Bài phát biểu tốt nghiệp gây chấn động nước Mỹ Reviewed by Momizat on . Phát biểu trong lễ tốt nghiệp của các học sinh lớp 12 Trường trung học Wellesley High ở bang Massachusetts (Mỹ) tuần trước, giáo viên tiếng Anh David McCollough Phát biểu trong lễ tốt nghiệp của các học sinh lớp 12 Trường trung học Wellesley High ở bang Massachusetts (Mỹ) tuần trước, giáo viên tiếng Anh David McCollough Rating:
>>Trang chủ » Sân Chơi Của Khách » Bài phát biểu tốt nghiệp gây chấn động nước Mỹ

Bài phát biểu tốt nghiệp gây chấn động nước Mỹ

Phát biểu trong lễ tốt nghiệp của các học sinh lớp 12 Trường trung học Wellesley High ở bang Massachusetts (Mỹ) tuần trước, giáo viên tiếng Anh David McCollough Jr đã gây sốc khi nói thẳng: “Các em chẳng có gì đặc biệt”.

Giáo viên David McCollough Jr khi đọc bài diễn văn gây sốc – Ảnh: The Swellesley Report

Thế nhưng, bài phát biểu của David McCollough lại được nhiều tờ báo và hãng tin Mỹ đăng tải, và thu hút được hàng chục ngàn comment (bình luận) trên mạng Internet, phần lớn đều ủng hộ thông điệp của ông McCollough.

Trong bài diễn văn tại lễ tốt nghiệp năm 2012, thay vì lặp lại những câu sáo mòn như “Chúng tôi rất tự hào về các em”, “Các em rất tài năng”, “Thế giới là của các em”…, ông McCollough đưa ra một thông điệp mà giới truyền thông Mỹ mô tả là “Xin chào mừng các em đến với cuộc đời thực”.

Wellesley High là trường công nổi tiếng ở thị trấn giàu có Wellesley, có truyền thống lâu đời và từng sản sinh nhiều nhân tài cho nước Mỹ. David McCollough Jr là con trai của nhà sử học – nhà văn David McCollough, người từng đoạt giải thưởng Pulitzer.

Trước các học sinh của mình đang xúng xính trong bộ đồng phục tốt nghiệp giống nhau, đang háo hức cầm trên tay tấm bằng, McCollough dõng dạc nói rằng “Các em chẳng có gì là đặc biệt”, “chẳng có gì là phi thường”! Một gáo nước lạnh như được giội xuống mọi thành tích vẻ vang của trường!

Được chăm bẵm quá mức

Trước bao ánh mắt mở to sửng sốt, McCollough điềm nhiên nói tiếp: “Các em đã được hầu hạ tận miệng, nâng niu mỗi ngày, được nuông chiều, được bảo bọc cẩn thận. Vâng, người lớn đã ôm hôn các em, cho các em ăn, lau miệng… cho các em. Họ dạy dỗ, hướng dẫn, lắng nghe, động viên và an ủi các em. Các em được nâng niu, phỉnh phờ, dỗ ngon dỗ ngọt, được nghe toàn những lời nài nỉ.

Các em được người lớn ngợi khen đến tận trời xanh, được gọi là cục cưng. Đúng vậy đó. Chúng tôi đã ở bên cạnh các em trong các trò chơi, vở kịch, các cuộc biểu diễn âm nhạc, hội chợ khoa học. Những nụ cười tỏa sáng khi các em bước vào phòng, đáp lại mỗi tin nhắn trên Twitter của các em là những tiếng hô hào hứng. Và giờ các em đã chinh phục được trường trung học. Nhưng đừng lầm tưởng rằng các em là đặc biệt. Không có chuyện đó đâu nhé!”.

Đến đây, McCollough dẫn các học sinh vào một hiện thực đang chờ đợi mình. “Mỗi năm có ít nhất 3,2 triệu học sinh tốt nghiệp từ hơn 37.000 trường trung học trên toàn quốc. Đó là 37.000 học sinh tiêu biểu của các trường, 37.000 chủ tịch hội học tập, 92.000 giọng ca nổi bật, 340.000 vận động viên… Nhưng tại sao lại tự giới hạn chúng ta ở trường trung học thôi? Hãy thử nghĩ xem. Nếu cả triệu người mới có một người như các em thì trên thế giới 6,8 tỉ dân này sẽ có tới gần 7.000 người như các em. Hãy nhìn toàn cảnh. Hành tinh của chúng ta không phải là trung tâm Hệ mặt trời, Hệ mặt trời không phải là trung tâm Ngân hà, Ngân hà cũng chẳng phải là trung tâm vũ trụ. Các nhà thiên văn đã khẳng định vũ trụ không có trung tâm đâu, do đó các em không thể là “cái rốn” của vũ trụ. Ngay cả tỉ phú Mỹ nổi tiếng Donald Trump cũng chẳng là “cái đinh” gì”.

McCollough dẫn dắt tiếp: “Người Mỹ chúng ta giờ đây yêu các danh hiệu hơn là những thành công thật sự. Chúng ta coi danh hiệu là mục tiêu và sẵn sàng thỏa hiệp, tự hạ thấp các chuẩn mực, hoặc phớt lờ thực tế khi cho rằng đó là cách nhanh nhất hoặc duy nhất để có được những thứ có thể đem ra khoe mẽ, để có một vị trí tốt hơn trong xã hội… Hậu quả là chúng ta đang coi rẻ các trải nghiệm đáng giá, thế nên việc xây dựng một cơ sở y tế ở Guatemala trở thành chìa khóa để chạy xin vào học tại Bowdoin (học viện nghệ thuật nổi tiếng ở Mỹ) hơn là việc này vì cuộc sống của người dân Guatemala”.

Hạnh phúc không tự tìm đến

McCollough nhấn mạnh mục tiêu thật sự của giáo dục không phải đem lại lợi thế vật chất mà là sự hiểu biết, yếu tố quan trọng của hạnh phúc. “Trước khi các em tỏa đi khắp nơi, tôi kêu gọi các em hãy làm những gì mình yêu thích và tin tưởng. Hãy kháng cự lại sự thỏa mãn nhất thời, vẻ lóng lánh bề ngoài của vật chất, sự tê liệt của lòng tự mãn. Hãy xứng đáng với những lợi thế mà mình có”.

Sau khi khuyên các học sinh hãy tiếp tục đọc sách thường xuyên, phát triển ý thức về đạo đức, khẳng định cá tính, dám ước mơ, làm việc chăm chỉ và tư duy độc lập, yêu những người mình yêu hết mình, McCollough nhắc nhở: “Hãy làm như vậy một cách nhanh chóng, bởi mỗi giây phút đều quý giá. Cuộc sống hạnh phúc, có ý nghĩa là một thành tựu đòi hỏi nỗ lực, chứ không phải là thứ từ trên trời rơi xuống vì các em là người tốt hay vì cha mẹ đưa đến tận tay các em.

Các em hãy nhớ rằng những người tạo dựng nên nước Mỹ đã nỗ lực đảm bảo quyền được sống, được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Mưu cầu là một động từ, và tôi nghĩ các em sẽ không có nhiều thời gian để nằm ườn một chỗ xem mấy trò nhảm nhí trên YouTube. Đừng mong chờ cảm hứng và niềm đam mê sẽ tự tìm đến với các em. Hãy đứng dậy, bước ra bên ngoài, tự mình khám phá, tìm kiếm cảm hứng cùng niềm đam mê và hãy giữ chắc nó bằng cả hai bàn tay”.

Kết thúc phát biểu của mình, ông McCollough nhắn nhủ các học sinh hãy tự chủ, độc lập, sáng tạo không vì sự thỏa mãn do hành động đó mang lại, mà vì những điều tốt đẹp nó đem đến cho người khác. “Và khi đó, các em sẽ phát hiện sự thật vĩ đại và lạ lùng của cuộc sống. Đó là lòng vị tha, sống vì người khác, và đó là điều tuyệt vời nhất các em có thể làm được cho bản thân. Những niềm vui ngọt ngào nhất trong cuộc sống chỉ đến khi các em nhận ra rằng mình không có gì là đặc biệt”.

 

Sự quan tâm thái quá của người lớn khiến cái tôi của bọn trẻ phình to. Do đó, tôi nghĩ chúng cần một cách suy nghĩ mới. Đưa chúng vào đời với cái tôi quá lớn chẳng khác nào làm hại chúng

McCollough khẳng định. Trả lời phỏng vấn Fox News, McCollough giải thích ông muốn các học sinh hiểu rằng chúng phải nỗ lực nếu muốn thành công trong cuộc đời.  

(Theo Tuổi trẻ/ The Swellesley Report)

Bình luận (27)

  • Hiếu Bạch

    Thực tế thực tế bài diễn Văn khá sát với cuộc sống suy nghĩ, hành động của lớp trẻ và sự bao bọc toàn diện của người lớn.
    Hy vọng nhiều bạn trẻ cùng đọc được bài viết này để tự mỗi người vỡ ra một lý lẽ riêng cho mình.

    Reply
  • Đặng Duy Thái

    Bài phát biểu thật đáng giá. Không chỉ giới trẻ mà toàn thể chúng ta cần những xô nước lạnh như vầy để khỏi ngủ quên hay mơ màng với tương lai trong tưởng tượng xa xôi, để quay trở về đối mặt với thực tế. Để có thể sống hay ít nhất trong thế giới hiện tại này.
    May thay tại VN chúng ta hiện nay cũng đã có những ý kiến đáng giá như vậy, mà bác ALan là một tấm gương tiêu biểu. Mong bác tiếp tục đưa đến cho bạn đọc những bài viết hữu ích như thế này.
    Cám ơn bác thật nhiều.

    Reply
  • Đào Đức Duy

    Thật tuyệt vời khi biết trên thế giới vẫn còn những người thầy sáng suốt, tâm huyết và yêu học trò như nhà giáo này. Đây đúng là thứ đáng mơ ước trong nền giáo dục hiện nay.

    Tôi thắc mắc học sinh trường này phản ứng thế nào trước bài phát biểu, và cũng đang cố gắng tưởng tượng ra phản ứng của học sinh cũng như giáo viên và bộ giáo dục nếu như có người phát biểu những điều tương tự ở 1 trường ở Việt Nam.

    Reply
    • tran sinh

      anh không cần suy nghĩ nhiều. vì người phát biểu như thế ở Việt Nam sẽ không có đất sống. tham khảo thầy giáo Khoa sẽ rỏ.

      Reply
    • Hồng Quang

      Bạn đặt vấn đề rất hay.
      Tôi tưởng tượng là: Dân Mỹ sẽ phớt Ăng lê như dân Anh (vì họ đã quen với mọi suy nghĩ khác biệt) và hơn dân Anh ở chỗ: Với sự “thực dụng” họ sẽ áp dụng ngay nếu có lợi cho bãn thân. Đó cũng là lợi điểm để nc Mỹ vượt qua Anh và luôn dẫn đầu.
      Nhìn thầy sẽ biết trò, nhìn Thầy+ Trò mới thấy VN mình thiếu cà 2 là “phớt tỉnh Ănglê” và “Thực dụng”. Và chả cần nhìn xa xa đã thấy… NỀN GIÁO DỤC QUÁ GIÁO ĐIỀU VÀ TỤT HẬU!!!

      Reply
  • Lucky Do

    Tuyệt! đấy là ở Mỹ người ta còn lên án thế, ở phương đông còn nặng nề hơn nhất là khi rất nhiều bậc cha mẹ làm quan hơặc gian thương kiếm tiền quá dễ nên bọn trẻ cứ thế mang đi đốt không cần suy nghĩ. Các bạn cứ vào các vũ trường ở Việt nam mà xem, chắc chắn là có đến 80% bọn thanh niên mang tiền của bố mẹ đến đó đốt, số còn lại thực sự từ tiền mình làm ra và chắc chỉ 1 tháng đi 1 lần để xả xìtoét sau công việc. Chắc chắn VN sẽ theo các thói hư tật xấu từ TQ khi mà con đường phát triển theo nhau, cuối cùng hầu hết chịu hậu quả và chỉ có vài kẻ hưởng lợi…

    Reply
    • BB

      ko phải lên án, mà là cảnh tỉnh để luôn khiêm tốn- Mình chả là gì cả- rất bình thường vậy thôi.
      Nước Mỹ vĩ đại bởi ngay Tổng thống cũng rất tỉnh và tự biếm ngạo về mình rất dân giã. Ông từng tếu: Tôi nghĩ có 1 thứ có thể cần đổi là Nhà trắng (white house), vì ông da màu (black).
      Tếu mà rất quan trọng về tư duy.
      Hãy tưởng tượng lãnh đạo nào đó nói: Tôi muốn thay đổi “Màu đỏ”… vì giống LX hay 3 Tàu xui lắm.

      Reply
  • hoangtube

    Một thầy giáo vĩ đại

    Reply
  • hoangtube

    một hướng dẫn thiệt lòng của một người thầy có tâm có đức. Làm sao mà nước Mỹ không sản sinh ra tài năng khi có những người thầy như vậy.

    Việt nam cần học hỏi nhiêu hơn nữa…

    Reply
  • Jose

    link tiếng Anh cho các bạn muốn đọc bản gốc (gồm cả video)
    http://lybio.net/david-mccullough-jr-you-are-not-special-commencement/speeches/

    Reply
  • 1lít mới

    Hay! quá hay học để biết chúng ta chả là cái đinh rỉ gì cả. cái quan trọng là những trải nghiệm trong cuộc sống này khi chúng ta sống

    Reply
  • nguyen huu toan

    mot nguoi thay vi dai,

    Reply
  • Võ Thị Thanh Xuân

    Mình là một sinh viên sắp tốt nghiệp, sắp có tấm bằng đại học loại Trung Bình. Mà nghĩ lại, vì sao mình đã học khá mờ nhạt suốt 4 năm qua, vì mình muốn sống , muốn thoát xác hẳn 12 năm phổ thông với kiểu học thầy đọc, trò chép, về nhắm mắt học thuộc lòng, lên lớp cứ ghi i xì như thầy cô cho chép, 8, 9, 10 điểm là lẽ bình thường quá đỗi. Cũng có cái mác học sinh giỏi mà không cần cái đầu nhiều. Giờ nghĩ lại thấy rùng mình! Giờ nhận ra những điều người thầy này nói vốn nó nằm tiềm ẩn trong mình mấy năm nay.

    Reply
  • Bal

    Tôi nghĩ nên có hacker nào đấy giúp gửi email này đến các vị lãnh đạo từ cấp quận cho đến Trung ương. Nếu như mọi người có thể đọc được trên báo, đài bài viết này thì nhận thức sẽ có cơ hội thay đổi.
    Những ý tưởng chân thật này nên được chia sẻ rộng rãi và thường xuyên.
    Cám ơn Bác Alan rất nhiều.

    Reply
  • Trần Nhật Anh

    ở Việt Nam chắc chẳng có thầy giáo nào dám phát biểu thế này

    Reply
  • duc

    Chẳng có gì lạ.! Ở nơi mà người đứng đầu nói………………… nó phải khác với nơi mà người đứng đầu nói …!!!

    Reply
  • duc

    ủa sao lại bị cắt hết ý của mình rồi?

    Reply
  • sinh viên nghèo

    Các bài viết trên Blog của chú con không thể đọc một lần mà phải nhiều lần để thấm sâu.Thật sự nó mang tầm trí tuệ và rất thực tế.

    Reply
  • Thắng

    Chỉ la 1 gáo nước lạnh thôi. Chưa đủ!!!!
    Cuộc sống là vô vàn gáo nc lạnh

    Reply
  • hà nội ngày trở về

    có 2 cái luôn tồn tại trong một con người giúp cân bằng và đi lên là lòng tự tin và khả năng nhìn nhận thực tế ,
    tuy nhiên 2 cái đó ở mỗi người là rất khác nhau , nghe có vẻ mâu thuẫn nhưng thực tế vừa cần rất tự tin nhưng cũng phải rất tỉnh táo , ở nước Mỹ thanh niên quá tự tin nên ông hiệu trưởng phải nói vậy thôi chứ thực tế là phải cả tự tin nữa càng tự tin càng tốt .

    Reply
  • Phùng Văn Trường

    Thực tế chiếm phân lớn của sự thành bại!

    Reply
  • Dzung Nguyen

    Ở Mỹ hình như họ khuyến khích nói :” Yes, I Can Do It!”

    Reply
  • VÕ THỊ THU THẢO

    Rất hay,bài này rất đúng với thực tế hiện nay,mong là sẽ có nhiều bạn trẻ thay đổi khi nghe bài này

    Reply
  • vukhanh

    Ở Vn có nhiều thày nghĩ được như vậy lắm chứ, những ai nói ra sẽ đi cùng xuồng với thày Khoa luôn.

    Reply
  • Nghiêm Văn Khánh

    Bài viết này chưa truyền tải hết thông điệp của giáo sư McCullough Jr. (vâng, McCullough chứ không phải McCollough). Thông điệp giáo sư muốn truyền tải, không chỉ đơn thuần là các em không phải là thứ gì đặc biệt, các em chả là ai, các em không quan trọng, đừng sống trong sự ảo tưởng về bản thân. Có một điều quan trọng, được giáo sư đề cập đến ở cuối bài phát biểu, đó là: “Các em không đặc biệt, vì tất cả mọi người đều đặc biệt.” Đó là một câu rất quan trọng, thể hiện rằng mỗi một cá nhân đều đặc biệt, chúng ta không thỏa mãn với sự đặc biệt của mình và hãy tôn trọng sự đặc biệt của người khác.

    Cháu thấy các bác phụ huynh rất hả hê với bài viết này. Nhưng cháu nghĩ bài phát biểu của giáo sư truyền tải một thông điệp đầy đủ hơn. Cháu mong các bác đừng chia sẻ bài viết này cho con cái mình, hãy cho chúng xem bài phát biểu gốc. Vì nếu để thông điệp “bạn không là ai” vào đầu những đứa trẻ tự ti và bỡ ngỡ, chúng sẽ mặc định đó là số phận, rằng chúng không bao giờ là gì, và sẽ không bao giờ cố gắng. Thân!

    Reply
  • le minh hai

    Day dung la mot nguoi thay cua mot he thong giao duc tien tien, mot tam nhin sau rong va sat thuc giao duc con nguoi. Chuc thay co nhung hoc tro ra truong voi nhung tu tuong lon dat den chan thien my cho cuoc doi, cho nhan loai.

    Reply

Để lại một nhận xét

© 2014 GÓC NHÌN ALAN

Scroll to top