Chuyện Dài Của Việc Làm Giàu ở Việt Nam Reviewed by Momizat on .  Người Việt cố giàu lên, để làm gì? (Kỳ 2) Tuấn Khanh – RFA Blog – 30 Sep 2015 Trên con đường dài dẫn ra biển Hungtington Beach, Quận Cam, có những khu nhà rất  Người Việt cố giàu lên, để làm gì? (Kỳ 2) Tuấn Khanh – RFA Blog – 30 Sep 2015 Trên con đường dài dẫn ra biển Hungtington Beach, Quận Cam, có những khu nhà rất Rating: 0
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Chuyện Dài Của Việc Làm Giàu ở Việt Nam

Chuyện Dài Của Việc Làm Giàu ở Việt Nam

 Người Việt cố giàu lên, để làm gì? (Kỳ 2)

Tuấn Khanh – RFA Blog – 30 Sep 2015

do-not-educate-your-child-to-be-rich-inspirational-parenting-quotes

Trên con đường dài dẫn ra biển Hungtington Beach, Quận Cam, có những khu nhà rất đẹp mà chủ hầu hết là người Việt. Họ là những người rất trẻ, hoặc đó là những gia đình bình thường nhưng sống khép kín. Bạn tôi, một người đã sống ở nơi này, gần bằng thời gian của thế hệ người Việt đầu tiên đặt chân đến Mỹ sau tháng 4/1975, nói rằng đó là những khu định cư mới của “Việt cộng”.

Những ngôi nhà đó được mua rất nhanh trong khoảng vài năm gần đây – mỗi căn từ 450.000 cho đến hơn 1 triệu USD, cho thấy có một nguồn ngoại tệ khổng lồ được chuyển ra khỏi nước Việt Nam, để xây  dựng một ước mơ thầm kín và khác biệt bên ngoài tổ quốc của mình.

Phần lớn những người này đều nói giọng miền Bắc, mới. Họ có một lối diễn đạt thời thượng thật dễ gây ấn tượng. Anh bạn tôi, một người làm real estate – môi giới mua bán bất động sản ở Mỹ – kể lại cuộc trò chuyện với một khách hàng như vậy, và được biết nhà được mua ngay bằng tiền mặt, mà người khách dằn giọng “tiền tươi!”.

Không chỉ ở nơi đó, nhiều năm gần đây, cộng đồng Việt Nam ở Texas cũng hay nói với nhau rằng khu Bellaire đang ngày càng nhiều những người chạy khỏi Việt Nam hợp pháp như vậy. Thậm chí, không chỉ xuỳ tiền nhanh để mua nhà – lớp người này rất nhiều tiền – họ mua luôn các cơ sở thương mại. Từ các tiệm nail với giá vài chục ngàn cho đến các siêu thị giá trên chục triệu USD, một thế hệ khác chính kiến, khác tư duy đang len lỏi vào các cộng đồng Việt Nam chống Cộng để mong an cư và sinh tồn. Nơi quần cư cho tiếng Việt, văn hoá Việt không chấp nhận chế độ cộng sản mà nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng từng gọi là “một Việt Nam bên ngoài Việt Nam”.

Có lẽ vì vậy, mà ở các khu người Việt như vậy, biển quảng cáo của các luật sư di trú ngày càng nhiều. Trên đài phát thanh hay truyền hình cũng ra rả các lời mời tư vấn tìm hiểu cách lấy thẻ xanh để được ở lại nước Mỹ.

Sẽ là một điều chua chát, nếu nhìn lại lịch sử. Dù nước Mỹ vẫn bị gọi là thua trận và bị “đuổi” khỏi Việt Nam theo các văn bản tuyên truyền, nhưng đích đến giờ đây của nhiều quan chức Việt Nam vẫn là nước Mỹ chứ không là đồng minh số một Trung Quốc. Thậm chí các quan chức, giới tư bản đỏ hiện tại của Việt Nam còn bỏ ra rất nhiều tiền để được trụ lại quốc gia thù địch đó, cho mình và cho con cái của mình.

Nhiều người Việt Nam sống bằng đồng tiền lương thiện ít ỏi của mình tại Mỹ đã ngạc nhiên hỏi rằng “họ là ai, sao giàu vậy”. Thật không dễ trả lời. Trong những người đến Mỹ hay bất kỳ quốc gia phương Tây thù địch nào khác, có những người làm mọi cách  như một cuộc tỵ nạn về an sinh, giáo dục… nhưng cũng có những người chạy đi, để âm thầm đào thoát khỏi lý tưởng của mình.

Anh Mến, một người sống ở Kansas chỉ hơn 10 năm, trong một cuộc gặp ngẫu nhiên đã thảng thốt kể rằng anh chứng kiến những người Việt đến Mỹ mua một lúc 2,3 căn nhà. Thậm chí họ còn luôn đón mua hàng chục chiếc Iphone đời mới nhất để gửi về, so với anh đến nay vẫn còn mắng con khi thấy chúng xài viết chì được phân nửa đã vứt đi. “Việt Nam bây giờ dễ kiếm tiền lắm hả anh?”, anh Mến ngơ ngác hỏi.

Thật khó mà giải thích với anh Mến, dù cùng là người nói tiếng Việt với nhau. Vì ngay ở quê hương lúc này, hàng triệu người đang nuốt các bữa ăn công nhân hàng ngày tệ bạc đến mức như công khai bào mòn tuổi xuân của họ. Những vùng quê đói nghèo phải xin gạo trợ cấp mỗi năm, nhưng đầy dẫy các quan lớn vẫn lên nhà cao, tậu xe to và viết các dự án xây tượng đài hàng ngàn tỉ.

Trường St Polycarp ở thành phố Stanton, Quận Cam, là một trong những trường tư thục Công giáo mà nhiều gia đình người Việt dù tốn tiền nhưng vẫn hay gửi con vào vì mong chúng học kiến thức, và học được cả đức tin. Thỉnh thoảng, cũng có những gia đình đem con đến và cho con cái làm quen với Jesus thay cho học tin vào một lãnh tụ. Năm ngoái, chiếc xe đỗ trước cửa trường đưa đứa trẻ vào học, có cả ông bà theo để xem nơi học thế nào. Đó là những người vẫn còn mang đậm phong thái cán bộ với quần áo, giày dép vả cả giọng nói.

Khi gia đình này bước qua sân trước, vòi nước tự động tưới cây bất ngờ bị hư, nên làm tràn ra một vũng nước. Người phụ nữ lớn tuổi bước qua, càu nhàu “Thế này là không được. Phải nói nhà trường xem lại coi chứ thế này thì đi hư hết cả giày”. Thấy tôi là người Việt, đang đứng gần ở nơi bán hàng gây quỹ cho trường, nên bà nói luôn “Anh có làm ở đây không, anh nên nói với ban giám hiệu”.

Tôi nhớ đến Sài Gòn, Hà Nội… nhớ những ngày nước ngập lụt lội đến tận giường. Nhớ đến những mùa nhập học hàng ngàn phụ huynh vật vã, lê lết khắp nơi chạy trường cho con mình, dù phải gửi lót tay. Có lẽ người Việt đã quen sống vất vả và chịu đựng nên mọi thứ quen dần, đến khi tiếp cận với một đời sống tự do và dân chủ, ai cũng hăng hái tìm và thể hiện quyền của mình. Dĩ nhiên vòi nước được sửa ngay sau ấy không lâu, mà ban giám hiệu không đổ thừa cho biến đổi khí hậu hay thiếu tiền ngân sách.

 Gia đình đó khi quay lại hôm sau, chắc sẽ hài lòng và nghĩ mình được tôn trọng, khác với những ngày tháng mà bao nhiêu người dân ở quê hương giận dữ với hiện trạng nhưng thấy mình luôn bị biến thành trò hề. Bài học của cuộc sống đơn giản hiện rõ trên gương mặt của gia đình đó, mà tôi thấy, là sự tự tin và quyền của con người, có thể rất khác khi họ ở Việt Nam, bị cảnh sát giao thông ngoắc xe vào vô cớ, đã vội móc túi tìm vài trăm ngàn để lướt qua nan đề thật nhanh.

Một trong những câu nói nổi tiếng của nhà văn, diễn thuyết gia John Mason, cũng là tựa đề một quyển sách nổi tiếng của ông, có tựa đề “Bạn được sinh ra như một nguyên bản, vậy đừng chết như một phiên bản” (You were born an original. Don’t die a copy) có lẽ là một trong những động lực thúc đẩy âm thầm nhưng mãnh liệt trong lòng người Việt từ nhiều đời nay. Đã có rất nhiều người ra đi, để được thấy mình và con cái của mình được sống như là chính mình, như một nguyên bản. Nhiều năm sau 1975, vẫn có những dòng người ra đi rất xa khỏi quê hương để tìm lại phần nguyên bản của mình.

Nghèo khó, họ có thể thành người rơm ở Anh hay bị xua đuổi ở Campuchia. Giàu có, họ trở thành những kẻ lưu vong hoặc nhấp nhổm với cuộc sống mới mà mắt vẫn đau đáu về quê nhà. Lịch sử thế giới chắc sẽ lại phải ghi thêm một chương kỳ lạ. Con người và muông thú lên thuyền ông Noah để gột sạch mình cho một thế giới mới, nhưng người Việt hôm nay lại lặng lẽ lên chiếc thuyền mong cứu chuộc nguyên bản của đời mình, cứu chuộc một cuộc sống đơn giản, thật thà và tự do.

Nhưng tại sao chúng ta không thể là nguyên bản ở quê hương mình? Vì sao chúng ta phải sống không là nơi chôn nhau cắt rốn của mình? Tôi đang hình dung người đàn ông có xe hơi đắt tiền không bỏ xe giữa con đường ngập nước ở Sài Gòn mà ông ta cùng nhiều con người nữa đang ướt sủng sẽ đi thẳng đến cơ quan nhà nước để hỏi rằng vì sao? Tôi hình dung gia đình Việt Nam di cư đến Mỹ sẽ không chất vấn một ban giám hiệu ngoại quốc về của công, mà sẽ cất tiếng nói đó trên chính đất nước mình? Một cuộc sống thật và đơn giản – nguyên bản vì sao đang phải bị đánh tráo bằng những phiên bản vô hồn và nhạt nhẽo?

Chúng ta được dặn dò hãy chỉ nên lo làm ăn, và đừng quan tâm đến chuyện gì khác. Và nhiều người Việt đã rất mất rất nhiều thời gian để làm được điều đó rồi giật mình nhìn thấy thế giới này không chỉ no đủ là tất cả. Không ít người giàu có, thậm chí quan chức đã dồn tất cả để ra đi và đổi một cuộc sống khác. Thậm chí đó là cuộc sống mà trước đây họ bảo vệ và coi những kẻ từ bỏ, ra đi là thù nghịch.

Cuộc sống đang như vậy. Rất hiện thực. Khi viết một bài trước đây, một bạn trẻ, có khuynh hướng dư luận viên, đã nhắn cho tôi “vậy cứ nghèo đi, nghèo hoài đi”. Đó lại là một khái niệm khác, mà nếu hiểu những gì tôi viết ắt bạn trẻ ấy sẽ không nói như vậy. Vì câu hỏi của tôi rất rõ rằng chúng ta – người Việt, đang cố giàu lên và sau đó là gì?

Tuấn Khanh

Bình luận (39)

  • Hồng Quang

    “Đừng đào tạo con bạn thành giàu có. Hãy dạy chúng trở lên hạnh phúc. Như vậy khi lớn lên chúng sẽ biết giá trị của nhiều thứ là vô giá”. Thanks

    Reply
    • Thắc mắc

      Mỹ là 1 quốc gia minh bạch thông tin. Nhờ internet, hãy chỉ đích danh những đầy tớ mới sang Mỹ với tiền đánh cướp đc, chúng sẽ biết… không chốn dung thân!?

      Reply
      • Hồng Quang- Việt Smile :)

        ĐẲNG CẤP VN ? Không, chỉ là…

        Theo những hình ảnh được những người có mặt tại hiện trường chụp lại, người phụ nữ có vẻ rất bất mãn, đập bàn quát nhân viên bán hàng: “Mày có biết bố tao là ai không? Đây là phố nào? Mày có tin tao mua cả con phố này không?”
        Không dừng lại ở đó, vị “khách vip” này còn rút một nắm tiền giấy lớn từ trong ví, ném tới tấp vào mặt đối phương.
        “Mày cho là tao không có tiền à? Đây là cái gì? Đây là cái gì”? Trong tình huống đó, nữ nhân viên bán hàng chỉ biết cười gượng gạo….

        P/s: Theo trang tin ETToday (Đài Loan) ngày 30/10 đưa tin, vụ việc trên xảy ra tại một cửa hàng kinh doanh nữ trang ở thành phố Hàm Đan tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc.

        Reply
    • Trở về nguyên bản (ko phải) bần cố nông

      P/S: “Nhiều năm sau 1975, vẫn có những dòng người ra đi rất xa khỏi quê hương để tìm lại phần nguyên bản (bần cố nông?) của mình”. Vậy thì họ đến Mỹ là đúng rồi (nhưng ở Đỉnh cao…TB Đỏ):

      Những con số nghèo khó của nước Mỹ

      Trong suy nghĩ của nhiều người, nước Mỹ là nơi mà phần lớn dân số được sống trong sự phồn vinh. Tuy nhiên, trang mạng Economic Collapse Blog vừa công bố những con số chứng minh rằng tình hình kinh tế ở “đất nước cờ hoa” thực sự khác xa với suy nghĩ đó.

      1. Một nghiên cứu mới đây tiết lộ rằng 40% người Mỹ chỉ tiết kiệm được 500 USD (hơn 10 triệu đồng) hoặc còn ít hơn con số đó trong cả cuộc đời.

      2. 28% người Mỹ không có lấy một xu để dành phòng trường hợp khẩn cấp.

      3. Gần 10 triệu hộ gia đình ở Mỹ thậm chí không có tài khoản ngân hàng. Con số này đã gia tăng 1 triệu so với thống kê hồi năm 2009.

      4. Kể từ cuộc suy thoái gần đây nhất, số gia đình sống vô gia cư đã tăng 23% ở ngay tại thủ đô Washington DC, nơi từng là một trong những khu vực giàu có nhất quốc gia.

      5. Số người Mỹ phải sống trong nghèo đói trong vòng 4 năm qua đã tăng tới 6 triệu người.

      Hãng tin Sputnik của Nga dẫn lời Cố vấn chính sách nội vụ Jeffrey Buchanan tại tổ chức Oxfam America cho biết, chính phủ Mỹ nên tăng mức lương tối thiểu để chống lại tình trạng nghèo khó đang diễn ra trên khắp quốc gia này.

      “Nếu muốn giải quyết vấn đề này thì chúng ta cần tăng lương, bắt đầu từ việc tăng lương tối thiểu liên bang”, ông Buchanan nói, “chắc chắc chính phủ Mỹ có thể làm nhiều hơn nữa để giải quyết cảnh nghèo nàn”.

      Trước đó ngày 26/8, ứng cử viên tranh cử tổng thống của Đảng Cộng hòa Mỹ, ông Ben Carson cho biết nước Mỹ hiện có số người phải sống nhờ trợ cấp, sống trong cảnh nghèo khổ, nhà cửa bị hư hỏng nhiều gấp 10 lần những năm 1960.

      Reply
    • Tha

      Câu sau có nghĩe là “biết giá trị … mà không phải là giá cả của nó”

      Reply
    • Vo dinh Thu

      Hong Quang noi dung . Gia tri tinh ban chang han. Than, Vo Dinh Thu

      Reply
  • Minh Quân

    Đáng lý ra, bà quý sờ tộc kia sẽ không phải là là loại trưởng giả học đòi làm sang nếu như ở VN dám can đảm to mồm nói hay phiền trách cơ quan công quyền về việc nước cống hôi thối ngập đến thắt lưng mỗi khi mưa xuống vì nó không chỉ làm hư giày dép quần áo xe cộ mà ảnh hưởng đến sức khỏe, tinh thần.
    Vòi nước bị hư làm nước đọng thành vũng nhỏ, bà ta không quan tâm vũng nước này có thể gây trơn trượt mất an toàn khi đi lại mà quan tâm nó hư đôi giày hiệu. Thế mới biết người Việt sau khi được bọn cộng sản trị vì trở nên ngu dốt, ấu trĩ và thiếu nhân văn, càng ngày phần CON lấn lướt phần NGƯỜI, thích cái hình thức bề ngoài hơn là nhân cách bên trong.

    Reply
    • Tha

      Tôi hiểu phản ứng của bà này. Cái mặc cảm yếu thế ở VN, khi sang Mỹ rất dể bộc lộ ra bằng chút uy quyền.

      Một chuyện cách đây hơn 20 năm. Cảnh sát chặn một xe chạy sai luật. Ông chồng ngông nghênh không chịu làm theo luật là để tay lên tay lái và ngồi chờ cảnh sát đến. Hơn thế, ổng còn mở cửa ra đứng chống nạnh hoạch hoẹ (bằng thứ tiếng nữa Việt nữa Mỹ, hihi). Cảnh sát tới cùm liền. Bà vợ ngồi trong xe cũng ra oai bảo đứa con, mày ra coi thằng cảnh sát làm gì ba mày ngoải. Đứa con mở cửa ra cũng bị cùm luôn. Gia đình này cũng chỉ mới sang theo diện H.O. Họ chẳng là giàu có hay quyền lực gì ở VN. Chỉ vì cái mặc cảm yếu đuối bất lực với công an ở VN làm họ cứ muốn thể hiện cái gì đó cho oai khi họ nghe nói đến sự tự do và quyền người dân ở Mỹ.

      Bản thân tôi khi mới sang Mỹ cũng có kinh nghiệm không vui với cảnh sát. Lúc mới sang, ở khu nghèo nhất TP. Bốn giờ sáng dậy đi giao báo thì gặp xe cảnh sát chiếu đèn sáng trưng chặn lối ra hẻm. Tôi bước lại gần định xem cái gì nhưng đèn chói quá nên quay đi. Hình như họ ngoắc tay bảo tôi lại gần nhưng tôi không thấy. Thế là hai ông cảnh sát chạy tới rút súng chỉ vào tôi và la “get out of the car” (ra khỏi xe). Họ bẻ tay, lục soát coi tôi có súng hay không. Sau khi kiểm tra bằng lái và biết là đi giao báo, họ xin lổi và cho đi. Tôi vừa xấu hổ, vừa tức giận, vừa ghét cảnh sát, chỉ ước sao mình có quyền là đuổi cổ hết mấy ông này.

      Đó là lần duy nhất. Sau này có dịp gặp cảnh sát, như khi họ chặn xe nhắc nhở là phải chạy chậm ở khu trường học hoặc có chuyện phải hỏi nhau, Cảnh sát TP San Diego chổ tôi rất lịch sự. Họ trao đổi, hỏi han rất thân tình. Chưa kể là ông nào cũng dáng dấp mặt mũi đều rất đẹp trai nữa (cái này là bonus cho mấy chị, hổng phải cho tui).

      Khi tâm thế của mình tự tin và bằng an thì tự nhiên không cần thể hiện uy quyền hay kháng cự gì cả. Tới lúc đó, sẽ tránh được sự hiểu lầm rất nhiều. Cảnh sát ở Mỹ họ đâu hiểu nỗi là ngừoi ở VN mới sang muốn giật le cho đở mặc cảm. Mà khi họ hiểu lầm, họ cũng có phản ứng mạnh để tự vệ.

      Reply
    • Kim

      Bạn thân mến, có lẽ cái bà ”quý sờ tộc” mà bạn nói đến chưa từng khổ như dân đen, bà ta chưa bao giờ(tôi chắc chắn điều này) sống cạnh con kênh nước đen, bà ta chưa bao giờ nếm mùi sống trong những căn nhà mà trời mưa nước ngập đen sì.
      Vì đẳng cấp của bà ta là khi bước chân vào miền nam là có ngay nhà ”của người ta” để ở.
      Họ đâu có cần làm nhưng vẫn có của để ăn và có nhà để ở, chỉ thương cho những ”con người” họ cũng ”là người” mà chỉ vì cái gì đó tự dưng mất hết tất cả ….
      Ở vn bạn bây giờ chỉ cần bạn vừa mở miệng là sẽ bị chụp mũ, lôi cổ tống vào hộp.
      Ngay cả bây giờ nếu bạn chỉ comment những gì bạn cảm nhận là bất công thì bạn sẽ được ”tắm một trận mưa comment chửi” xối xả từ phía những đứa trẻ khg hiểu chuyện.
      Họ sẽ ghép cho bạn rất rất nhiều thứ tội danh mà bản thân bạn cũng khg hình dung ra nổi.
      Vì đâu nên nỗi …?

      Reply
    • Same Old Brand New You

      …càng ngày phần CON lấn lướt phần NGƯỜI, thích cái hình thức bề ngoài hơn là nhân cách bên trong.

      Chuyện lày chỉ diễn ra ở địa ngục của cộng sản thui nhỉ, còn ở thiên đường tư bản thì hổng có đâu. Mày là lói thế á, chúng ló tát cho sưng đỏ hết cả mặt mũi mồm miệng ấy chứ!!!

      Reply
    • Huy Le

      Sao mà nói được chứ, cái đám mà bạn định bào bà ta nói là “chồng,con, cháu chắc, cha” nó thì sao mà nói được chứ, nó cũng hiểu rằng hôm nay nó đứng ở đó con nó học ở đó là do thằng chồng, thằng cha, thằng con nó ăn cướp của người dân, vì chúng nó ăn cướp nên Việt Nam nó mới vậy đó.

      Reply
    • Hieu

      Bạn nói sai rồi. Ở Việt Nam ko phải ai cũng thế. Đừng đổ thừa cho chế độ. Ở đâu cũng có người xấu người tốt. Những người kệch cỡm như bà ấy chưa hẳn ở Mỹ đã ko có.

      Reply
  • Lê Đình Hồng

    Cuộc vượt biên lần 1 là của dân đen, cuộc vượt biên lần 2 là của quan đỏ, của việt cộng, những người cộng sản họ có học, họ thừa hiểu chủ nghĩa cộng sản là không tưởng, không thực tế, không thể thực hiện được, không sớm thì muộn, không chóng thì chầy sẽ bị sụp đổ đó là 1 điều chắc chắn, mặt khác chính quyền dân chủ sắp tới sẽ thành lập ủy ban điều tra tội ác, ủy ban điều tra tài sản, tòa án đặc biệt để xét xử tội phạm tham nhũng, việt cộng sợ bi lôi ra trước vành móng ngựa, nên chuồn là thượng sách, có biến là xách cặp chạy, tiền đã gửi nhà băng Thụy Sĩ, nhà đã mua ở Mỹ, Anh, Pháp, quan họ khôn lắm chỉ có dân là dại 85 năm theo đảng cuối cùng chỉ có con số không tròn trĩnh, không việc làm, không nhà ở

    Reply
  • gia lạc

    Đoạn cuối có nhắc tới dư luận viên. Bao nhiêu năm bị tẩy não và nhồi sọ thì hầy như mọi người đều có cái lối nói được gọi là dlv. Tôi cũng từng nằm trong trạng thái ấy nhưng nhờ những trang báo mạng với những phân tích phản biện đã giúp tôi gội rữa. Cần thông cảm và kích thich mọi người đọc cho nhiều lên tự nhiên tới một lúc nào đấy họ sẽ bừng tỉnh.

    Reply
  • Đà đểu

    Nên đổi tựa đế lại là: ” Người Việt Nam sống làm gì cho chật đất”

    Reply
  • Kim

    Bài viết hay quá.
    húng ta đang sống như thế nào?
    Những người có quyền lực ở quê nhà, họ đang sống như thế nào?
    Những người đã bỏ ra đi tại vì cái gì?
    @@@
    Từng người tình, bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ…..
    @@@
    Tôi là con người sinh ra ở thế hệ 6X
    Tôi lớn lên giữa lúc đổi thay của cả một cái nhìn và cách nghĩ.
    Tôi luôn nhận thấy mình không hề thuộc về cái nơi mà tôi được sinh ra.
    Vì sao?
    Vì cha tôi đã trót thuộc về chế độ trước, vì thời đại này bắt buộc phải có công có cán mới được quan tâm.
    Tôi lớn lên mà luôn đặt dấu hỏi, vì sao tôi không được đi học?
    Vì sao tôi bị từ chối nhận vào trường chỉ vì gia đình tôi ”can tội trốn chạy” nhưng không thoát?
    Tôi lớn lên với con số KHÔNG to tướng.
    Và tôi tự hỏi, vì sao?
    Ai đó đã luôn nói về hai tiếng quê hương, nhưng sao tôi luôn cảm thấy, đây không phải là nơi tôi phải sinh ra ….
    Quê hương là gì?
    Tôi không thể hiểu hai từ đó ….

    Reply
    • Đỏ máu tanh lòng

      Khi mỗi người bị đồng loại gắn cho 1 số “0-Zero” to tướng thì đồng nghĩa hơn 90 tr. dân đất Việt chỉ còn… 3 triệu với mác Đỏ. Hèn chi đất nước mãi loạn lạc, chia rẽ và yếu hèn. Đúng là “Kẻ thù lớn nhất là chính… cs Việt”.

      Reply
    • Hồng Quang

      Quê hương chính là… Bạn, Tôi, Chúng Ta như mọi BCA vì ai sinh ra đều mặc định có cha mẹ và quê hương. Nó không phụ thuộc vào con số tù Zero cưỡng bức… trừ khi Ta tự biến mình thành Zero !?

      Reply
  • Sinh viên

    Quê hương ngu sao chỉ một
    Như là chỉ một mẹ thôi
    Nước trong khi nào lộn xộn
    Nước ngoài ta gặp nhau thôi…

    Nhiều người hay hát nhại bài “Quê Hương” được phổ nhạc của nhà thơ Đỗ Trung Quân; nhưng chưa có sự chế giễu nào cay đắng hơn NS Tuấn Khanh, người viết xuất sắc hơn bất cứ nhà văn nào hiện nay ở VN. Và hôm nay, đúng thế. Nhưng nó chỉ “đúng thế” với tầng lớp không phải những bần dân.

    Mẹ ta nghèo cơm chan nước mắt
    Con ta đau rau cháo cầm hơi.
    Trời ơi, ông ở nơi đâu?
    Sao không ngó xuống mà thương giùm dân tôi…

    Một đất nước nghèo như Việt Nam nhưng thật buồn khi dân sở tại vùng nào cũng có những tòa nhà to lớn nhất, lộng lẫy nhất và nói rằng đó là nhà ông chủ tịch X, ông bí thư Y hay trưởng phòng U… là chuyện bình thường ở địa phương nào cũng có. Và người dân thường Việt Nam quá quen với khái niệm rằng, công ty này, ngân hàng nọ, nhà máy kia, hay trang trại nọ là của ông X, hay người nhà của một ông quan quyền lực nào đó của địa phương, và cũng là điều không thể che dấu khi các quan chức chính quyền giàu khủng, giàu khiếp.

    Ngay cả đa số đảng viên, quan chức thấp của QĐ, của CA thì cũng vất vả với cuộc sống như mọi người dân, nhưng thành phần lãnh đạo chóp bu thì giàu có, huênh hoang, con cái đi học nước ngoài, mà thật tình thì lương của các quan chức cho dù Thủ Tướng cũng không thể nào đủ cho con cái du học. Và dù không công nhận thì các gia đình quan chức cao cấp đã hình thành trong xã hội Việt Nam đầu thế kỷ 21 này một đẳng cấp riêng, một tầng lớp “quí tộc đỏ”, ăn trên ngồi trốc. Không hề phân biệt vùng miền mà chỉ đưa ra một thực tế là chiếm đa phần họ là người gốc Bắc, hay xuất thân từ miền Bắc và giờ đây thì thời của quan chức lên ngôi trong các nhóm quyền lực + tiền này rồi.

    Thống nhất đất nước đã được 40 năm, và nói thực tình thì trước thời điểm đó không có một quan chức VN nào, dù lớn đến đâu đi nữa lại giàu có hay có tài sản nhiều như bây giờ. Nhưng chỉ hơn nửa thời gian đó, thì tốc độ làm giàu và khả năng làm giàu đỉnh điểm của giới quan chức đã được mở hết công suất. Ở thành phố hay thôn quê, các quan chức quyền lực của mọi ngành ngang, dọc, đảng, CA, QĐ, BĐS, ngân hàng đua nở, và chiếm phần lớn là các quan chức, ăn theo quan chức và dựa hơi quan chức. Và kinh doanh lớn ở Việt Nam thì bao giờ cũng phải có thành phần cán bộ quan chức ra kinh doanh