Có nhất thiết phải có một lãnh tụ? Reviewed by Momizat on . Có nhất thiết phải có một lãnh tụ? Tác Giả: Đức Thắng - Gửi tới BBC từ Hà Nội – 5 Aug 2015   Việc xây tượng đài để vinh danh lãnh tụ đã gặp phải nhiều chỉ trích Có nhất thiết phải có một lãnh tụ? Tác Giả: Đức Thắng - Gửi tới BBC từ Hà Nội – 5 Aug 2015   Việc xây tượng đài để vinh danh lãnh tụ đã gặp phải nhiều chỉ trích Rating: 0
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Có nhất thiết phải có một lãnh tụ?

Có nhất thiết phải có một lãnh tụ?

Có nhất thiết phải có một lãnh tụ?

Tác Giả: Đức Thắng – Gửi tới BBC từ Hà Nội – 5 Aug 2015

 

Việc xây tượng đài để vinh danh lãnh tụ đã gặp phải nhiều chỉ trích tại Việt Nam trong thời gian qua

Có lẽ người Việt Nam hiện nay coi việc mỗi đất nước có một lãnh tụ là điều đương nhiên, nhưng điều đó có thật sự chính xác?

Nếu chú ý, việc sùng bái cá nhân lãnh tụ dường như chỉ tập trung ở một vài quốc gia mà sự phát triển đất nước không cao.

 

Những nước đi đầu về mọi mặt: kinh tế, văn hóa, xã hội, khoa học kỹ thuật…, những nước luôn được các quốc gia nhỏ lấy làm tấm gương để phát triển, ở những nước này lại hầu như không thấy sự hâm mộ tập trung vào một cá nhân.

hitler statue

Tượng Hitler

 

Đầu tiên là Mỹ. Tổng thống Mỹ Barack Obama rất được hâm mộ, nhưng chủ yếu vì ông là người da màu đầu tiên nắm chức vụ này chứ chẳng phải vì quá xuất sắc so với những người tiền nhiệm.

 

Mới đây vị Tổng thống Mỹ đã nhắc khéo giới lãnh đạo châu Phi (vốn nổi tiếng về tham quyền cố vị) rằng ông yêu thích công việc này và hoàn toàn có thể làm thêm nhưng hiến pháp Mỹ không cho phép.

 

Không chỉ là luật pháp, thực tế nước Mỹ đúng là không cần một vị Tổng thống nào cầm quyền lâu dù người ấy có xuất sắc thế nào đi nữa. Tổng thống Mỹ cũng chỉ là người có nhiều quyền quyết định nhất chứ không thể một mình làm nên tất cả.

 

Vẫn còn những cơ chế quyền lực khác như Quốc hội để đảm bảo nền dân chủ của nước Mỹ và đảm bảo rằng mọi quyết định của người đứng đầu đất nước hợp với đa số những người đại diện nhân dân.

Nước Mỹ đã trải qua bao đời Tổng thống, cũng có nhiều ông nổi tiếng, nhưng chẳng có ông nào được cho là lãnh tụ vĩ đại để đem ra ca ngợi mọi lúc mọi nơi cả.

 

Sau khi Franklin D. Roosevelt – một trong những Tổng thống vĩ đại nhất qua đời khi đang làm nhiệm kỳ thứ 4, Mỹ ra luật người đứng đầu Nhà Trắng chỉ được nắm quyền tối đa 2 nhiệm kỳ.

 

Từ đó cứ đều đều ông 1 nhiệm kỳ, ông 2 nhiệm kỳ. Có ông xuất sắc, có ông kém hơn một chút. Nhưng nước Mỹ có thay đổi gì không? Chẳng có gì cả, vẫn dẫn đầu thế giới.

 

Quay sang Nhật. Nếu chỉ nhìn vào mật độ thay Thủ tướng thì nước này có thể bị đánh giá là bất ổn nhất thế giới.

kim jong il

Tượng Kim Jong Il – Triều Tiên.

 

Trước khi Junichiro Koizumi lên nắm quyền, Nhật Bản có 10 Thủ tướng trong 12 năm. Sau khi ông rời nhiệm sở, đất nước mặt trời mọc cũng có 6 người đứng đầu đất nước trong 6 năm. Đến nay mới có một người có thể tái đắc cử là đương kim Thủ tướng Shinzo Abe.

 

“Bất ổn chính trị” như thế nhưng Nhật vẫn là nền kinh tế hàng đầu thế giới. Ngay cả thời kỳ phát triển thần kỳ trước đây, người ta cũng không tìm ra một vị lãnh tụ có công lao to lớn nhất đối với đất nước Nhật để tôn làm thần thánh. Thành quả của nước Nhật là của một tập thể nhiều người xuất sắc.

Đức, Anh, Pháp, Ý, Canada… cũng vậy, sự phát triển của họ cũng không gắn liền với một tên tuổi cụ thể nào.

 

Singapore là một trường hợp hiếm hoi khi cố Thủ tướng Lý Quang Diệu được coi là người khai quốc công thần. Nhưng ở đây người ta cũng không dựng tượng tràn lan để “đời đời nhớ ơn” dù công lao của Lý Quang Diệu là không phải bàn cãi.

 

Các nước “chưa phát triển”

 

Các lãnh tụ vĩ đại đặc biệt phổ biến ở những nước kém phát triển hơn. Có thể kể ngay ra đây: Triều Tiên, Cuba, Việt Nam, Lào, Campuchia, Trung Quốc.

 

Ở Triều Tiên là cha con Kim Nhật Thành và Kim Jong Il, Cuba là Fidel Castro, Việt Nam là Hồ Chí Minh, Lào có Kaysone Phomvihane, Campuchia có Norodom Sihanouk, Trung Quốc có Mao Trạch Đông.

 

Đây phần lớn đều là những nước Xã hội Chủ nghĩa và đều nghèo cả. Trung Quốc có thể có tổng sản phẩm quốc nội lớn, nhưng bình quân đầu người còn thấp, phát triển nhanh nhưng không bền vững.

 

Có thể ai đó sẽ nói rằng, vì kém phát triển nên cần phải có những con người vĩ đại để làm chỗ dựa tinh thần và soi đường chỉ lối. Nghe thì cũng có lý nhưng thực tế những nước này đã trải qua gần nửa thế kỷ hòa bình mà không phát triển được nhiều.

 

Vì sao?

150421164331_lenin_ukraine_640x360_reuters_nocredit

Tượng Lenin bị kéo đổ tại Ukraine và nhiều nước từng thuộc Liên Xô cũ.

 

Thứ nhất: Các nước phát triển đều là những nơi tự do thông tin, nên bất kể nhân vật nào cũng được đánh giá theo nhiều chiều. Mà trên đời không ai hoàn hảo, nên một phần cũng vì lý do này mà các nước lớn ít sùng bái chính trị gia – một nghề luôn cần nhiều thủ đoạn.

 

Ngược lại, vì bị che dấu thông tin nên các nước nhỏ luôn cảm thấy lãnh tụ của mình vĩ đại hơn lãnh đạo nước lớn, dù khả năng nước nhỏ sản sinh ra người tài hơn nước lớn là không nhiều.

 

Thứ hai: Ở các nước phát triển, các học thuyết, hệ tư tưởng luôn phải được đổi mới, bổ sung, phát triển cho phù hợp với thời đại. Nên các nước này không bám lấy một hình ảnh nào mãi.

 

Ở các nước phát triển, các học thuyết, hệ tư tưởng luôn phải được đổi mới, bổ sung, phát triển cho phù hợp với thời đại. Nên các nước này không bám lấy một hình ảnh nào mãi.

 

Những cá nhân đó nếu quả thật có vĩ đại thì cũng mất rồi, sau khi họ qua đời mà cứ bám vào quá khứ liệu có sáng suốt?

 

Tư duy của một người ở nửa thế kỷ trước liệu có còn thích hợp với thời hiện tại? Ở đây không có ý chê bai lãnh tụ, nhưng tầm nhìn của một con người nhìn chung cũng có giới hạn. Làm sao bắt một người phải thấy được tương lai của loài người trong 100 năm tới?

 

Điều này lãnh đạo các nước Xã hội Chủ nghĩa cũng thừa hiểu, nhưng họ cần một biểu tượng hoàn hảo để chống đỡ cho chế độ, để người dân luôn trong nỗi lo sợ bị người khác đánh giá là suy thoái đạo đức khi dám động đến tấm gương sáng ngời của lãnh tụ.

 

Hậu quả

Saddam-Hussien

Tượng Hussein

Thực tế chứng minh, việc đề cao một cá nhân hầu như không ích lợi gì cho nhân dân và đất nước, nó chỉ tốt cho nhà cầm quyền muốn duy trì sự độc tài. Các nước Xã hội Chủ nghĩa đã thế, sau này lại thêm một số lãnh tụ thời hiện đại như Putin, Hugo Chavez… và đều không thể đưa đất nước tiến lên.

 

Những quyết định độc đoán không dựa trên ý kiến của một hội đồng hiếm khi mang lại kết quả tốt đẹp. Putin nóng đầu sáp nhập Crimea vào Nga, nhưng chỉ sau một thời gian đã cho thấy: đối đầu với phương Tây là một việc làm duy ý chí. Hugo Chavez quốc hữu hàng loạt những ngành kinh tế lớn để rồi bây giờ nền kinh tế nước này sụp đổ.

 

Phương Tây có thể chia rẽ, tranh cãi gay gắt về nhiều vấn đề, trong đó bao gồm cả phương cách đối đầu với kẻ thù, những cái đó luôn được trưng ra khiến cho các nước độc tài “luôn nhất quán trong mọi hành động” chê cười.

 

Nhưng về lâu dài, phần thắng luôn thuộc về phía “không đoàn kết” kia khi mà mỗi hành động của họ đều trải qua thảo luận và phe có nhiều sự hợp lý hơn luôn chiếm đa số, mọi thứ luôn được đặt lên bàn cân để tính toán kỹ lưỡng chứ không phải sau một phút bốc đồng hoặc chỉ vì một lý tưởng mù quáng.

Mao2

Tượng Mao – Trung Quốc là một trong các quốc gia cộng sản khác cũng tôn thờ lãnh tụ

 

Một khi đã quyết định chiến đấu với Nga là phương Tây đã suy tính đủ rồi, nên Putin không thể đương đầu lại.

 

Tóm lại, thời mà một cá nhân với quyền lực vô song quyết định tất cả đã xa rồi.

 

Truyền hình Việt Nam đang chiếu lại bộ phim “Tể tướng Lưu gù” vào 20h hàng ngày trên VTV2. Phim có đoạn Lưu Dung kịch liệt phản đối quyết định của Hoàng đế Càn Long khi vị vua cho xây dựng một ngôi chùa tiêu tốn 8 triệu lạng bạc trong lúc dân ở lưu vực sông Hoài đang đói kém vì lũ lụt, người chết đói đầy đường.

 

Chỉ với một lý lẽ: “Phật thì cần ở chùa, dân thì cần gạo ăn, bên nào cần hơn trẫm khắc tự biết” của Hoàng thượng, mọi lời kêu gọi của vị Tể tướng đều vô vọng. Cứ mỗi câu “Hoàng thượng, hãy lấy dân làm gốc!”, Lưu Dung lại bị hạ thêm vài cấp bậc, nhưng ông vẫn không ngừng lời cho đến lúc bị lột hết mũ áo, tống ra khỏi cung điện.

 

Vào thời đó, “kháng chỉ” là tội chém đầu và Lưu Dung may mà chỉ bị đuổi về quê, còn việc xây dựng thì vẫn cứ phải tiến hành vì thánh chỉ một khi đã ban ra là không thể thay đổi được.

 

Hiện tại ở Việt Nam cũng có một việc như vậy, chuyện tưởng chừng chỉ có ở những năm 1700, cách đây đã 3 thế kỷ.

xay-tuong-dai-bac-ho-cao-45m-tai-tp-hcm

 Tượng Bác

 

 

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả.

 

Bình luận (27)

  • Nga sô

    Tui chộ các đồng chí lãnh đạo của các nước cnxh đều là tinh hoa, tinh tuý của loài người. Các đồng chí ý là đỉnh cao trí tuệ chỉ được sản sinh ra bởi những con người rất rất rất chi là xhcn. Thử nhìn sang bắc triều xem, chỉ cần nhìn phong cách và thân xác của đồng chí ủn là thấy phi phàm, Thông tuệ kiệt xuất cả thế giới chỉ có một, nên đồng chí ý lãnh đạo bắc triều tiến xẹt xẹt như hỏa tiễn đấy thôi, thần dân của đồng chí ý có một cuộc sống mà dân các nước tư bản như Hoa kỳ, Anh, Pháp, Nhật…có nằm mơ cũng chả mơ ra. Kế đến là Việt nam mềnh, các đồng chí lãnh đạo của miền cũng một chín, một mười với đồng chí ỉn, úi lộn, đồng chí ủn mà các ông Tổng Thống, Thủ tướng các nước Anh, Pháp, Mỹ, Nhật phải kính nể, kiêng dè chỉ biết đứng xa xa mà chiêm ngưỡng chứ khong dám đến gần vì sợ bị sấu hổ trước sự phi thường của các đồng chí ý. Cở như Ba Rắc Ô Ba Ma còn không đáng xách dép cho các đồng chí ý nữa là!

    Reply
  • Minh Huy

    Có bác nào biết lý do tại sao tư thế cánh tay phải của các bức tượng lại giống y chang như nhau không?

    Reply
  • DAVID

    Bài viết hay, lập luật chặt chẽ. Tiếc rằng đọc xong lại càng buồn, sự thật là vậy, nhưng chẳng biết làm cách nào được, vẫn phải đối mặt, chấp nhận hàng ngày, chờ ngày … XHCN(xuống hố cả nút).

    Reply
  • Phan

    Chỗ mình làm,vừa có bà mẹ trẻ đèo đứa con 5 tuổi bằng xe đạp vào xin quả bóng bay.có 3 quả treo để quảng cáo.nó ko lấy được ko chịu đi…vừa vào kho lấy cho nó 1 quả chưa thổi đua cho mới đi….

    Reply
  • nguyễn nhân

    xấu hổ cho …!

    Reply
  • Sinh viên

    KINH DOANH XÁC CHẾT LÃNH TỤ?
    Vladimir Ilich Ulianov, nổi tiếng với bí danh Lenin, đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 6h50 chiều ngày 21/4/1924. Theo truyền thống, thi hài Lenin được ướp tạm thời để bảo quản cho tuần quốc tang trước khi an táng, nhưng Stalin đã quyết định ướp xác lâu dài, nhưng phải sau gần 5 tuần. Bộ Chính trị Nga mới đưa ra quyết định “bảo quản thi hài Lênin”.

    Mao Trạch Đông là người đề xướng chủ trương hỏa táng và là nhà lãnh đạo Trung Quốc đầu tiên ký vào văn bản đề nghị hỏa thiêu thi hài sau khi chết. Vì thế, thời gian bảo quản lúc đầu được ấn định là 15 ngày để tiến hành các hoạt động viếng và truy điệu. Thế nhưng, trong thời gian tiến hành hoạt động truy điệu, ngày 10/9, Trung ương đảng lại quyết định bảo quản lâu dài thi hài Chủ tịch Mao Trạch Đông, xây dựng lăng mộ để người đời sau được thấy di dung của ông.

    Trên thế giới có chín lãnh tụ được ướp xác dài hạn bao gồm:
    1. Vladimir Lenin (Nga): Chết ngày 21/1/1924, xác được ướp và bày trong lăng Lenin tại Moscow.
    2. Georgi Dimitrov (Bulgaria): Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Bulgaria, chết ngày 2/7/1949, xác được ướp và bày trong lăng tại Sofia.
    3. Joseph Stalin: Sau khi chết vào ngày 5/3/1953, xác được ướp vào bày bên cạnh Lenin.
    .4. Klement Gottwald (Tiệp Khắc): Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Tiệp Khắc, chết ngày 14/3/1953, xác được ướp và bày trong lăng tại Prague.
    5. Hồ Chí Minh: Chết ngày 2/9/1969, xác được ướp và cho đến nay, vẫn được bày trong lăng ở Hà Nội.
    6. Mao Trạch Đông: Chết ngày 9/9/1976, xác được ướp và bày trong lăng ngay trong Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh.
    7. Ferdinand Marcos: Chết ngày 28/9/1989 tại Hawaii, được vợ, bà Imelda, ướp xác; và bốn năm sau, mang về bày trong khuôn viên gia đình.
    8. Kim Il-Sung (Kim Nhật Thành): Chết ngày 8/7/1994, xác được ướp và bày trong Cung tưởng niệm Kumsusan tại Bắc Triều Tiên.
    9. Kim Jong-il (Kim Chính Nhật): Chết ngày 17/12/2011, xác cũng được ướp và bày như Kim Nhật Thành.

    Trừ Marcos của Philippines, tất cả những người còn lại đều là lãnh tụ Cộng sản.Và tất cả, kể cả Marcos, đều là những lãnh tụ độc tài và nổi tiếng là tàn bạo.

    Tại sao những người kế quyền lại thích ướp và bày xác của các lãnh tụ quá cố của mình như vậy? Câu trả lời thường nghe nhất là do tâm lý sùng bái cá nhân, xem cá nhân lãnh tụ như thần thánh, muốn họ trở thành bất tử ngay trước mắt mọi người.

    Tuy nhiên, đó chỉ là lý do phụ. Lý do chính là người ta muốn lợi dụng tâm lý sùng bái để đầu tư quyền lực và quyền lợi của mình trên huyền thoại của những cái xác ấy. Trong tất cả 9 xác ấy hiện nay chỉ còn lại bốn xác: Tất cả đều nằm ở châu Á và thuộc ba quốc gia theo chế độ cs trong mấy quốc gia cs cuối cùng trên thế giới.

    Việc đầu tư để bảo vệ các xác ướp ấy rất tốn kém. Riêng ở Việt nam Đảng đã lập riêng một Bộ Tư Lệnh để bảo vệ lăng và trong 40 năm qua ngân sách một nước nghèo như VN đã phải gánh để trả lương cho cái BTL không phải dùng để đánh giặc ấy.

    Họ biết rằng sức mạnh của họ đều tập trung xung quanh các huyền thoại về lãnh tụ. Đó là vị thần hộ mạng của chế độ, tốn nhiều chừng đó hay tốn hơn nữa họ cũng không hề tiếc. Bởi tiền là của người dân đóng thuế là ngân sách quốc gia trong khi cái phải giữ chính là cái ngai vàng.

    Vậy nên nếu làm một phép tính toán một tượng HCM có thể xây được bao nhiêu trường học, bao nhiêu cây cầu, cứu đói được bao nhiêu người … đối với người cs chỉ là một trò cười. Chế độ họ còn tồn tại được, quyền lực và sự ưu đãi của họ còn kéo dài được một phần là nhờ những cái xác, những tượng đài ấy.

    Trên trang Facebook cá nhân, GS Ngô Bảo Châu chia sẻ công khai ý kiến của ông về vụ dựng tượng đài: “Số tiền này đủ để xây toàn bộ các điểm trường, các ký túc xá cho Sơn La và các tỉnh miền núi. Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1.400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh”.

    Nếu họ biết lay đông vì những điều đó có lẻ họ sẽ không còn là người của Xã Hội Chủ Nghĩa cộng sản.

    Reply
  • nguyen hung

    Xây, phải xây thêm nhiều tượng nữa,
    Khắp nơi nơi, đồi núi, biển khơi,
    Để mọi người đều nhìn, đều thấy,
    Kẻ phải mang ơn, phải mãi mãi tôn thờ,
    Xây, xây nữa, xây không ngừng nghỉ,
    Thêm nhiều tượng đài tốn kém xa hoa,
    Để mọi người cười nói hát ca
    Xung quanh tượng đến lả đi vì đói khát.

    Reply
  • Hồng Quang

    Hịch Khoa học Công nghệ
    Tác giả: “Khoa học Đại vương” Trần Công Nghệ

    Ta cùng các ngươi
    Sinh ra phải thời bao cấp
    Lớn lên gặp buổi thị trường
    Trông thấy:
    Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
    Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
    Nhật đưa rô-bốt na-ô vào thám hiểm lòng người
    Anh, Pháp công nghệ gien chế ra cừu nhân tạo
    Thật khác nào:
    Đem cổ tích biến thành hiện thực
    Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
    Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
    Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng-la-đét ( Bangladesh )
    Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.

    Các ngươi ở cùng ta,
    Học vị đã cao, học hàm không thấp
    Ăn thì chọn cá nước, chim trời
    Mặc thì lựa May 10, Việt Tiến
    Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
    Lương ít thì có lộc nhiều
    Đường bộ thì Ma-tít, Cam-ry
    Đường không leo E-lai, Xi-fic (Vietnam Airlines, Pacific).
    Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
    Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dzô dzô”
    Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
    Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít
    Lại còn chính sách khuyến khoa
    Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng
    Thật là so với:
    Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
    Buổi hiện đại bên Nga, Pu-tin dùng Mét-vê-đép,
    Ta nào có kém gì?

    Thế mà, nay các ngươi:
    Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
    Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
    Giáo sư ư? Biết “Thần Đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
    Tiến sỹ a? Nghe “Hai Lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
    Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
    Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
    Ham mát-xa giống nghiện “u ét đê” (USD)
    Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
    Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
    Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
    Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
    Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
    Bệnh háo danh lây tựa vi-rút com-pu-tơ
    Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
    Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
    Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi
    Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na-niếc na- nô?
    Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên

    Cho nên
    “Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
    “Công nghệ tốt” mà không người áp dụng
    Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
    Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang
    Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
    Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
    Hiện đại hóa ư? Vẫn bám đít con trâu
    Công nghiệp hóa ư? Toàn bán thô khoáng sản
    Biển bạc ở đâu, để Vi-na-shin nổi nổi chìm chìm
    Rừng vàng ở đâu, khi bô-xít đen đen đỏ đỏ
    Thật là:
    “Dân gần trăm triệu ai người lớn
    Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”!

    Nay nước ta:
    Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
    Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
    Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
    Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
    Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!

    Chỉ e:
    Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
    Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu
    Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
    Tài cờ bạc không địch nổi hắc-cơ quốc tế
    Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
    Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ

    Hỡi ôi,
    Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
    Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu

    Nay ta bảo thật các ngươi:
    Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy
    Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
    Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
    Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
    Mà lo học tập chuyên môn
    Mà lo luyện rèn nhân cách
    Xê-mi-na khách đến như mưa
    Vào thư viện người đông như hội
    Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
    Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ

    Được thế thì:
    Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì
    Đoạt Nô-ben không là chuyện lạ
    Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lếch-xớt, xuống Rôn-roi
    Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi-la, ra Rì-sọt
    Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
    Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng
    Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí
    Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm
    Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một
    Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền
    Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
    Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
    Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?
    Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
    Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh
    Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử

    Vì:
    Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
    Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
    Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
    Nếu vậy rồi đây khi nước Việt hóa hổ, hóa rồng, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?
    Cho nên mới thảo Hịch này
    Xa gần nghiên cứu
    Trên dưới đều theo!

    Reply
    • Tín nguyễn

      Bài hịch rất chuẩn và đúng hiện tình đất nứoc.Rất cãm động và “cần thực hành”.Cãm ơn Hồng Quang.

      Reply
  • Tran Nguyen Thien Hien@Louielamson

    https://www.facebook.com/louielamson.nguyen/posts/10153441580857348

    Lăng Hồ lăng vua — Đảng xây nhiều tượng bác Hồ (Hồ Tập Chương?)

    Reply
  • Túng Tiền

    Nói nhiều và lan man quá. Tóm lại là không phải dân muốn xây tượng vì còn đói lắm và cũng chả thèm quan tâm tới mấy ông quá cố lắm đâu, mà thực chất việc xây tượng là do nhóm lợi ích muôn đưa ra để bòn rút tiền của dân của nước đồng thời tìm có cái để ru ngủ tinh thần đám dân đen thôi.

    Reply
  • Dư Luận Viên

    Là một fan hâm mộ bác Tổng Trọng, mà bọn thế lực thù địch hay gọi là Trọng lú, tôi thấy rất cần phải có lãnh tụ để dắt mũi, à quên, dẫn dắt quần chúng nhân dân tiến lên lý tưởng XHCN mà đến hết thế kỷ này sẽ (biết đâu, may ra) tìm đến được. Dẹp hết những chuyện tầm thường như biển Đông (để cho bọn Mỹ lo), Trung Cộng lấn chiếm đất, biển đảo (cho đám Việt kiều rảnh rỗi đi biểu tình), chúng ta chỉ cần có các lãnh tụ kiên định như bác Tổng Trọng để canh giữ hoà bình thế giới cùng với Cu Ba và kiếm tìm XHCN cho bọn tư bản giãy hoài không chết nể mặt.

    Reply
    • :)

      Cuba đã chạy theo Mỹ rồi. VNcs cũng vội chạy theo vì… sợ trễ. Cổng gác hòa bình cho chuồng lợn XHCN để lại cho… DLV.

      Reply
  • Phùng thanh Tùng

    Chỉ cần viết như bạn Túng Tiền là đủ và chính xác lắm rồi. Cốt lõi của câu chuyện đơn giản như vậy mà viết dài dòng quá.
    Tôi xin nói thêm một ý là việc xây dựng thần tượng là do nhu cầu của những kẻ đứng đằng sau các hình tượng đấy để trục lợi và vơ vét. Họ hơn ai hết là hiểu rất rõ hình ảnh và tư tưởng thật sự của các hình tượng mà họ trương ra để bịp bợm những người dốt (người dốt có thể là người có thể rất giỏi chuyên môn và thông minh – chỉ có điều họ không có cách đánh giá con người như thế nào là chuẩn mực theo các tiêu chí vể dân chủ và quyền con người).

    Reply
  • FreeSkyy

    Một quốc gia nào càng có nhiều tượng đài cho một vị lãnh tụ thì quốc gia đó càng gần với thời đồ đá về dân trí cũng như dân chủ

    Reply
  • toàn

    Tôi là một người cũng có thể cho là có suy nghĩ tiến bộ tôi thích văn hóa phương tây hiện đại bởi sự chuyên nghiệp, bình đẳng, và phát triển nhưng luận như bài viết này thì thật là không thấu đáo, và phiến diện.Trong lịch sử phát triển của tất cả các nước trên thế giới không nước nào có lịch sử dựng nước và giữ nước như nước Việt Nam vậy nên không thể so sánh như thế được. Và tôi nghĩ nếu Việt nam mà dùng thứ ngôn ngữ quốc tế mà truyền tải hệ tư tưởng Hồ Chí Minh cho thế giới biết thì tượng đài Hồ Chí Minh sẽ còn được dựng lên trên nhiều nước trên thế giới. Xây dựng đất nước ” của dân, do dân, vì dân” thì mọi quyền về con người sẽ được đảm bảo hết chứ không ai phải đấu tranh gì cả trừ các cuộc chiến sắc tộc thôi.

    Reply
    • Khoa Nguyen

      Bạn đã đọc được lịch sử bao nhiêu nước mà bạn dám khẳng định là ko nc nào như nc mình!!? Comment của bạn theo mình hiểu cũng tương đối phiến diện và khôn thấu đáo vì thiếu dẫn chứng và chỉ là quan điểm cá nhân. Hệ tư tưởng của Hồ Chí Minh đúc kết từ hệ tư tưởng của Mark- Lenin. Mà hệ tư tưởng đó thế giới họ ngâm cứu nát sách rồi. Hồ Chí Minh phải chăng có thể vĩ đại hơn Lenin để có thể được các nước bạn họ tạc tượng!!? Chế độ phong kiến ngày xưa họ hay nói câu “lấy dân làm gốc” nhưng không quên nói Hoàng Thượng “vạn tuế, vận tuế, vạn vạn tuế”. Mình liên tưởng đến đất nước Việt Nam bây giờ. 1 chế độ “của dân, do dân, vì dân” nhưng cũng không quên ” Đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm”…

      Reply
  • Khôi Nguyên

    “Lãnh tụ” ngày nay của những người cần nương tựa về tinh thần là chiếc điện thoại thông minh.

    Hãy tưởng tượng: đêm về ngủ, bỏ hết đồ công nghệ, cởi hết quần áo, mặc mỗi cái quần sịp (thậm chí không mặc gì), khi đó bạn còn lại gì thì đó chính là giá trị của bạn.

    Reply
  • Nguyễn Đức

    Tôi cho rằng lập luận của bài viết đã sai về đối tượng. Việc xây tượng đài Bác Hồ là thể hiện niềm tôn kính với người đã đặt nền móng cho nền độc lập hiện tại, có thể coi là người khai sinh ra nước Việt Nam hiện đại bây giờ.
    Ví dụ bài viết lấy ra để so sánh lại là các tổng thống như Obama, Putin… họ có thể được coi là những “ngôi sao” trên chính trường chứ tầm vóc của họ, xét trong mỗi dân tộc, như Mỹ và Nga không thể có được vị trí như Bác trong dân tộc Việt Nam được.
    Chẳng phải những Washington, Lincohn,… vẫn luôn được coi là những người vĩ đại, được tôn kính mãi qua các thế hệ ở Hoa Kỳ sao?

    Reply
    • DLV chân chính

      Ông cùng những người tôn kính là 3 triệu đảng viên nên tự góp tiền mà dựng tượng như Hoa Kỳ… Sao cứ dùng tiền của dân (OPM) mà xây dung và tham nhũng ?

      Nếu tự tin vào Thánh nhân xác ướp thì thử cho dân bỏ phiếu là biết ngay nếu…không biết đọc cmt phê phán trên các báo lề trái+phải.

      PS: Hãy tiết kiệm tiền dân tiền nước trong khi dân còn đói kém, khắp nơi ngập lụt… bằng cách để thế giới dựng “1000 năm bia miệng vẫn còn trơ trơ” http://www.geocities.ws/xoathantuong/xtt_diemMatNhungTenDoTe.htm

      Reply
  • nguyễn văn vũ

    các anh, chị, em nào muốn việt nam thay đổi không? tôi là hộ cận nghèo của một ấp vùng sâu vùng xa của miền tây nam bộ.! tất cả chúng ta nên có gắn làm ăn sao cho giàu mạnh lên trước đã, sau đó chúng ta liên kết lại thành một khối dân chủ tự xưng. giàu thì sẽ có tiến sĩ, kỹ sư, nhà kinh doanh v.v và chúng ta làm việc cho dân đến khi nào dân tin ta hơn là tin đảng cộng sản thì tức nhiên đất nước sẽ thay đổi thôi.
    tôi muốn nhấn mạnh là: chúng ta sẽ thay đổi về tư duy và cách sống theo kiểu dân chủ chứ phải tạo ra sự tranh cãi và hỗn loạn cho đất nước đấy nhé..!

    Reply
  • trọng nguyễn

    lão Mao khôn phết.kêu khi chết thì đề nghị dc thiêu để xóa đấu vết.bởi nhỡ thời thế có thay đổi thì cũng ko bị đào lên giống như trong 1 bộ phim giã sử trung quốc ko nhớ tên.có đoạn bị đào mộ lên để đập cái xác ấy 3 ngày 3 đêm liền.(lâu rồi ko nhớ đấy là phim gì).hy vọng …của chúng mình ko bị lâm vào cảnh đó.

    Reply
  • Lông Bông

    Tui thì không hiểu gì nhiều về chính trị, cũng chả muốn tham gia! Nếu có tham gia cũng chỉ là BẤT ĐẮC DĨ mà thôi! Tôi cũng chả tin những gì đã được thực hiện là CNXH đích thực!!! Về CNTB có lẽ đoạn này là mô tả chính xác nhất!!!

    The senator above mentioned was a clever man, who had made his own way, heedless of those things which present obstacles, and which are called conscience, sworn faith, justice, duty: he had marched straight to his goal, without once flinching in the line of his advancement and his interest. He was an old attorney, softened by success; not a bad man by any means, who rendered all the small services in his power to his sons, his sons-in-law, his relations, and even to his friends, having wisely seized upon, in life, good sides, good opportunities, good windfalls. Everything else seemed to him very stupid. He was intelligent, and just sufficiently educated to think himself a disciple of Epicurus; while he was, in reality, only a product of Pigault-Lebrun. He laughed willingly and pleasantly over infinite and eternal things, and at the “Crotchets of that good old fellow the Bishop.” He even sometimes laughed at him with an amiable authority in the presence of M. Myriel himself, who listened to him.

    *******

    The senator resumed:–

    “I hate Diderot; he is an ideologist, a declaimer, and a revolutionist, a believer in God at bottom, and more bigoted than Voltaire. Voltaire made sport of Needham, and he was wrong, for Needham’s eels prove that God is useless. A drop of vinegar in a spoonful of flour paste supplies the fiat lux. Suppose the drop to be larger and the spoonful bigger; you have the world. Man is the eel. Then what is the good of the Eternal Father? The Jehovah hypothesis tires me, Bishop. It is good for nothing but to produce shallow people, whose reasoning is hollow. Down with that great All, which torments me! Hurrah for Zero which leaves me in peace! Between you and me, and in order to empty my sack, and make confession to my pastor, as it behooves me to do, I will admit to you that I have good sense. I am not enthusiastic over your Jesus, who preaches renunciation and sacrifice to the last extremity. ‘Tis the counsel of an avaricious man to beggars. Renunciation; why? Sacrifice; to what end? I do not see one wolf immolating himself for the happiness of another wolf. Let us stick to nature, then. We are at the top; let us have a superior philosophy. What is the advantage of being at the top, if one sees no further than the end of other people’s noses? Let us live merrily. Life is all. That man has another future elsewhere, on high, below, anywhere, I don’t believe; not one single word of it. Ah! sacrifice and renunciation are recommended to me; I must take heed to everything I do; I must cudgel my brains over good and evil, over the just and the unjust, over the fas and the nefas. Why? Because I shall have to render an account of my actions. When? After death. What a fine dream! After my death it will be a very clever person who can catch me. Have a handful of dust seized by a shadow-hand, if you can. Let us tell the truth, we who are initiated, and who have raised the veil of Isis: there is no such thing as either good or evil; there is vegetation. Let us seek the real. Let us get to the bottom of it. Let us go into it thoroughly. What the deuce! let us go to the bottom of it! We must scent out the truth; dig in the earth for it, and seize it. Then it gives you exquisite joys. Then you grow strong, and you laugh. I am square on the bottom, I am. Immortality, Bishop, is a chance, a waiting for dead men’s shoes. Ah! what a charming promise! trust to it, if you like! What a fine lot Adam has! We are souls, and we shall be angels, with blue wings on our shoulder-blades. Do come to my assistance: is it not Tertullian who says that the blessed shall travel from star to star? Very well. We shall be the grasshoppers of the stars. And then, besides, we shall see God. Ta, ta, ta! What twaddle all these paradises are! God is a nonsensical monster. I would not say that in the Moniteur, egad! but I may whisper it among friends. Inter pocula. To sacrifice the world to paradise is to let slip the prey for the shadow. Be the dupe of the infinite! I’m not such a fool. I am a nought. I call myself Monsieur le Comte Nought, senator. Did I exist before my birth? No. Shall I exist after death? No. What am I? A little dust collected in an organism. What am I to do on this earth? The choice rests with me: suffer or enjoy. Whither will suffering lead me? To nothingness; but I shall have suffered. Whither will enjoyment lead me? To nothingness; but I shall have enjoyed myself. My choice is made. One must eat or be eaten. I shall eat. It is better to be the tooth than the grass. Such is my wisdom. After which, go whither I push thee, the grave-digger is there; the Pantheon for some of us: all falls into the great hole. End. Finis. Total liquidation. This is the vanishing-point. Death is death, believe me. I laugh at the idea of there being any one who has anything to tell me on that subject. Fables of nurses; bugaboo for children; Jehovah for men. No; our to-morrow is the night. Beyond the tomb there is nothing but equal nothingness. You have been Sardanapalus, you have been Vincent de Paul–it makes no difference. That is the truth. Then live your life, above all things. Make use of your _I_ while you have it. In truth, Bishop, I tell you that I have a philosophy of my own, and I have my philosophers. I don’t let myself be taken in with that nonsense. Of course, there must be something for those who are down,–for the barefooted beggars, knife-grinders, and miserable wretches. Legends, chimeras, the soul, immortality, paradise, the stars, are provided for them to swallow. They gobble it down. They spread it on their dry bread. He who has nothing else has the good. God. That is the least he can have. I oppose no objection to that; but I reserve Monsieur Naigeon for myself. The good God is good for the populace.”

    The Bishop clapped his hands.

    “That’s talking!” he exclaimed. “What an excellent and really marvellous thing is this materialism! Not every one who wants it can have it. Ah! when one does have it, one is no longer a dupe, one does not stupidly allow one’s self to be exiled like Cato, nor stoned like Stephen, nor burned alive like Jeanne d’Arc. Those who have succeeded in procuring this admirable materialism have the joy of feeling themselves irresponsible, and of thinking that they can devour everything without uneasiness,–places, sinecures, dignities, power, whether well or ill acquired, lucrative recantations, useful treacheries, savory capitulations of conscience,–and that they shall enter the tomb with their digestion accomplished. How agreeable that is! I do not say that with reference to you, senator. Nevertheless, it is impossible for me to refrain from congratulating you. You great lords have, so you say, a philosophy of your own, and for yourselves, which is exquisite, refined, accessible to the rich alone, good for all sauces, and which seasons the voluptuousness of life admirably. This philosophy has been extracted from the depths, and unearthed by special seekers. But you are good-natured princes, and you do not think it a bad thing that belief in the good God should constitute the philosophy of the people, very much as the goose stuffed with chestnuts is the truffled turkey of the poor.”

    http://www.online-literature.com/victor_hugo/les_miserables/8/

    Giờ tôi chả muốn nghiên cứu các học thuyết chính trị cho mệt óc, chẳng muốn đọc nhiều lịch sử vì khó mà biết sự thật nằm ở đâu!!! Chỉ còn tin vào các văn hào vĩ đại mà thôi!!! Càng ngày càng ngộ ra một câu mà tui đọc từ xưa xửa xừa xưa từ trên mạng nhưng lúc đó chưa thực sự hiểu:

    NGƯỜI TA CÓ THỂ TÌM THẤY TRONG VĂN HỌC MỌI ĐIỀU MÀ MÌNH CẦN!!!

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top