Bài viết

Loading

Bí bách: Doanh nhân ‘lẩn’ vào im lặng

Tác giả: THÀNH DŨNG

(VEF.VN) – Khó khăn, chưa tìm thấy hướng ra nên không ít doanh nhân một thời sôi nổi, thiết tha kiến nghị, giờ thờ ơ lãnh đạm, im lặng trước các câu hỏi, né tránh tiếp xúc và ngại ngần xuất đầu lộ diện.

Chán… không buồn nói

Liên hệ phỏng vấn, trao đổi về tình hình sản xuất kinh doanh với các doanh nhân một thời nói hay làm giỏi, chính phóng viên các tờ báo thân thiện với doanh nghiệp lại rất hay gặp cái lắc đầu ngao ngán và chân thật “chết hết rồi, nói, viết ra bây giờ bức tranh càng tối thui, có giải quyết được gì đâu”. Có doanh nhân từ chối tiếp xúc, chia sẻ thông tin với báo chí bằng lý do “đang ở thời điểm nhạy cảm, cần nghe ngóng thêm, đã có gì đâu. Các giải pháp chỉ là tâm lý thôi”.

Tình hình bi đát này phổ biến ở các doanh nghiệp trong lĩnh vực công nghiệp, sản xuất vật liệu xây dựng, phát triển kinh doanh nhà ở. Có đồng nghiệp cho hay, trả lời qua điện thoại đã vậy, nhiều doanh nhân lấy lý do bận dở việc, yêu cầu gửi câu hỏi và hứa sẽ xem và trả lời qua thư điện tử, song bẵng đi mãi không thấy đâu. Họa hoằn người nào thực sự am tường, tâm huyết với chuyên môn, lĩnh vực của mình thì miễn cưỡng nhận lời trao đổi trên nguyên tắc: “không được đưa tên tuổi lên báo!”.

Trong một cuộc hội ngộ mới đây, chủ Tập đoàn Sơn Hà, ông Lê Vĩnh Sơn thổ lộ, các doanh nghiệp đang ở tình trạng nản chí đến mức họ phản ứng bằng cách… im lặng, không quyết liệt kiến nghị, phàn nàn hay đổ lỗi nữa.

Vị lãnh đạo doanh nghiệp thừa nhận, gần đây trên các diễn đàn trao đổi hay tại các hội thảo, báo chí rất ít khi tìm được 1 doanh nghiệp có tiếng nào đó để nói chuyện vì một phần doanh nghiệp sợ nếu kêu ca cái gì, ngân hàng nghe thấy sẽ gọi cho doanh nghiệp đó để đòi nợ ngay. Hơn nữa do không nhìn thấy tương lai nên doanh nghiệp cũng không muốn xuất hiện trước giới truyền thông nữa.

“Cách đây 6 tháng khi bắt đầu chìm đắm vào một cú khó khăn thứ 2 thì doanh nghiệp nhao lên vận động. Ai ở nhóm hội nào thì cầm đầu lên kêu gọi thành phố, trung ương phải tọa đàm, tháo gỡ giúp doanh nghiệp. Thế nhưng giờ phút này chắc không ai tin tưởng vào cứu cánh ấy nữa. Các doanh nghiệp đang cố tự cứu mình. Giờ chỉ các chuyên gia đăng đàn nói chuyện với nhau thì nhiều” – ông Sơn chia sẻ.

Lãnh đạo doanh nghiệp trẻ này cho biết, trong khi hàng loạt doanh nghiệp đã mất khả năng, bị đào thải thì thẳng thắn mà nói nếu không có thị trường xuất khẩu thời gian qua mà chỉ trông vào sản xuất tiêu thụ ống thép và các sản phẩm inox dân dụng trong nước thì có lẽ giờ này Sơn Hà cũng đã “lăn ra chết”.

Các gói hỗ trợ của Chính phủ như giãn, giảm thuế, giảm các khoản chi phí khác nghe có vẻ rất nhiều nhưng thực tế chỉ mang tính chất động viên. Những doanh nghiệp còn quay vòng và trụ được lúc này, muốn làm ăn tử tế, đầu tư vào chiều sâu hiện cũng không dám vì có quá nhiều rủi ro. Nếu tiếp tục lãi suất cao, chi phí lớn và tồn đọng sản phẩm thì giá trị của doanh nghiệp cũng ngày càng bị bào mòn đi. Có thể duy trì được một vài năm trước khi “tắt thở” như trong quy luật đào thải của tự nhiên.

Liệt kê hàng loạt các con số đáng mơ ước mà doanh nghiệp đã đạt được về thị phần, kim ngạch xuất khẩu, doanh thu trong các tháng đầu năm 2012, nhưng ông chủ của Tập đoàn Tôn Hoa Sen tại TP.HCM – Lê Phước Vũ vẫn không khỏi bùi ngùi: “đôi lúc cá nhân tôi cũng muốn nghỉ không làm nữa vì cảm giác nền kinh tế không ủng hộ nhà sản xuất mà chủ yếu thiên về lĩnh vực tài chính, kinh doanh. Những doanh nghiệp lớn có doanh số cao thực chất lại chủ yếu đi đầu cơ. Nền kinh tế như vậy là dựa trên một nền tảng không bền vững”.

Một lãnh đạo doanh nghiệp chuyên theo đuổi phát triển nhà ở chính sách tại Hà Nội cũng ủ rũ cho biết, sản phẩm không bán được, tiền doanh nghiệp bị chôn vào dự án cả chục tỷ đồng. Tiến thoái lưỡng nan, doanh nghiệp chỉ biết chờ chính sách thay đổi để mau được thoát khỏi cục nợ. “Trước làm việc tối ngày, kẻ đưa người đón, giờ không có việc gì, chỉ ngồi nhà suốt ngày cũng ngại ngùng, xấu hổ với xóm giềng. Không muốn gây sự chú ý, chỉ âm thầm ngậm ngùi là tình cảnh của nhiều doanh nhân” – vị lãnh đạo nói.

Ép lạm phát, triệt tăng trưởng

Chưa nhìn thấy cánh cửa, đường hướng nào được mở ra từ gói hỗ trợ doanh nghiệp 29.000 tỷ, cũng chưa thấy tương lai của mình qua đề án tái cơ cấu kinh tế, ông Nguyễn Thành Phương – Chủ tịch HĐQT Công ty TNHH Điện lạnh – điện máy Việt Úc bàng quan: “Chỉ số giá CPI tăng thấp khiến nhiều người vui mừng nhưng thực tế không như vậy.

Có giãn thuế VAT trong quý II theo tôi cũng chả có tác dụng gì vì hàng hóa tồn kho rất nhiều, không bán được. Việc giảm 30% số thuế thu nhập doanh nghiệp cũng chỉ những doanh nghiệp đang làm ăn được mới có khả năng nộp thuế, còn những đơn vị ngắc ngoải rồi thì làm sao có tiền để nộp”.

Đại diện Hiệp hội gỗ và lâm sản, ông Huỳnh Thạch cũng phản ánh, hiện toàn bộ các doanh nghiệp gỗ gần như đã chết rồi. Doanh nghiệp gỗ ở Bình Định – trung tâm xuất khẩu gỗ lớn của miền Trung, trước chủ yếu xuất khẩu đồ ngoại thất sang châu Âu, nay đơn hàng giảm rất nhiều bây giờ muốn chuyển sang làm đồ nội thất, cần có rất nhiều vốn để đầu tư thiết bị. Song vì không vay được vốn nên hiệp hội gỗ tại đây đang chết ngắc.

Ông cho biết thêm, lãi suất cho vay vốn được đẩy xuống 15% thực ra hạn chế cho 4 đối tượng hạn hẹp, mà điều kiện để vay được lại rất khó khăn cho nên nhiều doanh nghiệp đánh giá các biện pháp chỉ có tính chất an ủi chứ không giải quyết được vấn đề của khối doanh nghiệp nhỏ và vừa.

Ông Trương Đình Tuyển, Nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại, chuyên gia tư vấn chính sách cho Chính phủ nhận xét, nếu so sánh năm 2011, 2012 với năm 2009 thì năm 2009 thị trường thế giới xấu hơn. Tuy nhiên trong nước thì cảm nhận năm 2012 còn xấu hơn so với năm 2009.

Có thể thấy, mấy tháng đầu năm 2012 xuất khẩu tăng cao hơn so với 2009, nhưng doanh nghiệp năm 2012 còn khó hơn nhiều năm 2009. Thứ nhất nếu như trước đây doanh nghiệp còn năng lượng dự trữ từ những năm tăng trưởng cao trước đó từ 25-27%, nhưng hiện nay thì không còn gì nếu không nói là kiệt quệ. Hơn nữa, năm 2009, doanh nghiệp còn thụ hưởng gói kích cầu, còn năm nay là chả có gì cả.

Ông Tuyển tin tưởng, lạm phát năm 2012 hoàn toàn có thể khống chế được ở mức 1 con số. Vì thế đối diện với thời điểm cực kỳ khó khăn của cộng đồng doanh nghiệp, ông cho rằng, chúng ta không nên hăng hái ép lạm phát xuống quá, vì nếu tiếp tục đẩy xuống thì khả năng tăng trưởng của doanh nghiệp càng khó khăn hơn.

Với gói hỗ trợ doanh nghiệp 29.000 tỷ của Chính phủ, những doanh nghiệp lâu nay yếu kém thì buộc phải chết. Điều này là bình thường nhưng đối với những doanh nghiệp khó khăn do chính sách, cụ thể là sự đóng chặt tiền tệ, cắt giảm đầu tư khiến họ khó tiếp cận vốn thì rất cần phải có các trợ giúp tổng thể, trọng điểm đối với đối tượng này.

Các bài viết liên quan:

  1. tại sao các doanh nhân trẻ bỏ xứ mà đi
  2. Doanh nhân trí lùn
  3. Trò chuyện với “doanh nhân triệu đô” 42 năm làm ăn…
  4. Phỏng vấn doanh nhân Alan Phan
  5. Tự do và minh bạch tài chính

Comments

  1. Brenda Đinh says:

    Con thực sự ko muốn làm người bi quan, nhưng hình như con ko nhìn thấy một tương lai tốt đẹp nếu như bọn họ cứ tiếp tục guồng máy này. Nhưng nếu ko tiếp tục guồng máy này thì ai sẽ thay đổi nó? Ai dám thay đổi nó? Kẻ có quyền ko muốn thay đồi, người muốn thay đổi và có đủ hiểu biết để thay đối thì ko có đủ lực và quyền. Ko lẽ cứ như thế này mãi? Tương lai nào cho lớp trẻ như tụi con muốn làm ăn chân chính? Tương lai nào cho những người muốn thành công bằng công sức của chính mình?
    Dạo gần đây, những câu hỏi như vậy cứ xoáy vào con rất nhiều. Đôi khi con ko biết con đã nhận định đúng hay vì con là người bi quan. Cách đây 1 năm khi con còn học lớp 12, lúc đó con đã tin rằng chỉ cần con cố gắng hết sức và tin tưởng thì con sẽ thành công, lúc đó con đọc nhiều sách về phát triển bản thân, tâm lý…con rất lạc quan, rất hăng hái. Nhưng như chú đã nói, chúng ta sẽ gây ra ko biết bao nhiêu tai nạn ở Việt Nam nếu trong đầu cứ giữ cái tư duy về luật giao thông ở Âu Mỹ. Liệu cho đến bây giờ, con có thể tiếp tục tin vào những điều mà con đã học trong những cuốn sách đó, và vận dụng nó vào Việt Nam không?

    • nam says:

      Vẫn phải tiếp tục chứ, tiếp tục tich cực hơn nữa. Hãy bắt đầu từ bạn, từ tôi, từ tất cả chúng ta. Người Hàn Quốc đã hi sịnh một thế hệ để đất nước họ có thể được như ngày nay. Chúng ta, dù có một đất nước thế nào đi nữa thì cũng hãy yêu tổ quốc mình. Và, đơn giản thôi hãy làm cho mỗi hành động, việc làm và suy nghĩ của mình đáng yêu hơn. chúc bạn thành công!

    • BLoc says:

      Vẫn tiếp tục tin vì đó là kiến thức.
      Chưa vận dụng được vì chưa phù hợp, do chính sách thì bất định và thông tin thì giả nhiều hơn thật.

  2. Hồng Quang says:

    KHÔNG SAO… Âu cũng là kiếp người :

    SỐNG KHOẺ
    CHẾT NHANH
    ÍT CỦA ĐỂ DÀNH
    CHẾT LẮM NGƯỜI THƯƠNG

    Notes: Lời chúc ko dám giành cho các DNNN. Sorry!

  3. tayngang says:

    Gói hỗ trợ 29000 tỷ của CP cho DN đã nói lên rằng, đây là một sự thất bại trong cách quản lý kinh tế của nhà nước. Có thể nói rằng, DN đang gặp khó khăn không phải vì thiếu vốn mà chính là thiếu thị trường. Khi hàng hóa của DN sản xuất ra và được tiêu thụ, DN sẽ có vốn để tiếp tục một chu kì kinh doanh mới. Khi một người đang lạc giữa sa mạc với cơn khát cồn cào. Việc ta ném một chai nước cho họ cũng không đồng nghĩa với việc họ sẽ sống sót và thoát ra khỏi khó khăn. Điều nên làm có lẽ là chỉ cho họ nơi có nước để họ tìm đến và lấy một lượng nước cần thiết để có thể thoát ra khỏi sa mạc một cách an toàn.

    Như vậy, với những DN đang gặp khó khăn về vốn như hiện nay, điều các nhà quản lý kinh tế nên làm không phải giúp DN có tiền bằng cách vay mượn hay dãn nợ, mà cách hay chính là giúp DN có tiền bằng cách khơi thông dòng tiền của chính DN, đó là giải phóng hàng hóa tồn kho. Để khơi thông sự ách tắc này, bắt buộc phải giải quyết vấn đề thị trường tiêu thụ. Những gói hỗ trợ nên tập trung vào người tiêu dùng để tiêu thụ lượng hàng hóa tồng kho cho DN, thay vì hướng về các đối tượng như hiện nay.

  4. Brenda Đinh says:

    tất nhiên là mình phải yêu đất nước mình. nhưng em sẽ làm thế nào để đối mặt đây? bởi vì nếu muốn “đi lên” trong 1 xã hội như thế này, vẫn phải làm những chuyện mình ko muốn làm thì may ra mới “lên” được. Còn nếu như ko làm vậy, ko biết tới nhậu nhẹt đút lót này nọ, liệu em có thể làm được điều em mong ước ko? Nhưng thực sự em ko muốn làm những chuyện đó. Em ko thích như vậy chút nào.Em có quen rất nhiều người, có người là giảng viên đại học đang dạy em. Tất cả họ đều đi lên nhờ con đường nhậu nhẹt và cac mối quan hệ, một người trong số đó còn giảng giải cho bọn em về những chuyện như vậy ngay trong giảng đường, dạy tụi em phải quen những thành phần nào nếu muốn mở quán nhậu (người này dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh). Em biết việc thiết lập mối quan hệ trong bất kỳ lĩnh vực nào là rất tốt. Nhưng sử dụng nó để đạt được tất cả mọi chuyện như vậy thì ko được. rất nhiều người quen của em, còn sử dụng mối quan hệ để có đc những chỗ rất tốt trong các công ty lớn, mà đặc biệt là cty nhà nước. khi mà một nơi lựa chọn nhân viên của mình ko phải vì năng lực của nhân viên đó thì anh nghĩ sao? và em, cũg như rất nhiều sinh viên khác, ko hề có mối quan hệ, ko thích làm ăn kiểu lừa dối, ko muốn dính vào quan lớn, và ko có vốn-thứ mà phải vay từ ngân hàng, nhưng ngân hàng và lãi suất VN hiện nay thì anh biết rồi đấy, thì em sẽ phải làm sao? Triềt lý và tin tưởng thì dễ, nhưng để đối mặt hết với những điều này thì rất khó, nhất là khi mình ko chỉ nuôi 1 mình bản thân mình, mình còn người thân khác cần mình. vậy lúc này, một con người còn có thể dựa vào chính năng lực của mình để đi lên, mà ko cần phải tự đưa mình vào cái guồng máy quan lại đó?

  5. Cố lên,còn cái lai quần cũng đánh.

Leave Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>