Bầu Đức và Con Đường Màu Xanh Reviewed by Momizat on . Tác Giả : Hà Nguyễn. Ngay sau khi Global Witness ra báo cáo cho rằng hoàng anh gia lai không thân thiện với môi trường, bầu đức đã lập tức thực hiện một chiến d Tác Giả : Hà Nguyễn. Ngay sau khi Global Witness ra báo cáo cho rằng hoàng anh gia lai không thân thiện với môi trường, bầu đức đã lập tức thực hiện một chiến d Rating:
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Bầu Đức và Con Đường Màu Xanh

Bầu Đức và Con Đường Màu Xanh

Tác Giả : Hà Nguyễn.

Ngay sau khi Global Witness ra báo cáo cho rằng hoàng anh gia lai không thân thiện với môi trường, bầu đức đã lập tức thực hiện một chiến dịch truyền thông ấn tượng. Liệu chiến thuật này có mang lại kết quả mong muốn?

Greenpeace từng làm video clip với nội dung nhai sôcôla Kit Kat nhưng cắn phải ngón tay đười ươi bê bết máu để cáo buộc Sina Mars Group. Global Witness cũng hoàn toàn có khả năng thực hiện mẫu truyền thông đáng sợ tương tự với Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) nếu họ muốn.

Vụ việc tổ chức phi chính phủ Global Witness (Nhân chứng Toàn cầu) cáo buộc HAGL chiếm đoạt đất đai, khai thác gỗ bất hợp pháp, gây ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường và cuộc sống của người dân nghèo tại Campuchia – Lào đã thu hút sự chú ý của cộng đồng doanh nghiệp cũng như dư luận cả trong lẫn ngoài nước.

Ngay lập tức, HAGL đã tổ chức trao đổi thông tin trực tiếp với báo giới trong nước và chủ động mời Global Witness sang đối chất tại hiện trường ở Lào – Campuchia. Chưa dừng lại ở đó, bầu Đức còn mời tổ chức kiểm định chất lượng Bureau Veritas của Pháp thẩm định để chứng nhận HAGL là doanh nghiệp thân thiện với môi trường.

Và thật tình cờ, báo chí Lào cũng đồng loạt đăng tải các bài viết ca ngợi HAGL ngay sau biến cố Global Witness. Báo Đất nước Lào của Thông tấn xã Phathet Lào và báo Lào Phatthana của Hội Nhà báo Lào mới đây có bài viết tựa đề “Tấm lòng cao cả của một doanh nghiệp Việt Nam”, trong đó nói rằng HAGL là nhà đầu tư nước ngoài thành công nhất tại nước này và đem lại cuộc sống ấm no cho người dân ở những vùng có dự án.

Chưa bàn đến chuyện ai đúng ai sai, nhưng rõ ràng HAGL đã và đang thực hiện nhiều biện pháp xử lý khủng hoảng truyền thông để bảo vệ thương hiệu, bảo vệ hoạt động kinh doanh và cố gắng ổn định tâm lý cổ đông, nhà đầu tư. Tuy nhiên, theo Global Witness, dường như HAGL chỉ tập trung vào việc đánh bóng hình ảnh chứ chưa xem xét giải quyết những cáo buộc đang phải đối mặt.

Liệu bầu Đức đã đi đúng đường? Hãy nhìn lại trường hợp tương tự xảy ra trước đó. Hãng sản xuất bột giấy sản lượng lớn thứ ba thế giới Asia Pulp & Paper (Indonesia) cũng đã bị một tổ chức phi chính phủ khác là Greenpeace (Hòa bình Xanh) lên án vì khai thác gỗ bên trong khu di sản rừng nhiệt đới Sumatra của nước này.

Vết xe đổ Asia Pulp & Paper

Asia Pulp & Paper (APP) thuộc Sina Mars Group, một tập đoàn Indonesia chuyên khai thác và kinh doanh bột giấy, dầu cọ và than đá. Mỗi năm, lượng bột giấy mà APP cho ra lò chiếm gần phân nửa tổng sản lượng ngành bột giấy của Indonesia và 20% trong số đó được họ chế biến từ gỗ nguyên liệu khai thác trong những khu rừng ở Sumatra và Java.

Lạ lùng ở chỗ, mặc dù luật pháp Indonesia quy định rừng nhiệt đới là khu vực bất khả xâm phạm nhưng APP hầu như không gặp phải bất kỳ trở ngại nào từ chính quyền sở tại. Tuy nhiên, sự việc đã không qua được mắt các tổ chức bảo vệ môi trường. Tháng 7.2010, Greenpeace công bố tài liệu cáo buộc APP đã và đang hủy diệt những khu rừng nhiệt đới ở Indonesia, đồng thời góp phần đẩy loài hổ và đười ươi đến bờ vực tuyệt chủng.

Phản ứng lại cáo buộc của Greenpeace, APP bác bỏ hầu hết các sai phạm và thực hiện một chiến dịch truyền thông khủng để nhuộm xanh hình ảnh công ty. Dưới sự tư vấn của một hãng PR nổi tiếng thế giới, một loạt các nhà báo, công ty tư vấn và một số tổ chức phi chính phủ tại Indonesia đã đồng loạt ca ngợi sự trong sạch và có trách nhiệm của APP. Ấn tượng hơn, APP còn đầu tư cho việc quảng bá hình ảnh doanh nghiệp xanh trên CNN, Sky TV và rất nhiều kênh tin tức quốc tế khác.

Chưa hết, cứ đều đặn mỗi tháng sau đó, họ lại đưa ra thông cáo báo chí khoa trương về những thành tựu và nỗ lực mới trong việc bảo vệ môi trường. Một luận cứ thường xuyên được các doanh nghiệp kiểu này đưa ra và lặp đi lặp lại chính là hoạt động khai thác và chế biến gỗ đã mang lại công ăn việc làm cho người dân sở tại. Trên thực tế, báo cáo của Greenpeace cho biết cứ mỗi nhân công địa phương được APP thu nhận, doanh nghiệp này lại đi chiếm một diện tích đất có thể nuôi sống từ 36-60 gia đình.

Nhờ nỗ lực không mệt mỏi của Greenpeace và người tiêu dùng, hàng loạt khách hàng lớn đã lần lượt ngưng mua hàng từ APP. Hãng bột giấy của Indonesia đã bị cắt gần như tất cả các hợp đồng cung ứng giấy đã ký với nhà in, nhà phát hành sách lớn của Mỹ cũng như rất nhiều nhà bán lẻ và chuỗi thức ăn nhanh trên thế giới. Ngoài ra, họ còn mất hơn 100 khách hàng là những tập đoàn lớn như Unilever, Disney, Mattel, Danone, Kraft, Nestlé, Carrefour, Tesco hay Adidas…

Sau gần 3 năm cố gắng nhuộm xanh hình ảnh bằng nhiều chiêu bài PR khác nhau, cuối cùng APP cũng phải chấp nhận đầu hàng Greenpeace. Đầu tháng 3.2013, Chủ tịch APP tuyên bố Hãng sẽ ngừng hoàn toàn việc khai thác gỗ bên trong các khu rừng nhiệt đới, đồng thời cho phép đại diện các tổ chức phi chính phủ tham gia vào quá trình giám sát thực hiện. Thú vị hơn, đại diện hãng này còn tỏ lòng biết ơn Greenpeace vì đã giúp họ thực sự thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn.

Nhà đầu tư không quên

Sau khi bị Greenpeace lên án, không những APP bị hàng loạt khách hàng cắt hợp đồng mà ngay cả giới cổ đông cũng quay lưng với họ. Sau thời gian chứng kiến khoản đầu tư thua lỗ vì hành động của APP, cả Mackenzie Investments (Canada) lẫn Skagen Funds (Na Uy), 2 cổ đông nước ngoài lớn nhất của APP, đều lần lượt bán tháo cổ phiếu APP trong năm 2012.

Thậm chí, nhà đầu tư nổi tiếng người Mỹ Mark Mobius đã từng phải công khai với báo giới sự thất vọng của ông đối với APP hồi năm ngoái: “Khoản đầu tư tệ nhất mà tôi từng thực hiện là vào một công ty Indonesia tên Asia Pulp & Paper. Chúng tôi thiệt hại khoảng 25% số vốn đầu tư ban đầu vào đấy”.

Có thể nói, cách hành xử không đẹp của doanh nghiệp trong những tình huống nhạy cảm như vậy không chỉ gây thiệt hại cho chính họ mà còn làm liên lụy đến các cổ đông.

Quay lại vụ việc của HAGL, trước cả khi báo cáo chính thức của Global Witness được công bố rộng rãi thì cổ đông lớn của tập đoàn này đã được nghe về thông tin này. Ông Phạm Nguyễn Vinh, Giám đốc Phát triển Kinh doanh Dragon Capital (đơn vị đang nắm khoảng 12% cổ phần trong HAGL), cho biết họ đã sớm làm việc với lãnh đạo của HAGL để phản ánh các mối quan ngại này, đồng thời tổ chức việc tham quan kiểm tra một số dự án của HAGL tại Campuchia.

“Chúng tôi đánh giá cao về sự hợp tác của HAGL trong quy trình này. Ban Lãnh đạo HAGL thể hiện sự quyết tâm và tập trung vào các vấn đề được nêu nhằm đảm bảo công ty đạt được những chuẩn mực cần thiết về môi trường, xã hội và quản trị doanh nghiệp”, ông Vinh nhận xét. Tuy nhiên, đến thời điểm này, Dragon Capital vẫn chưa thể có bất kỳ kết luận chính thức nào.

Bầu Đức nên làm gì?

Bài học nhãn tiền từ câu chuyện Greenpeace – APP bây giờ ai cũng đã rõ. Tuy nhiên, sau biến cố Global Witness, có một số ý kiến cho rằng HAGL nên chủ động mời CNN, BBC hay CNBC đến để kể cho họ nghe câu chuyện của mình. Có thể đó sẽ là một biện pháp khả dĩ để đánh bóng hình ảnh, nhưng cũng cần lưu ý rằng, các tổ chức phi chính phủ có thể tác động mạnh tới khách hàng của các doanh nghiệp không thân thiện với môi trường.

Khi sôcôla Kit Kat của Nestlé bị Greenpeace cho là dùng dầu cọ được sản xuất trên vùng đất sinh sống của loài đười ươi, Nestlé đã phải cắt hợp đồng cung ứng loại nguyên liệu này với Sina Mars Group (công ty mẹ của APP) để tránh việc sản phẩm bị tẩy chay. Bây giờ, HAGL đang đứng ở vị trí của Sina Mars Group và APP ngày trước, nghĩa là Global Witness có thể sẽ tác động đến khách hàng mua cao su nguyên liệu của bầu Đức (một trong số đó là hãng lốp xe nổi tiếng của Pháp Michelin) nếu đôi bên không thống nhất được với nhau.

Có thể nói, nguy cơ thiệt hại cho HAGL sẽ là rất lớn nếu như họ chỉ chăm chăm đánh bóng hình ảnh mà không giải quyết được những cáo buộc nói trên.

Quyết định mời Bureau Veritas vào thẩm định và cấp chứng chỉ doanh nghiệp bền vững cho HAGL dường như cũng chưa phải là giải pháp tốt nhất cho họ. Cần nhớ rằng Global Witness là một tổ chức phi chính phủ, phi lợi nhuận đã có nhiều chiến công bảo vệ môi trường ở nhiều nước trên thế giới. Còn Bureau Veritas dẫu sao vẫn là một tập đoàn có mục tiêu lợi nhuận. Ngay cả APP trước khi tuyên bố đầu hàng Greenpeace vào tháng 3.2013, APP cũng đã kịp nhận được SVLK, chứng chỉ toàn cầu về khai thác gỗ hợp pháp.

Bình luận (27)

  • Hoàng cương

    Nếu khách hàng châu âu tẩy chay , Bầu Đức quay về ….ngả vào Trung Quốc – thà chết dưới tay TQ cho gần nhà .

    Reply
    • Phan Anh

      Hoàng Cương biết đách gì mà phát biểu?

      Reply
      • tralaiVNchochungtoi

        What the Hợi, mình cũng chả biết đách gì, nhưng mà đây là nơi thảo luận, nghe dc thì nghe chứ có chi mô mà cự cọ.

        Reply
    • Toan Le Le

      Thê thảm quá Anh Đức ơi! Đừng hủy hoại môi trường – Bà mẹ trái đất nữa! Hãy quay đầu là bờ! Mô Phật.

      Xem thêm ở đây này : http://www.baodatviet.vn/kinh-te/thi-truong-doanh-nghiep/201306/ts-alan-phanpha-rung-de-doi-mot-chan-cu-li-co-dang-2348105/

      Xoay quanh những vấn đề liên quan đến việc tàn phá và bảo vệ rừng đang được dư luận quan tâm hiện nay, PV Báo Đất Việt đã có cuộc trao đổi với TS. Alan Phan về những vấn đề này.
      PV: – Bài toán trồng cây công nghiệp ngắn ngày như cao su, cafe…nhân danh tạo ra công ăn việc làm cho người dân Tây Nguyên mà nhiều nhà khoa học cho rằng đó là tàn phá rừng, thiệt hại không chỉ môi trường sống của cư dân bản địa mà còn kéo theo nhiều hệ lụy khác nữa. Người Việt gọi là “bóc ngắn cắn dài”, còn quan điểm của TS. về vấn đề này ra sao?

      TS. Alan Phan: – Vấn đề phá rừng để trồng cây cao su, cây cà phê, hoặc làm cái này, cái kia vì mục đích kinh tế thì cũng có những lợi ích là tạo ra việc làm. Nhưng việc làm đó với số tiền đó có đáng để trả lại những cái lỗ cho các nguồn tài nguyên? Cho môi trường bị huỷ hoại?

      Rừng mà bị huỷ hoại thì coi như là phổi của con người cũng tiêu. Vậy tất cả những chi phí y tế, chi phí tái lập lại môi trường… cùng với việc tàn phá văn hoá của người bản địa, của những người quen sống trong một môi trường hàng trăm năm nay, thì dù mình có thích hay không thích thì đó cũng là môi trường hài hoà với lối sống, với suy nghĩ của người dân. Giờ chúng ta san bằng đi để cho những người dân ở đây một cái chân làm cu li trong một cánh rừng cao su, trả cho họ 300 – 400 USD/ 1 tháng, thì cái giá đấy có đáng không?

      Đương nhiên những người phá rừng, những người đi trồng cao su thì họ quá lời, họ sẽ kiếm bạc tỷ. Nhưng vấn đề chính là tại sao mình lại đi tàn phá cái tài nguyên của mình để làm cho vài người trở nên giàu có? Trong khi đó cả trăm ngàn người khác lại lâm vào cảnh khổ? Đó là một cái giá không đáng chút nào.

      Cây cao su của HAGL ở Attapeu. (Ảnh: Blog Hiệu Minh)
      PV: – Việc lách luật nhằm khai thác gỗ rừng có nhiều cách và nạn nhân của các “lâm tặc” thường xuất hiện ở các quốc gia nghèo đói hoặc đang khát vốn để phát triển. GW tiến hành điều tra riêng, cáo buộc trên trường quốc tế nhằm ngăn chặn lâm tặc quốc tế. Xét cho cùng thì hiệu quả vẫn không cao, không thể ngăn chặn được nạn phá rừng ồ ạt trong phạm vi từng quốc gia được. Là một chuyên gia kinh tế nhưng cũng là người rất quan tâm đến môi trường, TS có cao kiến gì để khắc chế quốc nạn phá rừng?

      TS. Alan Phan: Trên thế giới, có 2 vũ khí mạnh nhất để chống lâm tặc là sự tham gia của các tổ chức thiện nguyện phi chính phủ và sự tố cáo mạnh mẽ của mạng truyền thông khắp thế giới. Chúng ta đừng quá tin cậy vào các biện pháp hành chính.

      Tôi nghĩ, sự tham gia của các nhóm môi trường và sự lên tiếng mạnh mẽ của truyền thông để tăng cường độ của các lời cáo buộc sẽ có tác dụng đối với các hành vi tàn phá môi trường. Nó sẽ khiến các cổ đông, các công ty hay các quỹ đầu tư từ đó mà e ngại rút vốn ra khỏi các dự án cao su, cà phê để tránh tai tiếng. Sự thiếu hụt nguồn vốn sẽ dẫn đến nhiều sức ép và bản thân nhà đầu tư sẽ phải thận trong hơn trong các hoạt động của mình.

      Ngoài ra, những công ty, doanh nghiệp bị tố cáo tàn phá rừng có thể còn bị sức ép về giá cả và sự bài trừ sản phẩm từ phía người dân. Những đối tác của họ cũng từ đó mà sẽ cân nhắc trong việc hợp tác, sử dụng sản phẩm và tìm kiếm một nguồn cung cấp khác. Đó là sự rủi ro lớn nhất về lâu dài đối với nhà đầu tư .

      PV: – Ở đất nước mà nạn phong bì, tham nhũng đã thành lệ, chỉ đứng sau luật…thì việc các nhóm lợi ích liên kết lại dùng lệ để lách luật là vô cùng khó điều tra cáo buộc trước công luận. Vậy theo TS, chúng ta cần phải làm gì để ngăn chặn nạn phá rừng tàn phá môi trường sống?

      TS. Alan Phan: – Đây là một vấn đề hết sức phức tạp vì nó liên quan đến việc tham nhũng, đến phong bì.

      Muốn bảo vệ rừng thì không thể phụ thuộc vào những nhân viên kiểm lâm, vì họ ăn phong bì rất dễ, mà lợi nhuận từ gỗ rừng là rất cao. Cho nên vấn đề là phải làm sao để mở rộng ra, khi có ánh sáng, có sự minh bạch thì những con chuột, con gián sẽ bắt đầu chạy. Như Indonexia, Liberia, Myanmar… người ta bắt đầu bằng việc cho những nhóm thiện nguyện vào để quan sát, để theo dõi như các nhóm Global Witness hay các tổ chức phi chính phủ bảo vệ môi trường.

      Khi các nhóm vô vụ lợi vào cuộc, cộng với sự tự do ngôn luận sẽ là những rào cản hữu hiệu để những công ty, doanh nghiệp vì mục tiêu làm giàu mà tàn phá rừng sẽ phải có trách nhiệm với xã hội xung quanh hơn. Và sự ăn uống, sự chia chác phong bì, sự tàn phá rừng, đốn gỗ… sẽ bị quan sát và họ sẽ thấy sợ hơn.

      PV: -Trên thực tế, VN cũng đã hoàn tất chương trình trồng mới 5 triệu ha rừng nhưng Tây Nguyên vẫn bị hạn hán, lũ lụt nhiều hơn trước, Tây Bắc cũng trong tình trạng sa mạc hóa nhiều nơi, như vậy, người trồng dứt khoát không thể kịp cho kẻ phá. Theo TS, đã đến lúc cần 1 kế hoạch tổng thể cấp quốc gia để giữ gìn những vùng rừng ?

      TS. Alan Phan:- Như tôi đã nói ở trên, sự vào cuộc của các nhóm thiện nguyện là cần thiết trong việc bảo vệ rừng. Họ là những tổ chức vô vụ lợi. Còn lòng tham của con người là vô hạn, nên chúng ta mới cần đến những công cụ như Global Witness, dựa trên những lý tưởng cao cả, những cảm xúc, nỗi đau của con người và thiên nhiên để đưa những vụ việc tàn phá rừng ra ánh sáng.

      Và thứ hai là chúng ta có thể kêu gọi thế giới giúp đỡ. Có rất nhiều tổ chức trên thế giới họ tài trợ vấn đề trồng rừng, bảo vệ rừng. Ví dụ như một số vùng ở Amazon cũng bị tàn phá rất nhiều. Họ đã bắt đầu kêu gọi thế giới thì một số tổ chức bên Mỹ của các tỷ phú muốn bảo vệ môi trường đã đứng ra giúp đỡ họ. Thay vì để những người dân huỷ hoại rừng, họ làm ra những chương trình, trả tiền cho những người nông dân để người dân ở đây không phá rừng. Vẫn là đất của họ, mỗi một năm họ sẽ nhận được một khoản tiền nhất định để bù đắp cho nguồn thu nhập của họ để họ không phá rừng. Còn nếu họ vi phạm thì họ sẽ không được gì.

      Đấy là sự giúp đỡ của thế giới và chúng ta cần phải nhờ đến họ.

      Xin chân thành cảm ơn TS!

      Reply
      • Hoàng cương

        Là con người thì phải hít thở oxy ,nước sạch … kiếp người cũng mong manh ,nên hành xử có trách nhiệm . Họ từng cỡi máy bay chu du khắp thiên hạ ,khi hướng dẫn viên thông báo bay vào vùng khí loãng … họ có run sợ không ???

        Reply
  • Nhựt Tâyninh

    Bầu Đức ở VN. Mà VN thường xảy ra những điều tưởng như không thể có. Biết đâu được…..

    Reply
  • phong


    “Bầu Đức và Con Đường Màu Xanh”: Voi menh de nay, toi hoan toan tan thanh cho cac giai phap tat yeu cho “ve” phia sau, con “ve” dang dau thi tu do…roi. Enjoy!!
    (Go Green)

    Reply
  • JackZhang

    Lũ này đúng là NGU hơn LỢN…B&V Hà lan chẳng giúp được …Giúp lầu bầu bây giờ là Hun Sen

    Reply
  • thai nguyen

    Bầu Đức đã có tầm nhìn vượt biên giới sang Lào, Campuchia và tới tận … Arsenal, London, Anh quốc thì ba cái chuyện môi trường này chỉ là chuyện nhỏ như ao làng.
    Cố lên bầu Đức, sang luôn Indonesia và Myamar nữa cho hoành tráng luôn.
    Sina Mars Group và APP làm được thì HAGL làm được … ra sao thì hồi sau tính bài đánh bóng PR tiếp.

    Reply
  • Yen Ngan

    Chu em Hoang Cuong giống đàn bà quá. Chị la dan ba mà thấy em nhieu chuyện còn hon mấy bà 8 nữa đó.

    Reply
  • Yen Ngan

    Hi hi

    Reply
    • Ctrung

      Chị ơi, chắc chị lớn tuổi rồi chứ nhỉ?

      Reply
    • Trần Sinh

      Ngân Nga gì đây có vẻ như không hợp nơi này đâu. Đâu phải cứ “hi hi” mới biết chị cười. “Béo bụng và Thô lỗ thì đừng ra đường”

      Reply
  • Yen Ngan

    Chu e Hoang Cuong la dang “ech ngoi day gieng” nen hay phat bieu lung tung. E nen tap trung lo cho gđ đi. Trình độ có hạn nen e kg nói duoc gi hay hon chuyen boi moc, xuyen tac. Dung co theo đóm ăn tàn, muon duoc người khác chú ý ít ra cũng phải có tý trình độ như Truong Duy Nhat (vua bị cong an tóm cổ rồi). Cỡ e muon làm chinh trị hoặc muon kiem Đo la tai tro hoi khó do.

    Reply
    • Hoàng cương

      Khi chết sẽ được chôn tập thể ,đỡ tốn đất đào huyệt !

      Reply
    • Giađìnhmeo

      Bạn này quá lời với Hoàng cương rồi,bạn ta vào đây để học hỏi nên có gì hơi quá bạn biết hơn thì góp ý chứ sao đuổi người ta về lo cho gia đình.

      Hoàng cương vào đây đâu có phải làm chính trị chính em gì?mà có kiếm đô la của ai đâu mà bạn nói vậy,chỉ cmt cùng BCA thôi .Còn Trương Duy Nhất là một góc nhìn khác có nhiều mối quan hệ với quan to bự,nên có nhiều thông tin mới ,lại dám đưa ra bàn luận công khai,nên được mời ra HN vì đã mất lòng phe kia.

      Cả dân tộc này còn nhận đô la của nước ngoài thì vấn đề đó đâu có gì xấu đối với một vài cá nhân.Lần sau bạn thấy gì chưa đúng thì tranh luận đừng quá lời với người ta nhé.!

      Reply
    • yamaha

      Tới đây thì Yen Ngan quá đáng rồi đó.

      Reply
  • hòn sỏi tây nguyên

    những người anh em! đừng tấn công vào cá nhân người khác nữa. Comments vào vấn đề chính của bài viết đi.

    Reply
  • khuc thuy du

    Cái thằng nhà giàu thì lo đủ bệnh, nào là gan nhiểm mỡ, gút…Còn cái thằng nhà nghèo không có ăn thì lo đi chặt củi, đốt rừng làm rẩy thôi. Ngày xưa rừng bao la bát ngát mà dân Lào vẫn nghèo vì khai thác thiên nhiên để sống một cách tự do. Dân Lào cũng như dân Việt Nam thôi, cũng mới ngẩng đầu được mấy năm nay thôi, ăn chưa đủ thì lo làm sao đến môi trường môi triếc.Mấy thằng nhà giàu đó ngày xưa cũng lấy tài nguyên nước khác đem về mới giàu thôi. Nếu chúng nó đem một nữa tài sản sang giúp Lào và Campuchia thì nói hay hơn.

    Reply
  • BB

    Ước vọng có thêm tỉ phú Đô người Việt có lẽ lại xa mất rồi !?
    - Tầm chưa đủ ư (Ếch ngồi đáy giếng…?!)
    - Tâm chưa ổn ư (Cướp đất nhờ phe nhóm..?!)
    - Tài chưa tới ư (bằng lòng hơn bằng cấp…?!)
    - Tiền quá nhiều nên “lú” chăng (ảo tưởng như BĐS giá ảo ?!)
    Một cái “ư ử” là đã đủ chết. Lại thêm tật vác “Tiền VN” đe Ông “phì lợi nhuận” USD và chửi cả Ông triệu phú ưu tú… BCA “vô học” (người có thể cần và đủ cho Đ…) thì ông Đ.. ơi, CHẢ LẼ SỐ ĐỜI ĐÃ TẬN???!!!

    Reply
  • CÙI BẮP GẶM DỞ

    Mình chỉ chờ được nghe bầu Đức lên tiếng sau khi đọc bài này của bác ALan, xem có giống hồi bác ALan khuyên hãy để chúng chết đi không, à mà sao dạo này nghe mấy bài về HAGL của bác ALan có vẻ tình cảm ghê, chỉ đường cho lâm tặc chạy à?!

    Reply
    • Thu

      Bài này tác giả là Hải Nguyễn đó bạn. Với lại ổng phải lo quảng cáo lòe người rồi còn đối phó với GW, nên không có khẩu chiến như bạn mong đâu.

      Reply
  • Yen Ngan

    Nói thẳng ra rằng chú A Lan cũng có phần kính nể bầu Đức. Chỉ có Đại Bàng mới biết sức mạnh của Đại Bàng. Lũ chim Sẻ thì đủ lớn để biết người biết ta. Riêng lũ Ruồi Nhặng vừa ra đời thì đâu có óc mà phân biệt, bởi thế bất kể là Đại Bàng hay Hổ Báo chúng cũng đâu coi ra gì. Vì thế cứ hở ra là nó lại bâu vào, đập con này thì con khác nhảy vào tuy kg chết ai nhưng vô cùng khó chịu.

    Reply
  • Hoàng Lân

    Cái tiêu đề đã hài, nhìn cái hình minh họa còn mỉa mai hơn.
    Xem ra bầu Đức mệt mỏi rồi. :)

    Reply
  • Thu

    Kính? Nể? Kính nể? Mình nghĩ: tôn trọng ở mức độ cần thiết thì đúng hơn.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top