỉ ra bụi cây hoa mua mua ở cổng trường, mấy thằng Tây loay hoay một lúc đứng mẹ giữa đường đái vào bụi mua – Chim chúng to và dài làm chúng tôi và cô giáo tròn mắt – mất lịch sự đéo chịu được!

    ĐKM, đời tôi từ làm giáo rồi quản lí cứ mỗi lần chuyển trường là tôi lại phải thiết kế làm nhà vệ sinh, tôi làm dễ đến gần chục cái.
    Không hiểu sao lũ giáo từ thằng quản lí đến thằng giáo viên chúng nó đần độn, lười biếng, vô sỉ đến mức thế. Suốt ngày ra rả vệ sinh mà không làm cái nhà vệ sinh ra hồn mà sử dụng, nó hơn tỉ lần những lời nói xuông.

    Hôm rồi công cán ở trường giữa thành phố, cái trường rất to, sân khấu hoành tráng, cây cảnh rất đẹp hơn 600 học sinh, hơn 40 giáo viên mà chỉ có cái nhà đái 2 khu, mỗi nhà 4 mét vuông – tình trạng kéo dài hơn 10 năm nay, đéo biết mót ỉa thì chúng ỉa vào đéo đâu. Hỏi sao không bố trí làm, thằng hiệu trưởng già hói chắc tầm 54 tuổi, nó bẩu: Đang xin, xin Tp duyệt cho. Xin xin cái địt mẹ mày, cái mả bố mày, cái tông ti họ hàng nhà mày.

    Reply
    • Hoàng cương

      Năm 1990 tôi học khóa sĩ quan ( Sơn Tây ) mỗi năm 04 quí ,mỗi 1 quí mỗi học viên phải nộp 5kg phân .. hoặc 10kg rau xanh ,có vài vụ đánh lộn vì giành phân giữa các học viên .

      Rau nhiều đem cân xuống bếp ăn tập thể , rau đổ thành đống . Khi rau nấu chín phát cho học viên ,còn lẫn giấy báo …

      Còn chuyện ghẻ lở ,hắc lào học viên đều mắc phải ngứa ngáy tanh tưởi . Rất mơ của chúng tôi rất đơn giản chỉ mong được ăn no và cưới được một cô vợ .

      Reply
  • thái

    Bây giờ VN khác rồi. Mấy năm nay rộ lên phong trào ”Đi ị tại siêu thị”, nhất là trong điều kiện thời tiết nóng bức hiện tại. ”Đi ị tại siêu thị” vừa mát lạnh, vừa thoáng đãng, sạch sẽ, tiện nghi, không mất tiền mà lại sang. Đặc biệt là đối với người nghèo khu vực cầu tõm quê tôi (miền tây).

    Reply
  • Nguyễn

    Trên đường phố ở thành phố HCM hiếm hoi mới có một nhà vệ sinh công cộng nên người đi đường không thể không tự do xả . Rất mong những nhà quy hoạch cần vào đọc bài này và lưu ý đúng mực . Văn hóa không chỉ ở khẩu hiệu ở cờ hoa mà từ những điều thiết thực như bài viết .

    Reply
  • xuctac

    vậy chúng ta nên có 20 triệu laptop trước hay 20 triệu toilet trước ?

    Reply
  • bogger.1

    Năm 1988 ,từ Đông Âu về Hà Nội .Tôi ở nhà anh bạn thân khu tập thể nhà máy cơ khí gần ngã tư Sở . Gia chủ rất tốt , lo từng bữa ăn ,giấc ngũ thật chu đáo .nhưng lúc muốn đại tiện thì ôi thôi , nhớ lại phát hoảng !được dẩn ra phía sau , chỉ tôi leo lên tấm đan có lổ tròn bé xíu ( lúc đó tôi có ý nghĩ lạ : có thể họ tập tính chính xác của việc ” bỏ bom ” ) ,chung quanh trống hoác ,may là trời tối đen như mực , cái đèn pin tự sạt mad in LX được bóp liên tục mà ánh đèn thì khi chớp khi tắt vừa đủ giúp tôi dịch sang phải , trái kịp lúc bom rơi thẳng xuống boongke. Chiều hôm sau , ra chợ Mơ ,lúc uống nước ở quán khá lớn, nảy ý định giải quyết nhu cầu . tay tôi xoa bụng nói nhỏ nhẹ với cô chủ rằng nhà ở xa mà…cô chủ cười khẻ dẩn ra sau quán .lách mình qua bao nhiêu là thùng to, nhỏ cuối cùng vén tấm phên gặp tấm đan y chang tối qua .Sau này gặp lại nhau chúng tôi luôn nhắc lại kỉ niệm toilet khu tập thể .

    Reply
  • Ha

    Khổ! Nhà cháu bị táo bón vì bao năm đi học phải nhịn. Giờ có lúc vẫn gặp “ác mộng” là đang ở trong xí, dù là nhà cháu 8x, cũng chỉ trải qua những không gian rất nhẹ nhàng.

    Reply
    • Ha

      Vậy mà cháu thấy dạo này có vụ xây 29,2m2 nhà vệ sinh ở trường tiểu học mất 600 triệu thì phải. Thật được quan tâm hết sức!

      Reply
  • văn chiến

    Ở rừng,họ quen kiểu sống… ở rừng! Về phố không chịu đổi mới tư duy thànhf ra -bản chất!.Cột vẹo thì nhà xiêu?Có điều kẻ xấu thường tỏ ra mình tốt.Nhưng cuộc đời đâu phải chỉ có một con mắt trụi trần!? web, bookchien ,com. Cảm ơn

    Reply
  • thích nói nhảm

    đọc bài này mà cười chết đi được ông Alan ơi, hhahaahhahah

    Reply
  • Độc giả

    Hình Minh họa nếu để tờ báo thay cuộn giấy sẽ thực hơn!

    Reply
  • Kiên Huế

    Ơ bài này hay!
    Thế mới biết, ở Việt Nam hiện nay và liên tục chừng vài mươi niên nữa, việc cấp bách nhất chính là dạy sao cho toàn dân biết cách đi ỉa đúng chỗ, đúng cách, hợp vệ sinh, biết thụ hưởng thú vui ỉa đái ở đời mà không làm ảnh hưởng đến cộng đồng.
    Qua được bài vỡ lòng đó, hẵng nói tới “tự do ngôn luận”, “dân chủ đa nguyên”. Chứ bây giờ, muốn ỉa đái,cứ việc…vào ngay mồm kẻ khác.
    Nhìn sang láng giềng: Singapore biết người biết ta (gốc Tàu chệt nên cũng thói ấy mà ra) nên trước khi nói tới dân chủ, hẵng siết chặt kỷ cương đã, tính ra cũng 50 năm có lẻ rồi, vậy mà vẫn chưa yên tâm được.

    Reply
    • em là ai mà như tâm thần vậy?

      Đọc com mà thấy không biết sống ở thế giới nào mà vẫn cái thứ khẩu hiệu cũ rích bắt chúng tôi thêm mấy chục năm học “Qua được bài vỡ lòng đó, hẵng nói tới “tự do ngôn luận”, “dân chủ đa nguyên”. Chứ bây giờ, muốn ỉa đái,cứ việc…vào ngay mồm kẻ khác.”
      Như một kẻ mất trí vậy tống ngay cái thứ dơ bẩn đó vào ngay mồm kẻ đó,kẻ nói càn.

      Reply
  • Kiku Vietnam

    Cháu hoàn toàn đồng ý với những ý kiến của bác Vương Trí Nhàn. Cháu cũng nghĩ đây là thói vô tổ chức, và nặng về hình thức bên ngoài, còn những cái thật, cái cần thì không quan tâm. Đây cũng là mảng mà cháu hay để ý, nhất là từ lúc đi công tác, có những hôm nhịn từ sáng đến chiều tối, vì không dám đi ở nhà dân và cả những nơi gọi là “công cộng”. Không hẳn là chê bai cái gì cả, mà còn do sợ lây nhiễm bệnh tật. Các bác các anh cũng biết môi trường hệ sinh dục của phụ nữ + tư thế ngồi khi đi đái/ỉa dễ làm lây nhiễm bệnh như nào.

    Không chỉ nhà vệ sinh, mà theo quan sát của cháu, bất cứ cái gì mang tính chất công cộng ở Việt Nam đều mất vệ sinh, đúng kiểu “cha chung không ai khóc”, hoặc nghĩ rằng mình trả tiền thì sẽ có người lo dọn cho mình, từ vỉa hè, lòng đường, công viên… Số lượng xe đẹp, nhà đẹp, quần áo đẹp, cửa hàng đẹp có thể tăng lên, nhưng văn hóa thì không tỷ lệ thuận.

    Cháu xin phép chia sẻ những hình ảnh về nhà vệ sinh công cộng mà cháu chụp được ở Nhật, không chỉ hiện đại, mà được đặt thuận tiện ở khắp mọi nơi, và quan tâm đến cả người khuyết tật, phụ nữ có thai hay người đi kèm trẻ em. Ngay cả nước láng giềng Thái Lan thôi, nhà vệ sinh công cộng cũng rất sạch, đẹp, xanh, ở bất cứ trạm xăng nào cũng có, hoàn toàn miễn phí, kể cả nhà vệ sinh phải dội nước bằng tay ở vùng núi hẻo lánh. Cháu cảm giác cá nhân mình được tôn trọng khi đi vào những nhà vệ sinh như này. Đến những nước như này, mình hoàn toàn được chào đón, không bao giờ phải lo khoản tiểu tiện/đại tiện, còn khi về VN thì lúc nào cũng phải đi sẵn ở nhà, ra hết càng nhiều càng tốt. Ngay cả ở thủ đô mà vẫn phải nhịn, kể cả nhà vệ sinh ở quán ăn/quán bia cũng chả muốn vào.

    https://www.facebook.com/kiku.vietnam/media_set?set=a.10200280074337453.1073741850.1021313392&type=3

    Reply
  • noname

    … cho đúng lỗ mới tài
    …chệch ra ngoài kỹ thuật còn non
    Còn non,thì mặc còn non
    Thả chệch vài hòn thì đã làm sao???

    Reply
  • xmen

    Nếu so sánh khi điều kiện kinh tế ngang ngang nhau thì nghe thuyết phục hơn.
    Có Ông nào nghiên cứu cái toilet khi Nhật-Hàn còn nghèo không?

    Reply
  • phong

    Trời ạh! Có một thuở nọ, người ta làm một cái nhà hall to đùng nghe đâu ở xứ Vina mà cả 4 tầng chẳng có cái “chuyện ấy”, thành thử tầng 1 để dành cho các con nít mang theo Bô, tầng 2 để dành cho quí công, nông nhân viên chức khi có nhu cầu thì dzọt ra đồng, hoặc cơ quan “thả mộng”, đến tầng 3 thì ôi thôi rồi đám phón viên dư lợn viên dùng làm khí giới tống thẳng vào mồm mặt nhau, chót vót tận trên cùng tức nhiên là “đỉnh cao” rồi khỏi phải bàn vì mấy vị này quen ĩ trên đầu cổ thiên hạ thành lệ rùi khó bỏ ………
    * Tổng hợp: ” Chuyện ấy” ở xứ mang gi ấy khó thành công vì đầu tư dàn trải hỗn mang tràn sang tận ngòai nước, chẳng hạn như của bầu Đức là điển hình nhé !!

    Reply
  • BB

    dân ta có văn hoá bác ợ … chứ không có văn minh :)

    Reply
  • Ông Nông

    Hồi nhỏ tôi nghe câu chuyện tiếu lâm thế này : một khu nhà tập thể ba tầng nọ vừa được khánh thành rất khang trang đẹp đẽ , sau khi khách khứa ra về hết chỉ còn một người ở lại liền nói với kiến trúc sư : công trình của ông rất hoành tráng – đẹp ,nhưng tôi phát hiện ra một lỗi rất nghiêm trọng . Ông kiến trúc sư liền hỏi : lỗi gì , ông chỉ tôi xem nào?Người kia liền nói : tôi đi từ tầng 1 lên tầng 3 rồi lại từ tầng 3 xuống tầng 1 mà chả thấy có cái nhà vệ sinh nào cả ? Vậy ông định cho dân cư ở đây ỉa vào đâu ? Chắc khi thiết kế ông quên mất hạng mục này phải không ? Nghe thấy thế ông kiến trúc sư liền cười ha hả nói : tôi không quên đâu , nhưng tôi có ý đồ riêng của tôi . Thế này nhé : tầng 1 tôi cho làm các trường mẫu giáo và nhà trẻ , chúng nó chỉ cần ỉa vào bô là xong . Tầng 2 tôi cho bọn nhà báo ở , bọn này chuyên ỉa vào sự thật . Tầng 3 tôi bố trí cho toàn các lãnh đạo ở – mấy ông này lại thích ỉa vào dư luận . Nào , thế thì cần gì tới mấy cái nhà vệ sinh của ông nữa ?
    Câu chuyện quanh cái toilet của bác VTN rất nhẹ nhàng nhưng thâm thúy , càng đọc càng thấy buồn cho nền văn hóa của nước nhà .

    Reply
  • BC

    Nhà vệ sinh VN rất lạ, xây chung với vòi nước tắm. Mỗi lần tắm là cái bồn cầu ướt nhẹp. Sao không xây vách ngăn giữa bồn cầu với vòi hoa sen để lúc nào cái bồn cầu cũng khô ráo, sạch sẽ?

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top